Chương 48: Trêu Chọc

Bạch Hiểu Y chán ghét Lâm Thục Phương và Khương Nghiên Kỳ, Tần Uyên đương nhiên cũng chán ghét theo, bất cứ ai làm cô không vui anh đều sẽ không thích.

Nếu như không có hai người kia, hôm nay anh tới gặp cha mẹ Bạch Hiểu Y, không khí hẳn sẽ tốt hơn, hết lần này tới lần khác, hai cây gậy quấy cứt này làm Bạch Hiểu Y không thoải mái, anh cũng không thoải mái theo.

Cho nên lên xe rồi anh liền đề nghị, "Anh trực tiếp động thủ để hai người kia biến mất, khiến cho họ cả đời này sẽ không có cơ hội xuất hiện trước mặt em, thế nào?"

Bạch Hiểu Y hiểu ý tứ của anh, lắc đầu, "Không cần thiết, hai người kia tội cũng không đến mức đấy, hai ngươi đó cũng không đáng để anh bẩn tay, em tin tưởng chuyện này cha mẹ em có thể xử lý tốt."

Kỳ thật Khương Nghiên Kỳ này là tự mình tìm đường chết, cô ta muốn ở nhà mình, không nói phải nịnh nọt mình, tối thiểu nhất cũng đừng tìm đường chết vu oan mình. Huống chi năm năm trước cũng đã trải qua một lần, nay rõ ràng vẫn còn làm như thế. Cô ta đại khái là quá coi trọng bản thân, cảm thấy cô ta chỉ khóc một chút là tất cả mọi người đều nhân nhượng? Bệnh công chúa này cũng nên trị!

Hiện thời cô không ở trong nhà, Khương Nghiên Kỳ muốn nháo như thế nào cô cũng không xen vào, nhắm mắt làm ngơ. Dù sao cô cũng hiểu, Khương Nghiên Kỳ nháo một trận như thế, mẹ cô Bạch Phượng Kiều và cha cô Khương Chấn Hải khẳng định sẽ không thoải mái, còn họ muốn giải quyết thế nào thì hoàn toàn dựa vào phân lượng cô ta trong suy nghĩ của cha mẹ cô.

Đối với vấn đề Bạch Phượng Kiều nên xử lý Khương Nghiên Kỳ như thế nào, Bạch Hiểu Y cũng không lo lắng, cô chỉ lo lắng Tần Uyên sẽ vì cô làm bẩn tay mình, vội khuyên nhủ: "chuyện Khương Nghiên Kỳ này anh không cần bận tâm, cha mẹ em biết rõ đúng mực, hai người chúng ta cứ sống tốt của chúng ta, không cần lãng phí thời gian quản mấy người sốt ruột này."

Tần Uyên quay đầu nhìn thoáng cô, dù có muốn hỏi hai người hay không, nhưng câu nói "Chúng ta sống tốt của chúng ta" lại làm trong lòng anh nổi lên một cỗ ngọt ngào vui sướng, lập tức không chút nghĩ ngợi, ngoan ngoãn đáp một câu, "Được."

Bạch Hiểu Y thấy xe sắp ra khỏi trấn Đàn Minh, nghĩ một lát lại nói với anh: "Chúng ta đi một chuyến về nhà anh đi! Chuyện chúng ta vẫn phải để bà ngoại và cha mẹ anh biết."

Tần Uyên ngẩn người, dù sao cũng không nghĩ nhiều, lấy điện thoại di động ra gọi một cú điện thoại cho mẹ mình, nói với bà chuyện anh muốn dẫn bạn gái về.

Trình Bình Như nghe Tần Uyên nói muốn dẫn bạn gái về, so với trước còn cao hứng hơn. Bà đang họp trong công ty, lập tức không họp nữa, gọi điện thoại về cho bà nội Trình và Tần Hoài Mặc nói việc này, lại dặn dò hai người về nhà ngày, không để trong nhà không có người, con gái nhà người ta dù sao cũng tới cửa lần đầu tiên, không thể để cho cô ấy cảm thấy bị nhà bọn họ bạc đãi.

Mấy người Tần gia chạy về nhà lập tức từ trên xuống dưới chuẩn bị một lần, xong xuôi rồi đoan đoan chính chính ngồi chờ trên sô pha.

Có thể nói là Tần Uyên lần đầu tiên mang bạn gái về. Thật ra Trình Bình Như rất khẩn trương, vừa nghĩ phải cùng mọi người nói chuyện như thế nào với cô gái kia vừa nhìn bốn phía xem còn chỗ nào chưa đủ tốt. Trong lúc vô tình ánh mắt liếc thấy Tần Hoài Mặc một bên lạnh nhạt tự nhiên xem báo, Trình Bình Như lúc này liền nhíu mày, "Ông sao không đi thay quần áo đi, một thân quân trang xanh lè định dọa con gái nhà người ta à."

Tần Hoài Mặc nghe nói như thế, trên mặt thoáng lộ ra không vui, cố ý nói thầm một câu: "Thật là nhiều lời, cũng không phải đại sự gì." Mặc dù lầm bầm như thế, vẫn bỏ tờ báo xuống, ngoan ngoãn đi lên thay đổi một bộ quần áo thường phục.

Không căng thẳng giống Trình Bình Như, bà nội Trình ngồi một bên sắc mặt lại có chút phức tạp, yên ổn ngồi trong chốc lát bà thở dài, rốt cục vẫn không nhịn được mở miệng hỏi, "Các con nói lần này Tiểu Uyên dẫn bạn gái về, có phải là từ đây nó với Hiểu Y cả đời này đã vô vọng hay không?"

