Chương 43: Yêu Khắc Sâu

Anh đột nhiên làm ra động tác vốn khiến Bạch Hiểu Y có chút mơ hồ, nhưng cô rất nhanh phục hồi tinh thần, hôn môi với Tần Uyên cũng không phải là lần một lần hai, coi như cô vô cùng thuần thục, lúc này ngoan ngoãn hé miệng, chờ anh vào.

Tần Uyên quả nhiên không chút khách khí trực tiếp bá đạo xâm lấn, đầu lưỡi cuốn đầu lưỡi cô dây dưa, hung hăng hút đi tốt đẹp của cô.

Bạch Hiểu Y rất nhanh bị anh hôn đến choáng váng đầu óc, thân thể ở trong lòng anh xụi lơ thành một đoàn. Trong một lát Tần Uyên cũng không có ý tứ buông cô ra, môi và đầu lưỡi cuốn lấy cô tùy ý chiếm lấy, bàn tay cũng tiến vào, thuần thục cởi bỏ nội y của cô, bàn tay thô lệ không chút do dự chạy trên tấm lưng trơn bóng, từ sau lưng đến eo, mỗi một tấc da thịt bàn tay anh đều lưu luyến một lần.

Nhưng mà anh cũng không chỉ ngừng lại ở chỗ này, bàn tay rất nhanh đưa về phía trước, trực tiếp cầm lấy mục tiêu anh muốn xâm chiếm, nhẹ nhàng vuốt ve.

Bạch Hiểu Y mặc dù đầu óc choáng váng, nhưng lý trí vẫn còn, động tác của Tần Uyên có ý vị như thế nào cô đương nhiên càng rõ ràng, nhưng liên tiếp bị anh xâm chiếm nhiều lần như thế, hiện thời thân thể cô còn chưa khôi phục, nếu là anh lại muốn, cô khẳng định không chịu nổi. Lúc này né khỏi miệng anh, mềm giọng cầu khẩn, "Anh tha em một đêm đi, em thực sự không chịu nổi."

Có lẽ là giọng cô nghe quá mức đáng thương, qua một lúc cao hứng đến không thể ngừng, Tần Uyên mới từ từ dừng động tác lại, anh nhìn khuôn mặt cô nhỏ nhắn, thấy cô nhíu mày, khuôn mặt sợ hãi quả thực như gặp kiếp nạn gì.

Tần Uyên thật sự vừa bất đắc dĩ vừa đau lòng, anh chậm rãi rút tay ra, lại ở trên cằm cô cắn nhẹ một cái, "Được, không muốn em, nhanh đi tắm rửa đi!"

Nghe thế Bạch Hiểu Y quả thực như được đại xá, nhưng cô cũng không thể biểu hiện mình thoải mái thích ý quá rõ ràng, chỉ hoãn hoãn sắc mặt gật gật đầu với anh, ngoan ngoãn đi tắm rửa.

Tắm rửa xong Bạch Hiểu Y trực tiếp nằm xuống giường, không đầy một lát Tần Uyên cũng tắm rửa xong đi vào, Tần Uyên lên giường liền trực tiếp ôm cô vào ngực, mặc dù vừa rồi Tần Uyên đã đáp ứng cô, nhưng gần đây Tần Uyên hào hứng quá mức khiến Bạch Hiểu Y cảm thấy đau đầu, nói không chừng chưa biết khi nào thì anh trực tiếp nhào tới cởi quần áo lại đến một lần.

Cho nên lúc này Bạch Hiểu Y dựa vào lòng anh nhỏ giọng nhắc nhở, "Cũng không cho làm loạn, anh đã đáp ứng em."

Tần Uyên hôn một cái trên môi cô, "Em ngủ đi, không động tới thì không động tới."

Tần Uyên quả nhiên nói được làm được, đêm nay buông tha cô.

