Bạch Hiểu Y thở dài một hơi, đưa hai tay nâng mặt anh, anh khẽ cau mày, thuận theo cọ lên tay cô, thất lạc giữa lông mày vẫn không tản đi, lúc nói chuyện giọng nói cũng lộ ra trầm thấp.
"Thật xin lỗi, vốn cảm thấy em sẽ thích, không nghĩ tới lại như vậy..."
Ở trong thế giới của mình, anh vĩnh viễn tự tin thong dong, anh chỉ huy thiên quân vạn mã bình tĩnh tỉnh táo rong ruổi trên danh lợi, anh cơ trí anh minh, tuổi còn trẻ đã bước lên địa vị cao, anh được người ta ngước nhìn lên, kiếp này như thể không có việc gì anh không thể làm.
Nhưng giờ khắc này, đầu anh cúi thấp, toàn thân lộ ra một cỗ cảm giác thất bại, vương giả kiêu ngạo đột nhiên từ ngai vàng ngã xuống, ngã đến chật vật không chịu nổi.
Trầm thấp cùng thất bại này vốn hoàn toàn không nên xuất hiện ở trên người anh có lẽ càng làm cho người ta cảm thấy chấn động, Bạch Hiểu Y ôm cổ anh thật chặt, lúc này cô đã giải quyết được sợ hãi trong lòng, cười nói: "Không có, lúc bắt đầu có cảm thấy sợ hãi, nhưng bây giờ ngược lại rất vui vẻ."
Tần Uyên cũng sít sao ôm lại cô, anh ôm rất chặt, giống như ở trên người cô tìm kiếm an ủi. Anh vùi mặt trên bờ vai cô, hỏi: "Em nói thật sao?"
Bạch Hiểu Y gật gật đầu, "ừ."
Tần Uyên cũng không nói gì thêm, tựa trên vai anh trầm mặc rất lâu mới đưa tay ra dấu với người trên máy bay.
Bạch Hiểu Y cảm giác bọn họ đang từ từ hạ xuống, lập tức có chút ít kinh ngạc, "Như thế nào?"
Tần Uyên vẫn chôn trên vai, thanh âm trầm trầm, "Treo như thế một lúc, cũng nên xuống đi."
Hai người lần nữa ngồi trên xe đã là nửa giờ sau, Tần Uyên mới lên xe đã ôm cô lên ngồi trên đùi, lại giữa hai tay nhỏ bé của cô trong bàn tay anh, nhẹ nhàng vuốt ve.
Bạch Hiểu Y cũng ngoan ngoãn núp trong lòng anh, lồng ngực anh rộng lớn, cứng rắn, dựa vào chỉ cảm thấy nhiệt khí ấm áp dễ chịu, Bạch Hiểu Y thích ý muốn ngủ.
Hai người một đường trầm mặc, cũng không biết bao lâu đột nhiên nghe thấy anh ghé bên tai cô thấp giọng nói một câu: "Anh sẽ cố gắng, cố gắng dùng cách em thích."
Bạch Hiểu Y phục hồi tinh thần nhìn anh, đã thấy anh rũ đầu xuống, ánh mắt ôn thuận nhìn anh, anh lúc này quả thực cực kỳ giống dã thú bị người thuần phục, trên người vẫn lộ ra bản năng hung tàn thuộc về dã thú, nhưng với người đã thuần phục mình, anh tuyệt đối nhu thuận ôn hòa.
Bạch Hiểu Y nghĩ sơ qua mới hiểu được ý tứ của những lời này, hẳn là anh còn vì chuyện này hôm nay canh cánh trong lòng, cũng đúng, người kiêu ngạo như anh, anh không cho phép trong đời mình có chỗ thất bại.
Bạch Hiểu Y thở dài, ôn nhu an ủi, "Thế này mới là anh, Tần Uyên, anh không cần cố gắng thay đổi gì đâu."
"Em không thích." Anh chỉ là lãnh đạm phun ra mấy chữ.
Bạch Hiểu Y tròng mắt chuyển chuyển, "Em sẽ quen."
Tần Uyên lại ôm chặt cô một chút, "Anh đã nói, em không cần làm gì, chỉ cần ở bên cạnh anh, hết thảy trả giá đều giao cho anh, cho nên, anh không cần em quen."
"..."
Bạch Hiểu Y cảm thấy này lúc Tần Uyên nhìn thật ngây ngốc, ngốc đến đau lòng người, cô cũng không nói gì, chỉ chôn mặt sâu vào trong ngực anh.
Cô đột nhiên nghĩ đến mình từng đọc một chuyện xưa, trong chuyện xưa, một gia chủ vì cứu một con mèo nhỏ bị thương, khi thương thế con mèo tốt lên, mỗi ngày đi ra ngoài ngậm một con chuột về đặt trước cửa nhà chủ nhân.
Những con chuột này đương nhiên không phải chủ nhân cần, nhưng đó là đồ tốt nhất con mèo nhỏ có thể đưa ra.
Tần Uyên này đại khái cũng tương tự con mèo, chỉ là dù sao cũng khác con mèo nhỏ, Tần Uyên có thể thông minh hơn mèo rất nhiều. Ừ, nếu có một ngày này con mèo lớn có thể đem chuột đổi thành túi gạo đặt trước cửa nhà, cô sẽ càng ưa thích.
Bạch Hiểu Y đột nhiên nghĩ đến cái gì, ngẩng đầu nói với anh: "Đúng rồi Tần Uyên, ngày kia em phải đi làm, cho nên ngày mai em phải về."
Tần Uyên vốn đang cọ tới cọ lui trên đỉnh đầu cô, yên tĩnh cảm thụ khoảnh khắc tốt đẹp hai người ở chung, nghe vậy động tác ngừng lại, đôi mày rậm nhíu chặt, "Ở chỗ này thêm vài ngày với anh được không? Anh xử lý xong việc bên này, chúng ta cùng nhau trở về."
Bạch Hiểu Y từ trong lòng anh ngồi ngay ngắn lại, vẻ mặt nghiêm túc nói với anh: "Công việc của anh quan trọng, công việc của em cũng quan trọng."
Lấy tính cách Tần Uyên bá đạo, cô ngược lại thực có chút lo lắng anh sẽ giam cầm cô ở chỗ này, dù sao nghe cô như thế anh chỉ khẽ mày suy tư một lát rồi nhân tiện nói: "Được, ngày mai anh cho người giúp em đặt vé máy bay."
Anh thỏa hiệp đơn giản làm cho Bạch Hiểu Y rất bất ngờ, quả nhiên con mèo lớn hiện giờ ngoan hơn nhiều, chỉ muốn thương lượng tốt, anh cũng không quá tùy hứng.
Hai người trở lại biệt thự, lần lượt đi tắm rửa sạch sẽ, Bạch Hiểu Y nằm trên giường rồi vẫn không quên nhắc nhở anh một câu, "Anh đừng làm loạn a! Em bây giờ còn đau lưng."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!