Kỳ thật vài năm nay Khương Nghiên Kỳ vẫn luô không buông bỏ ý định tới Hoài thị. Nơi này rất lớn, hết sức phồn thịnh, náo nhiệt, quần áo y phục cũng rất đẹp mắt, vật gì cũng có, so với cuộc sống ở trấn nhỏ kia tốt hơn nhiều. Năm năm trước cô rời đi vẫn nhất định phải tìm một cơ hội quay về. Cô định thi vào một trường ở đây, nhưng năm ấy đề thi tốt nghiệp trung học quá khó, chỉ có thể đỗ vào một trường dạy nghề địa phương.
Dù vậy, cũng không ngăn nổi quyết tâm, rất nhanh, cô tốt nghiệp, thuyết phục Lâm Thục Phương rồi hai người cùng nhau đi tới nơi này.
Lần này cô hạ quyết tâm nhất định phải cắm rễ ở chỗ này. Nhất là lúc một lần nữa nhìn thấy người đàn ông kia rồi, cô càng kiên định lòng tin mình phải lưu lại đây. Anh là người đàn ông anh tuấn nhất, ưu tú nhất cũng có khí phách nhất cô từng gặp. Hương vị nam tính trên người anh đối với cô mà nói quả thực chính là mê hoặc trí mạng nhất.
Cô không thể ngăn được ý nghĩ muốn tới gần anh, muốn để anh nhìn thấy mình hồn nhiên thiện lương, phẩm hạnh mình tuyệt đối hơn hẳn những kẻ dung chi tục phấn, tham vọng quá cao kia.
Mặc dù hiện tại anh đối với cô không có cảm giác, nhưng chỉ cần cho cô cơ hội, chỉ cần để anh thấy cô tốt, cô tin tưởng anh nhất định có thể yêu cô, cô hết sức tự tin cô là đặc biệt nhất, cô cũng hết sức tự tin cô nhất định có thể lọt mắt xanh của anh.
Cho nên, ngày hôm sau khi nhìn thấy anh, cô không thể đợi được mà nộp hồ sơ vào công ty anh. Nhưng yêu cầu tuyển dụng ghi rõ phải có bằng đại học, nếu cô điền trường mình vào chỉ sợ cơ hội phỏng vấn cũng không có. Thoáng cân nhắc một chút, cô liền điền một bằng đại học khoa máy tính của đại học Tương Nam, Hoài thị.
Cũng không biết là vận khí quá tốt hay cô làm hồ sơ "giả giống như thật", hai ngày sau cô nhận được thông báo phỏng vấn.
Khương Nghiên Kỳ có bao nhieu kích động, bởi vì không có trang phục và đồ trang điểm phù hợp, cô còn cố ý nhờ bà nội đi tìm bác cả mượn chút tiền đi mua quần áo và đồ trang điểm. Đương nhiên còn thuận tiện cắt tóc theo kiểu nghe nói đang phổ biến nhất.
Thu thập chuẩn bị sẵn sàng rồi, ngày hôm sau cô liền xinh đẹp đi đến công ty Báo săn mồi để phỏng vấn. Khương Nghiên Kỳ ngược lại không nghĩ tới hôm nay nhiều người đến phỏng vấn như thế, ở cửa phòng phỏng vấn đã xếp một hàng rất dài.
Cô tới từ tám giờ, mãi lúc sắp mười giờ mới đến lượt, có ba người phỏng vấn, ngồi ở giữa là một phụ nữ trung niên tóc ngắn, sau khi cô đi vào, trước tiên đánh giá cô một chút mới nói: "Khương Nghiên Kỳ?"
Khương Nghiên Kỳ ngồi xuống trên ghế dựa cách đó không xa, không có một chút luống cuống, tươi cười ngọt ngào trả lời, "Vâng."
Người phụ nữ này không biết có phải sắp vào thời kỳ mãn kinh hay không, toàn bộ quá trình đều nghiêm mặt, lúc này nhíu mày, mặt không thay đổi hỏi: "Khoa máy tính Tương đại?" (đại học Tương Nam)
Khương Nghiên Kỳ chột dạ, ánh mắt tránh đi, vẫn lập tức cười, gật gật đầu, "Đúng."
Người phụ nữ khoanh hai tay, hơi ngả lên ghế dựa, "Nói đơn giản một chút về cách nhìn của cô đối với internet."
Khương Nghiên Kỳ cau lông mày lại, internet? Với internet còn có thể có ý kiến gì? Cô cúi đầu nghĩ một lát mới ấp úng đáp: "Internet a, chính là... có thể lên mạng, nói chuyện phiếm, xem phim các loại."
Người phụ nữ nghe tới chỗ này lập tức nhíu mày, trao đổi một ánh mắt với hai người bên cạnh, bọn họ phỏng vấn cũng không phải một lần hai lần, sớm đã có kinh nghiệm, vừa nghe lời này liền biết rõ người tới là đục nước béo cò.
người phụ nữ trung niên cũng không muốn nói nhảm nữa, trực tiếp chỉ ra cửa, "Ra ngoài!"
