Chương 38: Cục Cưng

Bạch Hiểu Y hít sâu một hơi, cô từ trong lòng anh thoát ra, xoay người lại đối diện cùng anh, ánh mắt đối diện ánh mắt anh.

"Đời trước, tại sao anh phải đối xử với em như vậy? Tại sao phải đối xử với em tàn nhẫn như vậy? Đến một chút thương tiếc cơ bản nhất của chồng với vợ cũng không có?"

lông mày Tần Uyên bén nhọn vặn chặt, trong ánh mắt xa xăm có bao nhiêu thâm trầm, anh tự tay vuốt mặt cô, ngón cái ở cánh mũi dịu dàng vuốt ve.

"Bởi vì anh ngu ngốc, anh luôn không biết tâm ý của anh đối với em, hơn nữa đời trước anh tràn đầy dã tâm, anh khẩn cấp muốn đứng trên đỉnh cao, xem nhẹ em."

"Không biết tâm ý đối với em?" Bạch Hiểu Y cảm thấy buồn cười, "Nói cách khác khi đó anh cũng không biết là anh thích em, đã như vậy, tại sao còn đồng ý kết hôn với em?"

Tần Uyên nhắm mắt lại, phảng phất đang khắc chế cái gì, "trước khi anh làm một chuyện sẽ suy sâu tính kỹ, nhưng không rõ vì cái gì, khi đó em nói muốn kết hôn với anh, ta cũng không nghĩ nhiều liền đồng ý, hơn nữa về sau cho dù lúc chúng ta khắc khẩu nhất anh cũng không hối hận."

Với trả lời của anh, Bạch Hiểu Y thực không biết nên nói gì, anh đến tột cùng là trì độn cỡ nào mới liên tục không phát hiện tâm ý đối với cô? Cô một mặt cảm thấy khổ sở vì anh trì độn, một mặt lại cảm thấy phẫn nộ, cũng bởi vì anh trì độn, mới tạo thành thống khổ đời trước của cô.

Trước kia cô xác thực oán anh, hận anh, nhưng bây giờ, nhìn anh ẩn nhẫn thống khổ, cô lại cảm thấy bất đắc dĩ, dù sao yêu anh lấy anh, chỉ sợ cũng chưa bao giờ suy tính những hành vi kia của anh sẽ tạo thành tổn thương cho cô, anh chỉ sợ chẳng qua là cảm thấy cô đang nháo anh, huống chi khi đó anh cũng cũng không biết mình thích cô.

Bạch Hiểu Y điều chỉnh hô hấp, lại nói: "Khương Nghiên Kỳ thì sao? Anh nói anh không có hứng thú với cô ấy, tại sao phải lui tới với cô ấy? Tại sao phải đem phòng cho cô ấy ở?"

Tần Uyên chậm rãi mở mắt ra, trong mắt anh mang theo đau xót, "Em thực muốn biết sao?"

Bạch Hiểu Y gật gật đầu.

Tần Uyên trầm mặc một lát mới trầm giọng nói, "Khi đó, anh cũng không phải đưa phòng cho cô ta ở, mà là giam giữ, anh vốn chuẩn bị tìm thời cơ tống cô ta ra nước ngoài, có thể là vì người anh phái tới giám thị buông lỏng, để cho cô ta đào tẩu, về sau mới chạy đến chỗ em làm việc gây sự."

Bạch Hiểu Y bị đáp án của anh là kinh hãi, "giam giữ?"

Tần Uyên lãnh đạm gật đầu.

Bạch Hiểu Y thực không thể tin được đáp án này, cô sững sờ nhìn a anh, rất lâu mới nói: "Nhưng khi đó anh vì sao không nói cho em biết?"

"Nói cho em biết?" Bàn tay ở trên mặt cô chuyển lên mái tóc, ngón tay anh thon dài kéo một lọn tóc vuốt vuốt, ánh mắt híp lại, trong mắt thoáng lộ ra tàn nhẫn khiến người ta hít thở không thông, "Em biết anh tống cô ta ra nước ngoài là ý gì sao?"

