Chương 44: Ghen

Cuối cùng hai người quyết định, nếu đã đến, thì thoải mái chơi một phen.

Lúc hai người thật cao hứng vui chơi khắp nơi ở khu vui chơi, ở tầng cao nhất công ty Báo Săn mồi, cửa phòng làm việc của chủ tịch, quản lý kỹ thuật Mã Duệ lại gấp đến độ miệng sắp nổi bóng.

Anh đã gọi điện thoại cho Tần Uyên không biết mấy lần, bên kia vẫn không có người nghe, liên tiếp báo bận, Mã Duệ cuối cùng nhịn không được mắng một câu: "Mẹ nó!"

Hôm nay là ngày cùng công ty JK ký hợp đồng, người bên JK cũng đã tới, mọi chuyện chuẩn bị sẵn sàng, nhân vật mấu chốt lại chậm chạp không hiển diện, công ty Báo săn mồi hiện tại toàn bộ loạn thành một đoàn, Mã Duệ mãi không liên lạc được Tần Uyên đã sắp phát điên.

Lúc Trương Văn Văn đến cửa phòng làm việc của Tần Uyên thì gặp Mã Duệ đang đứng đó, gấp đến độ xoay tròn, cô thấy thế sắc mặt càng trầm xuống, "Thủ tịch vẫn không nghe điện thoại?"

"Nghe cái rắm!" Mã Duệ giận dữ mắng một câu, lại tiếp tục ấn số của Tần Uyên, không ngoài ý muốn, điện thoại vẫn không có người tiếp.

Mã Duệ đột nhiên nghĩ đến cái gì, liền hỏi Trương Văn Văn: "Đã hỏi Viên trợ lí chưa?"

Trương Văn Văn nhún vai, bất đắc dĩ thở dài, "Cậu biết mà, Viên trợ lý được thủ tịch nghiêm khắc huấn luyện, sẽ không dễ dàng tiết lộ hành tung."

"Hồ đồ!" Mã Duệ hung hăng mắng một câu, "Này mẹ nó đến lúc nào rồi!"

Tần Uyên quả nhiên không nuốt lời, bồi cô ngồi đu quay một lần lại cùng cô chơi với máy con hổ. Suốt thời gian này, di động Tần Uyên liên tục nháy, Bạch Hiểu Y liền ở bên cạnh anh đương nhiên cũng nghe thấy, trước cô đã nhắc mấy lần, một lát nghe thấy lại nhắc một câu: "Chỉ sợ bên kia có chuyện quan trọng tìm anh, anh nghe đi, nếu không em nghe tiếng động này cũng cảm thấy hoảng hốt."

Bởi vì cơn ác mộng đáng sợ ngày hôm qua, Tần Uyên sáng sớm hôm nay sau khi thức dậy chỉ cảm thấy làm gì cũng không hào hứng, duy nhất chỉ muốn ở bên cô, những thứ khác hết thảy mặc kệ quan trọng thế nào anh cũng không muốn phản ứng.

Nhưng mà nghe thấy cô như thế nói, Tần Uyên nghĩ qua rồi nghe điện thoại.

Tần Uyên đột nhiên nhận điện thoại quả thực ngoài dự liệu của Mã Duệ, vốn anh đang có một bụng lửa giận muốn phát tác, nhưng mà lời đến miệng lại quay một vòng, "Cậu ở nơi nào? người phụ trách công ty JK đã tại đây chờ, cậu mau trở lại!"

Tần Uyên tựa như không nghe thấy lo lắng trong giọng nói của anh, chỉ hời hợt trả lời một câu, "Tôi hiện đang có chuyện quan trọng."

Mã Duệ cảm thấy đính đầu sắp giận bốc khói, "Tôi nói đại gia anh! Tần đại gia! Bây giờ có chuyện gì quan trọng hơn ký hợp đồng cùng JK?! Kế hoạch, kế hoạch, hai triệu, hai triệu đấy!"

