Chương 47: Căng Thẳng

Bạch Hiểu Y cúp điện thoại xong mới phát hiện Tần Uyên sắc mặt có chút cổ quái, nhưng thấy đường nét trên mặt anh khẩn trương, môi mỏng cũng mím lại thành sợi chỉ, trong xe điều hòa bật hết cỡ, mà trên trán anh lại có một tầng mồ hôi mỏng.

Bạch Hiểu Y bị bộ dạng này của anh dọa sợ, vội vàng lo lắng hỏi một câu: "Anh không sao chứ?" Rồi móc khăn giấy ra, tới gần giúp anh đem lau mồ hôi.

Anh cũng không quay đầu lại, chỉ nhàn nhạt quăng ra câu: "Không sao."

Ách... Nhìn qua giống như là không sao à?

Bạch Hiểu Y nghi hoặc lắc lắc đầu, giúp anh lau mồ hôi rồi ngồi vững vàng lạ, vừa ngồi xuống liền phát hiện ra không đúng, "Anh đi nhầm đường rồi, về nhà phải rẽ trái vào đường kia."

"Ừ..." Anh khẽ lên tiếng, lạnh nhạt quay đầu xe, rẽ vào con đường bên trái kia.

"..." Bạch Hiểu Y cảm thấy người này rất kỳ quái, đường từ nội thành về Đàn Minh trấn cũng không phải anh mới đi một hai lần, thế nhưng vẫn có thể đi sai? Cô suy ngĩ một lát, nghĩ được một khả năng, mới cẩn thận hỏi một câu: "Anh... không phải là đang khẩn trương chứ?"

Người nào đó vẫn rất bình tĩnh, "Anh căng thẳng cái gì?"

Được rồi...

Sau Tần Uyên không đi nhầm đường nữa, nhưng càng gần đến nhà, cô càng thấy gò má Tần Uyên căng thẳng hết sức, Bạch Hiểu Y cũng không hỏi nhiều, chỉ yên lặng không nói gì, giúp anh lau mồ hôi trán.

Xe chạy tới cửa nhà thì dừng lại, Tần Uyên lại càng lạnh nhạt, tự nhiên xuống xe, lấy trong thùng xe phía sau túi lớn túi nhỏ. Bạch Hiểu Y nhìn anh hai tay đầy túi quà biếu thì kinh ngạc, "Anh chuẩn bị hết tất cả mọi thứ sao!"

Tần Uyên không để ý đến cô, cầm quà đi về phía cửa. Đi vài bước, phát hiện cô không theo kịp, lại quay đầu nhắc nhở, "Còn không đi?"

Bạch Hiểu Y nhìn thấy anh lưng cứng đờ sắp gãy, động tác tay chân lúng túng thấy có chút buồn cười, căng thẳng thì căng thẳng đi, tại sao còn phải cố làm ra vẻ lạnh nhạt?

Dù sao cô cũng không giễu cợt anh, vội bước tới, vừa từ trong túi móc ra cái chìa khóa vừa như vô tình an ủi một câu: "Ba mẹ em vẫn luôn rất thích anh, anh đừng lo lắng."

Tần Uyên nghiêng đầu sang một bên không để ý cô, Bạch Hiểu Y nhìn vẻ mặt kiêu ngạo, bộ dáng bĩu môi của anh thì cảm thấy chưa từng có người kì quái như vậy!

Bạch Phượng Kiều và Khương Chấn Hải vẫn ở nhà chuẩn bị, hai người không chỉ thay y phục sạch sẽ, còn quét dọn một lần từ trên xuống dưới nhà, bộ dáng hoan hoan hỉ hỉ, hoàn toàn ném ra sau đầu chuyện của Khương Nghiên Kỳ. Khương Nghiên Kỳ tâm như bị chọc, càng quyết định khăng khăng ý tưởng phải làm cho Bạch Hiểu Y không xuống đài được.

Bạch Phượng Kiều và Khương Chấn Hải chuẩn bị một hồi thì liên tục lo lắng chờ, vừa nghe ở cửa vang lên tiếng bước chân, Bạch Phượng Kiều vội vàng đi ra, đang muốn mở cửa, ngoài cửa Bạch Hiểu Y cũng đã móc chìa khóa ra mở cửa.

Bạch Phượng Kiều trên mặt vốn đã chuẩn bị kĩ một nụ cười mười phần nhiệt tình, nhưng nhìn thấy người đứng ở bên cạnh Bạch Hiểu Y lúc đó, tươi cười cứng đờ, ánh mắt nhìn qua nhìn lại Bạch Hiểu Y rồi đến Tần Uyên, Bạch Phượng Kiều hoàn toàn mơ hồ.

"Như thế nào... Tiểu Uyên, con... Các con..."

Khương Chấn Hải nhìn thấy Tần Uyên cũng sửng sốt.

Khương Nghiên Kỳ cũng rất tò mò bạn trai cảu Bạch Hiểu Y, cửa mở ra rồi cô ta thò đầu nhìn về phía trước, đếnlúc chứng kiến hai người đứng ở cửa, Khương Nghiên Kỳ chỉ cảm thấy trái tim giống như bị đâm một cái thật mạnh. Khiếp sợ, không dám tin, người bên cạnh Bạch Hiểu Y sao có thể là Tần Uyên?

Không không không không không, tuyệt đối không thể nào, tuyệt đối không thể nào.

Lúc trong lòng Khương Nghiên Kỳ đang kiên quyết chối bỏ suy đoán đó, Bạch Hiểu Y đã kéo tay Tần Uyên, hào phóng giới thiệu, "Không sai, anh ấy là bạn trai của con."

Bạch Phượng Kiều và Khương Chấn Hải bị lời này làm kinh ngạc đến ngây người, hai người nhìn nhau, rất lâu mới bình tĩnh lại. Không ngạc nhiên khiếp sợ như ban đầu, một lúc sau Bạch Phượng Kiều lại kích động khó tả, nói chuyện cũng bắt đầu lắp bắp, "Các con... Các con thực ở cùng một chỗ sao? Chuyện khi nào vậy? Vì sao trước đây không nói cho mẹ?"

Bạch Hiểu Y tròng mắt chuyển chuyển, "Ách... Chính là lần trước ở nhà gặp nhau rồi sau đó ở cùng một chỗ."

"Thế a..." Bạch Phượng Kiều cười gật gật đầu lại nói: "Mau vào mau vào, đừng đứng."

Bạch Hiểu Y cùng Tần Uyên vào phòng, Tần Uyên đem quà trên tay đưa ra, cười nói: "Đây là biếu hai ngài."

Bạch Phượng Kiều lúc này ra vẻ giận anh, "Lần trước không phải đã mua sao? Con xem con làm chuyện trẻ con này!"

Tần Uyên cười cười, "Lần trước là lần trước, lần này thân phận không còn giống."

Vừa nghe lời này, Bạch Phượng Kiều lại càng cười đến không khép được miệng, vội đáp: "Đúng, đúng đúng, tâm ý của con, chú và dì tâm lĩnh."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!