Editor: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Mã Duệ cũng không phát hiện Tần Uyên khác thường, lại vỗ vai anh nói: "Thật ra thế này cũng tốt, không phải cô ấy một mực đuổi theo cậu rất phiền sao? Hiện giờ cô ấy thích người khác cũng không có thời gian quấy rầy cậu, cậu cũng thoải mái, đi thôi!"
Ánh mắt thâm thúy của Tần Uyên thoáng thâm trầm gợn sóng, nhưng rất nhanh khôi phục lại bình tĩnh. Đến khi anh quay đầu lại, cái gì cũng chưa nói, trực tiếp xoay người dừng tại chiếc xe bên cạnh.
Bạch Hiểu Y sau khi lên xe Nghiêm Tiêu Cảnh lại không biết nên nói cái gì với anh ta. Mặc dù nàng hiện giờ thân thể chỉ có mười tám tuổi, nhưng tim và linh hồn bên trong cũng đã là một phụ nữ đã kết hôn, đối với Dương Tĩnh còn tốt, dù sao họ còn có chung ký ức thời nữ. Nhưng đối mặt một người trẻ tuổi phong nhã hào hoa, Bạch Hiểu Y đích xác không có tiếng nói chung với anh ta, không khí có chút lúng túng.
Nghiêm Tiêu Cảnh xoay tay lái, đuổi theo sau xe Trương Khải Tường mới nói: "Rất hân hạnh được biết Bạch đại tài nữ."
Bạch Hiểu Y cũng cười cười với anh ta, "Em cũng rất hân hạnh được biết hoàng tử dương cầm."
Ánh mắt Nghiêm Tiêu Cảnh hiện lên ý cười kín đáo, liếc cô một cái,"Anh thật lòng vui mừng được quen em mà, cũng không em là thật lòng hay không thật lòng vui mừng quen biết anh?"
Bạch Hiểu Y ngẩn người, "Sao anh lại nói vậy?"
"Nếu nói là em thật vui mừng quen biết anh, lúc nãy anh mời em lên xe, em sẽ không từ chối."
Bạch Hiểu Y ngược lại không có nghĩ đến thiếu niên này lại để ý chuyện nhỏ như thế, lúc này bất đắc dĩ cười cười, "Dù sao chúng ta mới gặp lần đầu, lần đầu tiên gặp mặt liền không biết xấu hổ sẽ không tốt lắm đâu?"
Nghiêm Tiêu Cảnh chau mày, cố làm ra vẻ nghi ngờ nói: "Nhưng tại sao những cô gái khác lần đầu thấy anh lúc nào cũng theo thói quen không xấu hổ gì hết?"
"..." Bạch Hiểu Y cảm giác tại sao lời nói này có chút ái muội không rõ? Cô chuyển tròng mắt, dứt khoát tứ lạng bạt thiên cân, "Cái kia... Đại khái là tướng mạo khí chất của anh giống như trong ảo tưởng thiếu nữ của họ!"
Nghiêm Tiêu Cảnh lại xoay đầu ý tứ sâu xa nhìn cô một cái, "Chẳng lẽ em không tính là thiếu nữ sao?"
Bạch Hiểu Y bị anh ta hỏi lại ngẩn người, "Em... Nội tâm trưởng thành hơn."
"À..." Nghiêm Tiêu Cảnh như có điều suy nghĩ gật đầu, đôi mắt phượng xinh đẹp híp lại, "Cho nên nói, thật ra anh không làm nội tâm chín chắn của Bạch tài nữ cảm thấy hứng thú được?"
"..." Tại sao lại nói đến việc này rồi? "Em..." Bạch Hiểu Y đột nhiên phát hiện cô bị thiếu niên này chặn họng, không biết nên nói cái gì. Nếu như nói cảm thấy hứng thú với anh ta thì quá ái muội, nếu như nói không có hứng thú với anh ta thì lại có chút đắc tội.
"Sao? Anh nói đúng rồi à?"
"Ặc, đúng rồi, anh thích gì?" Cô nhanh chóng đổi chủ đề, cô sẽ không tán gẫu chủ đề này nữa.
Nghiêm Tiêu Cảnh mím môi cười cười, khóe miệng cong ra nụ cười hình cung mê người, lại không trả lời.
Bạch Hiểu Y liền nói tiếp: "Anh đánh đàn dương cầm tốt như vậy, chắc là rất thích đàn dương cầm?"
"Cũng không phải..."
"A?" Cuối cùng anh ta cũng thuận theo cái đề tài này, Bạch Hiểu Y thở phào nhẹ nhõm, không ngừng cố gắng, "Vậy anh thích gì?"
"Anh thích được nghe người khác ca ngợi mình. Đàn dương cầm lại vừa vặn có thể mang đến ca ngợi cho anh, hơn nữa anh cũng có thiên phú đánh đàn dương cầm, cho nên một mực học đàn."
"..." Quả nhiên suy nghĩ của thiên tài đều hiếm thấy.
"Cho nên mới nói bạn học nữ, nhanh dùng tài hoa của em ca ngợi anh một chút đi!"
Bạch Hiểu Y đột nhiên phát hiện này người có chút tự kỷ, nhưng mà có thể bỏ qua đề tài vừa nãy làm người lúng túng cũng là chuyện tốt. Lúc này cô nghiêm túc đánh giá cao thấp của anh ta, "Anh đánh đàn dương cầm rất tốt, lớn lên rất đẹp trai. Ngón tay vừa nhỏ vừa dài rất đẹp mắt, kỹ thuật lái xe của anh cũng rất tuyệt."
Bạch Hiểu Y nói hết lời, anh ta lại quay đầu kinh ngạc nhìn cô, "Vì sao anh có nhiều ưu điểm như vậy, em lại không hứng thú?"
Bạch Hiểu Y quẫn cái quẫn , tại sao lại kéo đến đề tài phía trên nữa?
"... Đã có nhiều người cảm thấy hứng thú với anh như vậy, cần gì phải thêm em. Hơn nữa nếu em có hứng thú với anh thì anh sẽ cảm thấy thành tựu à? Cho nên em không đáng kể!"
Nghiêm Tiêu Cảnh không trả lời, lặng yên trong chốc lát lại hỏi: "Em cũng nói một chút em thích gì đi!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!