Editor: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Bạch Hiểu Y cả ngày trời đều ở nhà lật xem bản đồ, trước khi ra tiệm lẩu phụ giúp, cô muốn tìm miếng đất có giá trị hồi trước được coi trọng, đến lúc đó lại để cha bắt tay vào bắt đầu.
Vừa xem đã đến xế chiều, mắt thấy mặt trời sắp xuống núi, cô dự định ra ngoài đi dạo một vòng, thư giãn gân cốt. Lúc đi qua nhà Tần Uyên đã thấy bà ngoại Tần Uyên đứng ở cửa, bà ngoại Tần Uyên họ Trình, tất cả mọi người gọi bà là bà nội Trình. Mặc dù đời trước Tần Uyên ngược cô đến mức không còn lành lặn, nhưng bà nội Trình bà vẫn đối xử với cô rất tốt, Bạch Hiểu Y nhìn thấy bà cũng tự nhiên ngọt ngào chào hỏi, "Cháu chào bà nội Trình!"
Bà nội Trình bà nội cũng cười cười gật đầu với cô, "Hiện tại Y Nhi có rảnh không? Giúp bà một việc được không?"
Bạch Hiểu Y nghĩ lúc này Tần Uyên sẽ không có ở nhà, liền gật đầu đáp, "Được ạ!"
Đi theo bà nội Trình vào cửa, Bạch Hiểu Y mới biết được bà nội Trình muốn cô giúp bà xâu kim.
"Bà tuổi lớn không nhìn rõ, Tiểu Uyên lại không ở nhà, chỉ có thể tìm con hỗ trợ."
Tính tình bà nội Trình vô cùng hòa ái dễ gần, thấy ai cũng cười ha hả. Đối với mọi người lại vừa tốt vừa tỉ mỉ, không nghĩ tới người thiện lương như bà nội Trình lại nuôi được một tên khốn kiếp lạnh lùng như Tần Uyên.
"Không sao đâu bà nội, cũng không phải việc gì to tát."
Bạch Hiểu Y và bà nội Trình ngồi đối diện sau cửa ra vào, bà nội Trình ôm một cái túi trong ngực may vá, trong túi quần còn để một đôi đế giày khâu thật tốt. Bà nội Trình đã về hưu nhiều năm, sau khi về hưu qua vẫn một mực thích may may vá vá. Bạch Hiểu Y còn nhớ rõ bà nội Trình trước kia còn gửi cho cô một đôi giày bà tự mình làm bằng vải bông.
Bạch Hiểu Y cầm sợi chỉ lên, nhắm vào lỗ kim để xỏ qua. Nhưng mà lỗ kim kia quá bé, xỏ không được tốt.
Bà nội Trình mang một cái kính lão viễn thị, bà khẽ cúi đầu, nhìn cô, "Sao dạo này không thấy Y Nhi đến tìm Uyên ca chơi? Uyên Ca của con đã trở về vài ngày rồi con cũng không sang nhà bà một chuyến. Có phải Uyên ca làm gì chọc giận con hay không?"
Ánh mắt Bạch Hiểu Y căng thẳng, nhưng một lát liền trấn tĩnh lại,"Không có ạ, chẳng qua là con cảm thấy bây giờ lớn rồi cũng không thể mãi vây quanh anh ấy làm phiền."
Bà nội Trình lại lắc đầu cười cười, "Bà nội không tin, nhất định Uyên ca của con làm chuyện gì có lỗi với con, khẳng định là còn làm tổn thương Y Nhi."
Bạch Hiểu Y khẽ cúi đầu che đậy khác thường trong mắt, cười nói: "Bà nội không nên suy nghĩ nhiều ạ, anh ấy có thể làm chuyện gì tổn thương con?"
"Ừm..." Bà nội Trình cố ý nghiêng đầu qua suy tư, "Hay là Y Nhi có người mình thích, cho nên không thích Uyên ca?"
Bạch Hiểu Y cười cười, không lên tiếng.
Trong mắt bà nội Trình lóe lên tia buồn bã, nhưng trên mặt vẫn cười nói: "Xem ra Y Nhi thật sự không thích Uyên ca, bà nội còn nhớ rõ trước kia con thường xuyên ầm ĩ nói muốn gả cho nó."
"Đó là lúc còn bé không hiểu chuyện."
Bà nội Trình kẽ thở dài, lập tức lại ha ha cười nói: "Lời nói không sợ Y Nhi chê cười, bà nội liên tục ngóng trông con lớn lên gả cho Uyên ca trở thành cháu dâu của bà. Nhưng mà bây giờ Y Nhi trưởng thành có tâm tư riêng của mình, cho dù về sau không thể cùng một chỗ với Uyên ca, bà nội vẫn là bà nội của con. Mặc kệ về sau con cùng một chỗ với ai, bà nội cũng sẽ chúc phúc cho con."
Nghe lời bà nội Trình nói, hốc mắt Bạch Hiểu Y có chút ướt át. Bà nội của cô qua đời sớm, ông nội có cũng như không, từ nhỏ lớn lên cô đều được bà nội Trình yêu thương, đối xử như cháu gái ruột. Có lẽ hiện tại cô vừa hận vừa oán Tần Uyên, nhưng vẫn vô cùng yêu thương bà nội Trình.
Bạch Hiểu Y nuốt nước mắt gật gật đầu, "Cảm ơn bà nội."
Bà nội Trình vuốt tóc cô, trong mắt nhìn cô đầy trìu mến. Bạch Hiểu Y âm thầm lau nước mắt, trong lúc vô tình quay đầu, nhìn thấy Tần Uyên đang đứng ở trước cửa lớn. Cô ngồi cùng bà nội ở gần sân sau, la hét ầm ĩ át mất tiếng Tần Uyên tiếng mở cửa, chỉ không biết anh đã đứng ở cửa bao lâu.
Bà nội Trình nhìn theo ánh mắt cô, thấy Tần Uyên, ánh mắt liền phức tạp tránh né, lập tức sẵng giọng: "Vào cửa cũng không kêu một tiếng, sững sờ đứng ở đó, con định dọa ai?"
Bạch Hiểu Y xuyên qua tấm vải, đưa cho bà nội Trình, đứng dậy cười nói: "Con xỏ kim tốt rồi, con xin phép về trước."
Bà nội Trình vội vàng đứng lên nói: "Đừng đi vội, bà nội bổ dưa hấu cho con."
Bạch Hiểu Y bước nhanh ra cửa, cho đến khi ra cửa mới quay lại cười nói: "Không cần phiền thế đâu ạ!" Nói xong liền đóng cửa lại, lời bà nội Trình nói cô cũng không nghe thấy.
Ở ngoài cửa thở sâu hít thở mấy hơi Bạch Hiểu Y mới trở lại bình thường, mắt thấy trời sắp tối, nàng cũng không còn có hứng đi dạo, dứt khoát trực tiếp trở về nhà.
Bà nội Trình nhìn cánh cửa bị đóng lại liền thở dài mấy lần, thấy Tần Uyên còn sững sờ đứng đó liền hung hăng trợn mắt nhìn anh một cái. Tần Uyên phục hồi tinh thần lại, lại bất chấp ánh mắt của bà ngoại, vẻ mặt phản đối, đi rót chén nước.
Bà nội Trình thấy dáng vẻ kia của anh thật sự là càng nhìn càng tức giận. một bên khâu đế giày một bên lạnh lùng nói: "Hiện giờ Y Nhi thích người khác, sẽ không còn đi theo con, con được nhàn hạ rồi."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!