Tối hôm đó Tần Uyên mơ một giấc mộng, anh mơ thấy vài ngày này cùng sống với Bạch Hiểu Y chỉ là mộng, tỉnh mộng, bọn họ vẫn là bộ dáng như cũ, như hai đường thẳng song song mỗi người sống cuộc đời của mình, đời này khó có khả năng cùng xuất hiện một chỗ.

Còn anh, chỉ có thể đứng xa xa nhìn cô, nhìn cô thân cận với nam nhân khác, nhìn cô yêu đương với nam nhân khác, nhìn cô đi vào cung điện hôn nhân với nam nhân khác, nhìn cô sinh con cho nam nhân khác.

Tim anh tựa như bị đào đi một miếng, ngày ngày thống khổ không chịu nổi, nhưng mà anh lại bất lực với hết thảy.

Anh tỉnh lại từ trong ác mộng, theo bản năng nhìn sang bên cạnh, trên giường ngoại trừ anh ra không có người khác, có lẽ là ác mộng mang đến sợ hãi vẫn còn nấn ná trong lòng, anh nhất thời không phân biệt rõ hiện tại đến cùng là thực hay mộng.

Anh vội vội vàng vàng nhảy xuống giường, dép cũng không kịp đi, trực tiếp chạy ra ngoài, nhưng vừa ra khỏi phòng ngủ liền nhìn thấy cô đang đeo tạp dề đứng trong phòng bếp, vừa ngâm nga tiểu khúc vừa thuần thục rán trứng.

Mừng rỡ như điên, kích động khó nhịn, hóa ra chỉ là sợ bóng sợ gió một hồi.

Hóa ra hết thảy đều không phải là mộng, cô thực ở bên anh, bọn họ thực ở cùng một chỗ.

Anh vội bước tới ôm lấy cô từ phía sau, thân thể cô mềm mại tan vào trong ngực anh, khí tức trên người cô rõ ràng quanh quẩn nơi chóp mũi, đây mới thật là cô, chân chính ở trong ngực anh.

Bạch Hiểu Y bị động tác bất thình lình của anh làm cho ngẩn người, cô nghiêng đầu trừng mắt liếc anh một cái, "Làm gì vậy? Cũng không gọi một tiếng, làm em sợ nhảy dựng lên."

Anh cũng không lên tiếng, hô hấp phun trên cổ cô có chút trầm trọng.

Bạch Hiểu Y rất nhanh phát giác được anh không thích hợp, cô quay đầu nhìn anh, anh vẫn vững vàng ôm cô không cho cô nhúc nhích, Bạch Hiểu Y càng nghi hoặc, vừa vớt trứng chiên xong đặt lên hai cái bát, vừa hỏi anh: "Anh làm sao?"

đầu anh tựa trên vai cô, bởi vì cách một lớp vải, giọng anh cũng không rõ ràng, "Không có gì, chỉ ôm chốc lát."

Cô và Tần Uyên biết nhau nhiều năm, anh lúc nào cũng lạnh như băng, không cho đến gần, nhưng kể từ hai người ở cùng một chỗ, rất nhiều mặt Tần Uyên biểu hiện ra ngoài đều là cô chưa từng thấy, như hiên tại, đột nhiên trở nên dính người như thế, khiến cô có chút không chịu nổi.

"Tốt lắm, nhanh đi rửa mặt ăn mì, nếu không sẽ bị cháy."

"Được." Anh nhẹ nhàng lên tiếng, quả nhiên chậm rãi buông cô ra, tự đi buồng vệ sinh rửa mặt.

lúc đi ra sắc mặt Tần Uyên đã khôi phục như thường, mì trong bát của anh vì chuyện vừa rồi nên hơi bị cháy, nhưng anh cũng không để ý, từng ngụm từng ngụm rất nhanh ăn xong một chén.

Bạch Hiểu Y thấy anh ăn nghiêm túc như thế cũng rất vui mừng, nhân cơ hội hỏi: "Anh vừa rồi làm sao?"

Anh chỉ lãnh đạm nói một câu, "Không có gì."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!