"..."

Anh mở miệng, phảng phất bình thản như nói chuyện thời tiết, "Ý là, triệt để cho cô ta biến mất khỏi thế giới này."

Bạch Hiểu Y vẻ mặt không dám tin nhìn anh, cô vô thức lui về phía sau một bước, Tần Uyên giam giữ Khương Nghiên Kỳ, còn dự định giết chết cô ấy, điều này sao có thể?

"Bị dọa?"

"..."

"Nếu như lúc trước anh nói rõ chân tướng cho em, em nhất định sẽ cảm thấy Khương Nghiên Kỳ tội không đến mức đấy, nhưng cô ta xúc phạm ranh giới cuối cùng cảu anh, anh muốn phải nhìn thấy cô ta nữa. Cách xử lý chính là phương thức trực tiếp nhất, huống chi..." Anh nói đến chỗ này dừng một chút, "Cho dù anh làm đến giọt nước không lọt, không để ai tra được đến anh, nhưng anh phải phòng ngừa không may, nếu như rm biết, cho dù em không nhúng tay, nhưng cũng dính líu đến bên trong, nếu như có một ngày sự tình bại lộ, em cũng thoát không khỏi liên quan, cho nên, anh muốn lưu lại đường lui cho em, hiểu rõ chưa?"

Bạch Hiểu Y thật không nghĩ đến sự tình sẽ là thế này, lúc trước Tần Uyên cũng không giải thích rõ ràng, hơn nữa anh thật sự mang phòng ở cho cô ta, cho nên cô vẫn cho là hai người có dính dấp...

Cô đột nhiên nghĩ đến cái gì, lại hỏi: "Về sau thế nào? Đời trước, anh..."

Tần Uyên vẫn thong thả ung dung vuốt vuốt tóc cô, trong mắt rét lạnh lại càng ngày càng ngưng trọng.

"Đời trước, anh tống cô ta ra nước ngoài không lâu, cô ta liền biến mất."

Biến mất? trong miệng Tần Uyên đã nói biến mất là thế nào, Bạch Hiểu Y cũng không phải không biết, cô đột nhiên nghĩ đến chuyện đời trước, có một đoạn thời gian, Lâm Thục Phương xác thực nhiều lần hỏi thăm cô về Khương Nghiên Kỳ, cô nói Khương Nghiên Kỳ đã rất lâu không liên lạc rồi. Đoạn thời gian kia đúng là lúc Bạch Hiểu Y thống khổ nhất, cô căn bản cũng không dư thừa tinh lực đi để ý lời nói của Lâm Thục Phương, càng không có khả năng đi hỏi an nguy của Khương Nghiên Kỳ, bây giờ nghĩ lại, Khương Nghiên Kỳ vào thời điểm kia cũng đã...

Bạch Hiểu Y ngẩng đầu nhìn nam nhân trước mặt, lúc nói ra, mặt anh vẫn mang theo một loại lãnh đạm không cho là đúng, phảng phất anh xử lý chỉ là một con kiến mà không một người.

Thủ đoạn của anh lạnh lùng tàn nhẫn, tất cả những người xúc phạm lợi ích và quyền uy của anh, anh không từ thủ đoạn nào tiến hành hủy diệt, có thể làm hết lần này tới lần khác, đời trước thế nhưng cam nguyện theo đuổi cô mà chết, giờ khắc này, anh còn đem sắc sảo và lạnh lùng nghiêm nghị của mình thu liễm, vì cô hóa thành cuộn chỉ nhu hòa.

Bạch Hiểu Y bất đắc dĩ cười cười, "Tần Uyên, anh biết không, em bây giờ đối với anh thật sự là mâu thuẫn, em hận anh đã từng vô tình với em, nhưng không có cách nào làm như không thấy anh trả giá vì em."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!