"Cạch cạch cạch!" Đột nhiên có tiếng đập cửa cắt đứt suy nghĩ.
Bạch Hiểu Y phục hồi tinh thần lại, phỏng đoán có thể là trợ lý của anh đến, vội vàng đứng dậy mở cửa.
lần trước ở nước ngoài đã gặp trợ lý của Tần Uyên, Bạch Hiểu Y cũng nhận ra, Bạch Hiểu Y mở cửa ra, anh liền cung kính lên tiếng chào hỏi cô, còn cầm quần áo đưa tới, " áo choàng tắm và quần áo thay đổi của thủ tịch đều ở chỗ này."
Bạch Hiểu Y tiếp nhận, "Đã phiền anh."
Trợ lý vội vàng bày tỏ, "Đây là tôi nên làm."
Muộn như thế, Bạch Hiểu Y cũng không tiện mời anh ta vào, chào từ biệt rồi cầm đồ đạc đóng cửa vào nhà, Bạch Hiểu Y lấy áo choàng tắm từ trong túi ra, đi đến bên cạnh phòng tắm gõ cửa.
"Áo choàng tắm của anh đến."
Tần Uyên mở cửa ra, Bạch Hiểu Y đang muốn đem đồ đưa vào, nhưng nhìn người trước mắt cô lại ngẩn ngơ, này lúc anh đã mở vòi sen, trong phòng tắm hơi nước bốc mù mịt, da thịt màu mật ong bị nước xối toát lên một loại tinh nhuận bóng loáng, không ngừng có hơi nước động lại trượt trên thân thể anh, một đường xẹt qua cơ ngực anh rắn chắc lại tươi đẹp, lại chầm chậm lướt qua tám khối cơ bụng chuẩn mực kia, lướt qua vùng tam giác, cuối cùng...
Không chỉ mỹ nữ tắm rửa đối với đàn ông rất có lực sát thương, mỹ nam tắm rửa đồ đối với phụ nữ cũng vậy.
Bạch Hiểu Y nhìn thân thể này phá lệ mê người lại phá lệ gợi cảm, nhìn đường cong trên mặt kia góc cạnh rõ ràng lại mang theo kiên nghị chỉ thuộc về nam nhân, theo bản năng nuốt nước miếng, trong đầu mãnh liền hiện lên cảnh tượng không biết xấu hổ của hai người ở nước ngoài trên chiếc giường lớn kia.
Da thịt trên người anh rung lên theo từng động tác, mỗi lần rung lên đều mang theo một vẻ đẹp kinh tâm động phách, trên trán anh mồ hôi trượt xuống, phía sau lưng mồ hôi cũng sớm thấm ướt lòng bàn tay cô, động tác anh không biết mệt mỏi, thân thể cô bị anh công hãm, chóp mũi cô tràn đầy hơi thở nam tính của anh.
Tần Uyên tiếp nhận đồ trong tay cô, nhưng thấy cô còn nhìn chằm chằm, anh ngược lại cũng không vội vã rời đi, vẫn ung dung nhìn cô, trong giọng nói lộ ra bao nhiêu ranh mãnh, "Muốn?"
Bạch Hiểu Y vội phục hồi tinh thần lại, lúc này mới ý thức được mình thế nhưng nhìn chằm chằm anh với ý nghĩ kỳ quái, cô đỏ mặt trừng mắt liếc anh một cái, "Dầu gì cũng nên cầm thứ gì che lại chứ?"
Tần Uyên lại không cho là đúng quăng ra một câu, "Cũng không lần đầu tiên nhìn thấy, thẹn thùng cái gì?" Không đợi cô nói, trực tiếp đóng cửa lại.
"..." Bạch Hiểu Y bị anh chặn một cái, thở phì phì trước cánh cửa đã đóng lại trừng vài lần mới xoay người đi vào phòng ngủ.
Bạch Hiểu Y đi đến bên giường cầm điện thoại di động lên nhìn, đã ba giờ sáng, cô thật sự là mệt hết sức, nằm xuống một lát đã ngủ.
Tần Uyên tắm rửa xong đi vào, mới phát hiện vật nhỏ này thế nhưng đã ngủ, buổi tối khuya anh vất vả từ nước ngoài trở về gấp, cô tốt rồi, một chút nhiệt tình bày tỏ cũng không có, còn có thể ngủ say được như thế.
