Trên người Tần Uyên áo sơ mi vẫn mặc chỉnh tề, chỉ nhìn như thế, anh nghiễm nhiên còn là Tần boss uy nghiêm, cẩn thận tỉ mỉ, nhưng mà, chỉ cần liếc nhìn xuống dưới, lập tức biết rõ đại boss nhìn như sạch sẽ này đến tột cùng đang làm gì.
Tần Uyên căn bản không trả lời cô, nâng eo cô, siêng năng tiến hành động tác trước mắt, Bạch Hiểu Y thật đúng là không còn gì để nói nữa, nhưng thân thể chậm rãi bị anh làm cho thích thú, cũng chỉ mặc anh tiếp tục làm càn.
Cuối cùng xong việc Tần Uyên ôm cô đến phòng tắm, rửa sạch sẽ, lại ôm cô nằm trên giường, ấn một cái hôn trên trán cô, mới nói: "Nếu mệt, hôm nay ở nhà nghỉ ngơi."
Anh đã mặc quần lại, lúc này, quần áo sạch sẽ, sắc mặt cũng khôi phục lãnh đạm trước sau như một, thật đúng là không thể ngờ một người áo mũ chỉnh tề như vậy thế nhưng vừa mới làm chuyện không biết xấu hổ như vậy.
Bạch Hiểu Y trừng mắt liếc anh một cái, trực tiếp xoay dậy thay quần áo, trong miệng bất mãn nói thầm một câu, "Mặt người dạ thú!"
Tần Uyên cũng không tức giận, tự ra ngoài rửa cái bát, Bạch Hiểu Y chỉnh trang xong đi ra, Tần Uyên cũng đã rửa sạch bát đĩa, mặc dù anh chịu khó như thế, Bạch Hiểu Y trong lúc nhất thời cũng không muốn nói chuyện với kẻ đáng chán ghét này.
Tần Uyên cũng đáng ghét không thấy bất mãn của Bạch Hiểu Y với mình, anh từ phòng bếp đi ra đưa chìa khóa cho cô, Bạch Hiểu Y vừa nhìn thấy liền kinh hãi, "chìa khóa nhà em sao ở trong tay anh?"
Tần Uyên vẻ mặt đương nhiên, "Em hôm qua ngủ rồi anh đưa cho trợ lý, bảo cậu ấy làm một cái chìa khóa dự bị."
"..." Bạch Hiểu Y hai mắt nguy hiểm híp lại, "Anh sao lại làm chìa khóa nhà em?"
Tần Uyên hơi nhướng mày, "Anh chẳng lẽ không nên ở đây?"
"..."
ý Tần Uyên là muốn ở chung cùng cô sao? Bạch Hiểu Y ngược lại cũng không phản đối ở chung trước hôn nhân, chỉ là cô cảm thấy tiến triển này có phải hơi quá nhanh hay không?
"Em cảm thấy cũng được..." Bạch Hiểu Y vừa quan sát vẻ mặt anh, vừa ôn tồn thương lượng, "Chúng ta cũng cần phải bảo trì cảm giác mới mẻ giữa hai bên? Anh theo em ở cùng một chỗ, mỗi ngày nhìn em sẽ không chán sao?"
Tần Uyên trả lời dứt khoát đơn giản, "Sẽ không." Ánh mắt anh nhíu lại, hơi thở mang cảm giác áp bách, bức tới chỗ cô, "Chẳng lẽ em nhìn anh sẽ chán?"
Bạch Hiểu Y biết điều lắc đầu.
Tần Uyên sắc mặt mới khá hơn một chút, "Nếu sẽ không, vậy còn lo lắng cái gì?"
"Nhưng mà..." Bạch Hiểu Y tròng mắt chuyển chuyển, đột nhiên nghĩ đến cái gì, "Chỗ này cách công ty anh cũng không gần, mỗi ngày anh đi làm phải ngồi xe lâu như vậy, không thấy phiền toái sao?"
Anh lời ít mà ý nhiều, "Không thấy."
"..." Cô còn có thể nói cái gì?
"Còn có..." Tần Uyên nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu nhìn cô một cái, "Tìm cơ hội đi về nhà em một chuyến, chuyện của chúng ta cũng nên cho cha mẹ em biết rõ."
Vì anh đột nhiên cứ xông vào cuộc sống của mình, Bạch Hiểu Y cảm thấy không quá thoải mái, vừa nghe thế, lập tức cả kinh trợn to hai mắt, bộ dáng cô tràn đầy hoảng sợ rơi vào mắt Tần Uyên, anh liền nhíu mày, giọng nói cũng trầm hơn, "Không muốn?"
Bạch Hiểu Y cũng ý thức được mình phản ứng quá mức, gấp rút định thần lại cười cười, "Không có, chẳng qua là cảm thấy quá nhanh."
"Nhanh?" Tần Uyên ánh mắt hơi trầm xuống, "Vậy em cảm thấy phải bao lâu?"
Bạch Hiểu Y cũng không nhìn anh, chỉ nói: "Chờ thời cơ chín muồi một chút, dù sao chúng ta cũng mới cùng một chỗ không lâu."
Tần Uyên trầm mặc một hồi, lúc nói chuyện giọng nói nhạt nhẽo nghe không ra vui giận, "Em cảm thấy lúc nào thì thời cơ chín muồi?"
Bạch Hiểu Y lắc lắc đầu, "Không rõ."
Tần Uyên nhíu mắt lại, giữa lông mày chậm rãi ngưng đọng tức giận, một đôi mắt sâu đen cũng lộ ra cảm giác bức bách chặt chẽ, "Em chưa từng nghĩ muốn sống cùng với anh sao?"
Anh vừa nói, vừa bức về phía cô, Bạch Hiểu Y lui về phía sau một bước, đang muốn trả lời, không nghĩ dưới chân nghiêng một cái trực tiếp ngã xuống ghế sofa, cô đang muốn đứng dậy, thân hình Tần Uyên cao lớn lại đè lên, Bạch Hiểu Y kinh hô một tiếng, vô thức muốn đẩy anh ra, Tần Uyên lại trực tiếp bắt lấy cánh tay cô giơ đến đỉnh đầu, anh dùng khí lực rất lớn, Bạch Hiểu Y rất nhanh cảm thấy trên cổ tay truyền đến đau nhói, cô nhíu nhíu mày, "Tần Uyên anh mau buông tay!"
Tần Uyên lại không động, ánh mắt của anh gắt gao nhìn chằm chằm mặt cô, giọng nói lạnh đến dọa người, "Đến tột cùng còn muốn anh làm thế nào em mới có thể tiếp nhận anh? Có phải cần anh móc tim ra cho em xem hay không?"
"Tần Uyên!" Bạch Hiểu Y bị anh bức bách như thế cũng nổi giận, "Em đang sợ cái gì anh còn không biết sao?! Hơn nữa em hy vọng chờ tình cảm chúng ta ổn định một chút mới đi gặp cha mẹ cũng không quá đáng chứ?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!