Trình Bình Như vừa nghe bà nhắc tới chuyện này, trên mặt cũng không khỏi mang theo thất lạc. Dù sao bất kể thế nào, Tần Uyên có thể đem bạn gái về đã là chuyện rất đáng cao hứng, vội vàng cười an ủi một câu: "Mẹ, chuyện Hiểu Y chúng ta đánh vậy, hai đứa tự có phúc phận riêng."

Trình bà nội nghe nói như thế lại thở dài một tiếng, xem đi, hai đứa bé thật sự là hữu duyên vô phận.

Mấy người lại đợi trong chốc lát mới nghe thấy tiếng chuông cửa, Trình Bình Như vội vàng hít sâu một hơi, bước ra mở cửa. Nhưng khi thấy người đứng trước mặt, Trình Bình Như lại ngẩn ngơ, muốn mở miệng hỏi nhưng cứ nghẹn ở cổ họng.

Bà không nghĩ tới đi cùng Tần Uyên dĩ nhiên là Bạch Hiểu Y, vừa mới Tần Uyên rõ ràng nói anh muốn dẫn bạn gái về, chẳng lẽ...

Trình Bình Như có bao nhiêu khiếp sợ, nhưng dù khiếp sợ thì còn ngạc nhiên mừng rỡ, bà ngơ ngác nhìn hai người trước mặt, sự thật đánh thẳng vào làm cho bà kích động nói không ra lời.

Bạch Hiểu Y sớm đã đoán được dì Trình thấy cô sẽ có vẻ mặt này, cô vội vàng đưa các thứ trong tay lên, cười nói: "Đây là chuẩn bị cho dì, xin dì vui lòng nhận."

Trình Bình Như sững sờ tiếp nhận các thứ, lúc này mới phản ứng lại, liền sẵng giọng: "Con... con sao còn mang quà a! Thật là đứa bé ngốc!"

Bà nội Trình và Tần Hoài Mặc cũng đã đứng lên nhìn ra ngưỡng cửa, lúc thấy Bạch Hiểu Y, trên mặt hai người cũng ngạc nhiên, Tần Hoài Mặc lại nhịn không được mở miệng hỏi, "Hiểu Y và Tiểu Uyên, các con đây là..."

Tần Uyên tiếp nhận lời ông nói, bình tĩnh trần thuật: "Chúng con ở cùng một chỗ."

Mấy chữ này đối với Trình Bình Như quả thực chính là phúc âm, khỏi phải nói bà cao hứng biết bao nhiêu, vội vàng kéo Bạch Hiểu Y vào ngồi xuống, lại đánh giá cô từ trên xuống dưới vài lần, bởi vì quá mức kích động, bà còn nói năng có chút lộn xộn, "Ta thật không nghĩ tới... Thật không nghĩ tới... Vừa mới ta còn nói với bà ngoại con, nếu Hiểu Y không thể cùng với Tiểu Uyên một chỗ thì thật đáng tiếc, lại không nghĩ rằng..." Trình Bình Như nói đến đây vành mắt đã đỏ hồng, "Thật không nghĩ tới, các con thế nhưng ở cùng một chỗ... Ta không biết phải cao hứng thế nào... Con là đứa bé ta nhìn lớn lên, kiếp này không có ai thích hợp hơn con để làm con dâu của ta."

Bạch Hiểu Y bị vẻ mặt dì Trình dọa, cô vốn nghĩ có lẽ dì Trình sẽ khiếp sợ, nhưng không nghĩ tới bà sẽ kích động đến nước này, vội vàng mềm giọng an ủi: "dì Trình không cần lo lắng, con sẽ sống thật tốt với Uyên Ca."

Trình Bình Như vội vàng xoa xoa nước mắt, "Dì không lo lắng, dì là cao hứng, quả thực cao hứng chết mất."

Bà nội Trình vốn còn tiếc nuối Tiểu Uyên và Hiểu Y thế nhưng không ở cùng nhau, lại không nghĩ rằng hai đứa bé này làm cho bà ngạc nhiên mừng rỡ. Bà nội Trình kích động không thua gì Trình Bình Như, ánh mắt nhìn qua nhìn lại hai đứa bé, thật sự là càng nhìn càng cao hứng, lúc này mới phân phó dì Ngô giúp việc nhanh làm đồ ăn Tiểu Uyên và Hiểu Y thích.

Ngược lại, Tần Hoài Mặc toàn bộ quá trình đều biểu hiện tương đối nhạt định, mặc dù quan hệ cha con giữa ông và Tần Uyên có chút cứng nhắc, nhưng tiểu tử này dù sao cũng là con ông, ông giống những cha mẹ khác cũng hy vọng có thể sớm một chút thấy anh thành gia lập nghiệp. Anh có thể mang bạn gái về ông đương nhiên cũng cao hứng, huống chi Bạch Hiểu Y coi như là ông nhìn lớn lên, hiểu tận gốc rễ, đương nhiên so với ai khác đều vui mừng để cô trở thành con dâu mình. Mặc dù trước mắt ông vẫn cầm báo xem, nhưng chân mày khóe mắt lại mang theo vui vẻ không che dấu được.

Trình Bình Như cũng sợ chính mình quá mức kích động dọa đến 2 đứa, lập tức thu thập tâm tình hỏi Bạch Hiểu Y: "Đúng rồi Hiểu Y, các con nghĩ tới khi nào thì kết hôn chưa? Các con yên tâm, nếu hai đứa kết hôn, ta nhất định an bài mọi chuyện chu đáo, không để các con lo lắng cái gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!