Tần Uyên phi thường bất mãn với hành vi của cô, anh bò lên giường nằm xuống, kéo thân thể cô nhỏ nhắn xinh xắn vào trong ngực, nhuyễn ngọc ôn hương vẫn nhung nhớ, anh chỉ cảm thấy trái tim thật giống như được một bàn tay nhỏ bé gãi gãi.
Cô gái này là của anh, bên trong đến bên ngoài, từ trên xuống dưới toàn bộ đều là của anh, chỉ mới chia cách một ngày anh đã nhớ nhung đến phá điên, trong lòng bị sâu tương tư cắn đến khó chịu, loại cổ độc này chỉ có thân thể mềm mại của cô mới có thể giải được, Tần Uyên không đợi được, dứt khoát trực tiếp duỗi tay bò vào trong quần áo của cô.
Bạch Hiểu Y bị chọc tỉnh là chuyện không ngoài ý muốn, vừa tỉnh lại đã phát hiện tay Tần Uyên ở trong quần áo cô làm xằng làm bậy, cô lúc này trừng mắt liếc anh một cái, bất mãn nói: "Anh làm gì a? Em đang ngủ."
Tần Uyên cúi người đè cô dưới thân, ánh mắt đã nhiễm chút ửng hồng bình tĩnh nhìn chăm chú, trong thanh âm anh khàn khàn mơ hồ lộ ra bao nhiêu tức giận, "Buổi tối khuya chạy về đến đây, em lại tiếp đón anh như vậy? Không phải nói là nhớ anh sao?"
Anh chỉ là bởi vì cô chẳng hề để ý nói một câu nhớ là anh có thể từ nước ngoài trở về gấp, nếu cô còn không bày tỏ một chút, chính là tỏ ra quá vô tình, Bạch Hiểu Y nghĩ vậy, lập tức vội vươn tay ra ôm choàng lấy cổ a anh, nhẹ nhàng hôn một ngụm lên khóe miệng anh, ôn nhu nói: "Anh vất vả."
Bạch Hiểu Y chưa từng chủ động như thế, nghĩ tới mấy năm nay, mình chưa từng có cảm giác tồn tại ở trước mặt cô, anh trả giá cô cũng hoàn toàn không coi là chuyện gì to tát, hơn nữa còn thỉnh thoảng ngược anh một lần, cô đột nhiên ôn nhu với anh quả thực chính là ngạc nhiên mừng rỡ ngất trời, khiến anh làm sao chịu được?!
Tần Uyên lập tức kích động đến một câu cũng không nói nên lời, trực tiếp tới gần hung hăng hôn cô, anh dùng nhiệt tình thổ lộ với cô tình yêu khắc vào cốt tủy.
Tần Uyên hôn quả thực vừa cuồng vừa ngoan, môi hung hăng nghiền ép trên môi cô, mỗi chỗ hẻo lánh trong miệng cô đều bị anh nhấn vào dày đặc chặt chẽ, căn bản tìm không ra một khe hở.
Lúc anh hôn, động tác trên tay cũng không ngừng, ngón tay trượt lên áo ngủ cảu cô, lúc này túm lấy cổ áo liên tục kéo sang hai bên, môi liên tục ở trên miệng cô cướp đoạt này lúc mới dời đi, miệng Bạch Hiểu Y cuối cùng được giải thoát, vừa thở phì phò vừa bất mãn nói với anh: "Sao lại kéo áo của em?"
Tần Uyên cũng không đáp, ánh mắt kia tĩnh mịch chỉ chăm chú nhing trên người cô, đem mỗi tấc da thịt trên người cô thu vào trong mắt, anh lại liền trực tiếp cúi người, áp môi tới gần.
Bạch Hiểu Y hít một ngụm khí, lên tiếng nhắc nhở, "Anh nhẹ một chút."
Tần Uyên ngoan ngoãn giảm nhẹ động tác, Bạch Hiểu Y vốn chỉ muốn an ủi anh, không biết thế nào, Tần Uyên ở phương diện này kỹ thuật đã được dày công tôi luyện, về sau cô cũng chầm chậm thất thủ.
Đến lúc động tình, Tần Uyên đột nhiên cúi xuống ở bên tai cô ôn nhu nói: "Gọi anh."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!