Khương Nghiên Kỳ không động, không giống với mấy người sắc mặt khó coi, cô vẫn cười dịu dàng đáp: "Đây là... Tôi trước khi đi ra nhắc nhớ mọi người một chút, tôi là em họ của CEO Tần Uyên, là anh ấy bảo tôi tới nộp đơn, các người nếu không tin có thể gọi điện thoại hỏi."
Một lần cùng nhau ăn cơm, Tần Uyên thật sự đã nói cô đến đây nộp đơn, huống chi cô coi như là em gái của Tần Uyên, cũng không lừa bọn họ, cho dù bọn họ thực sự gọi điện thoại xác nhận, Tần Uyên cũng không thể nào phủ nhận.
Mấy người nghe nói như thế, lập tức lộ ra thần sắc kinh ngạc, mọi người nhìn nhau một chút, đều là kẻ già đời ở nơi công sở nhiều năm, nếu như người này thật sự là em họ của boss, việc này bọn họ cũng không quyết định được.
Lúc này người phụ nữ tiếp thu ánh mắt của hai người liền nói với Khương Nghiên Kỳ: "Cô chờ một chút, tôi ra ngoài gọi điện thoại." Giọng nói ngược lại so với vừa rồi tốt hơn nhiều.
Khương Nghiên Kỳ lập tức gật gật đầu, "Mời ngài đi."
Người phụ nữ trung niên sau khi đi ra liền gọi điện thoại cho quản lý bộ phận nhân sự, Tần Uyên là đại boss, ở cấp bậc đó bà ta không thể trực tiếp liên lạc.
Viên trợ lý vừa mới mang số liệu báo cáo các ngành tới phòng làm việc Tần Uyên, sau đó tiếp điện thoại của quản lý bộ phận nhân sự. Viên trợ lý sau khi nghe xong, lông mày theo bản năng nhéo nhéo, chỉ nhàn nhạt đáp một câu: "Tốt lắm, tôi biết rõ, tôi hỏi thủ tịch một chút."
Viên trợ lý cúp điện thoại, nhìn thoáng qua người đàn ông đang vùi đầu trước máy vi tính bận rộn, cẩn thận hỏi: "Thủ tịch, vừa rồi quản lý bộ phận nhân sự gọi điện thoại tới, nói là hôm nay có cô Khương Nghiên Kỳ tới, cô ta nói mình là em họ ngài, là ngài bảo đến đây nộp hồ sơ, chủ nhiệm quản lý muốn hỏi một chút, chuyện này ngài có đặc biệt muốn giao phó gì không."
Ngón tay Tần Uyên thon dài cầm bút máy mạ vàng, lật lật văn kiện ký tên, nghe vậy cũng không ngẩng đầu, "Viên trợ lý, mặc kệ tôi có một người em họ gọi là Khương Nghiên Kỳ hay không, tôi hy vọng anh có thể hiểu, quy định công ty cũng không phải là bày ra để chơi cho vui, loại chuyện như vậy không cần hỏi tôi."
Viên trợ lý vội vàng gật đầu, đang chuẩn trả lời điện thoại quản lý bộ phận nhân sự, nghe thấy phía sau Boss lại mây trôi nước chảy giao phó một câu: "loại người mưu toan đục nước béo cò, trực tiếp ném ra ngoài là được."
Kể từ khi người phụ nữ kia ra ngoài gọi điện thoại, Khương Nghiên Kỳ liên tục lạnh nhạt chờ, mặc dù cô không phải là em họ Tần Uyên, nhưng cũng coi như là anh em, hai người mấy ngày trước còn cùng ăn cơm, anh không thể nào phủ nhận. Chỉ cần anh không phủ nhận, nhóm cấp dưới phỏng vấn này cũng không dám khó xử cô, bọn họ không ngốc, sẽ không đắc tội với em gái của đại lão bản.
Khương Nghiên Kỳ vui vẻ nghĩ, quả nhiên có chỗ dựa thật tốt, không cần giống những người bên ngoài chờ thi kia, cho dù có bằng đại học thì thế nào, cuối cùng vẫn phải thua cô. Khương Nghiên Kỳ vừa nghĩ, dù sao câu nói đầu tiên của mình có thể đem những người này nghiền ép, trong lòng cảm thấy vui sướng nói không nên lời.
Người phụ nữ trung niên rất nhanh quay lại, Khương Nghiên Kỳ biết rõ lần này bà ta đi vào nhất định sẽ khen cô, cô sờ tay vịn hình trụ đang chuẩn bị nghe nịnh nọt, lại không ngờ người phụ nữ này sau khi đi vào sắc mặt còn khó coi hơn vừa rồi. Khương Nghiên Kỳ còn đang nghi hoặc, đã thấy phía sau có hai người bảo vệ đi vào, hai người không nói hai lời, trực tiếp đi đến túm cánh tay cô lôi ra ngoài.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!