Vừa vặn lúc này Bạch Hiểu Y thua một ván, cô theo bản năng nói thầm một câu "Tại sao lại thua." Lời này rất nhanh rơi vào tai Mã Duệ, anh liền lên giọng, "Cậu đang cùng với ai? Sao lại là phụ nữ? F*ck đại ca, lúc này là lúc nào mà còn có tâm tư hẹn hò? Đầu bị cửa kẹp sao?"

Tần Uyên vừa nghe lời này liền không thoải mái, giọng nói cũng lãnh đạm xuống, "Có bản lĩnh nói lại câu vừa rồi một lần nữa."

"..." Mặc dù lúc này Mã Duệ đang nổi nóng, nhưng nghe như thế cũng kinh sợ.

Tần Uyên cũng không muốn nhiều lời với anh, chỉ nhàn nhạt quăng ra một câu: "Việc ký hợp đồng với JK các người tự quyết định, tôi còn có việc."

Nói xong, anh không chút khách khí trực tiếp ngắt điện thoại, lúc Mã Duệ gọi lại anh đã tắt điện thoại.

Mã Duệ tức giận đến thiếu chút nữa ném điện thoại di động xuống đất, anh ở cửa phòng làm việc Tần Uyên quay ba vòng, mỗi vòng lại mắng một câu:"Lúc này vẫn còn tâm tư đi hẹn hò?! Đầu óc bên trong nhét toàn là cứt sao?"

Trương Văn Văn ở bên cạnh nghe lời này, sắc mặt lại đột nhiên trở nên tế nhị, còn Mã Duệ vẫn qua lại mấy vòng, đột nhiên nghĩ đến cái gì, bước chân anh ngừng lại, vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ, "Tôi biết rồi." Nói đến chỗ này, trên mặt đột nhiên thoáng lộ ra bí hiểm vui vẻ, sau đó lạnh nhạt phun ra ba chữ, "Bạch Hiểu Y."

Trương Văn Văn nghe thấy mấy chữ này, lông mày theo bản năng nhéo nhéo, Mã Duệ cũng không phát hiện cô bất thường, vẫn phối hợp nói tiếp, "Nếu như Bạch Hiểu Y nói mấy câu, cái này hết thảy đều thông."

Trương Văn Văn phục hồi tinh thần, cẩn thận thăm dò hỏi: "Vì sao?"

"Vì sao?" Mã Duệ lông mày nhíu lại, không trực tiếp trả lời, mà hỏi lại một câu: "Cậu với Tần Uyên biết nhau nhiều năm như thế, cậu cảm thấy Tần Uyên có khắc tinh không?"

Trương Văn Văn nghiêm túc suy nghĩ một chút, "Không có đi?"

Mã Duệ lại lắc lắc đầu, "Cậu sai, Tần Uyên này không sợ trời không sợ đất, duy chỉ có sợ Bạch Hiểu Y. Ở trước mặt Bạch Hiểu Y, lý trí, tỉnh táo, quy tắc toàn bộ đều là chó má! Tóm lại Bạch Hiểu Y chính là kiếp nạn của cậu ấy. Tôi trước kia đã từng tổng kết, loại cuồng công việc như cậu ấy, nếu có một ngày đột nhiên trốn việc, chỉ có thể là xuyên qua, hoặc là chết, hoặc bị Bạch Hiểu Y cuốn lấy, hiển nhiên, hai cái đầu đều không phải, vậy chỉ có thể là cái thứ ba."

Trương Văn Văn nắm ngón tay thật chặt, nhưng trên mặt không có khác thường quá lớn, chỉ hỏi anh: "Vậy làm sao bây giờ? nghi thức ký hợp đồng sắp bắt đầu."

Mã Duệ vuột hai tay, "Không có biện pháp, trực tiếp định vị di động, trói cũng phải trói cậu ấy về."

Mặc dù vừa rồi lúc Tần Uyên nghe điện thoại, Bạch Hiểu Y liên tục tác chiến với máy con hổ, nhưng đầu bên kia nói gì cô vẫn mơ hồ nghe thấy, một lát sau khi Tần Uyên cúp điện thoại cô liền thăm dò hỏi một câu:"Trong công ty anh có phải có chuyện quan trọng hay không?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!