Hơi thở anh quen thuộc nháy mắt bao phủ xuống, Bạch Hiểu Y vốn nước mắt đã ngừng, một lần nữa không khống chế nổi mãnh liệt rớt xuống, cô ngước mắt nhìn anh, khuôn mặt anh tuấn lãng đang ở trước mắt, cô duỗi tay kéo lấy tà áo anh, nghẹn ngào nói với anh: "Anh không việc gì, thật tốt quá."
Cô cảm giác thân thể anh cứng ngắc, nhưng chỉ vài giây, anh đột nhiên cúi người xuống, lúc cô không đề phòng trực tiếp ngồi xuống ôm cô lên, Bạch Hiểu Y trong kinh hoảng ngắn ngủi rất nhanh trấn định lại, cô cũng không giãy giụa, để anh ôm cô lên xe.
Đã ngồi ổn trên ghế sau có rèm che, anh cũng không buông cô ra, mà để cô ngồi trên đùi anh.
Lái xe là trợ lý, hai người sau khi lên xe không cần Tần Uyên phân phó, trực tiếp quay đầu đi xuống chân núi.
Tần Uyên từ trong hộc dưới ghế ngồi lấy ra một cái hòm thuốc nhỏ, lại kéo cánh tay bị thương của cô, dùng cồn i
-ốt sát trùng cho cô, sau đó bôi thuốc, quấn băng cẩn thận, sau đó nâng cái chân bị trật lên, dùng ngón cái bóp mấy cái phán đoán thương thế, lấy thêm một chai rượu thuốc, đổ ra chút ít lên lòng bàn tay, hai tay xoa nóng rồi liền xoa lên cá chân cô.
lòng bàn tay nong nóng áp lên, thân thể Bạch Hiểu Y run run, bị cảm giác thật nóng bao quanh, đau đớn trên mắt cá chân cũng giảm bớt không ít.
Toàn bộ hành trình một câu anh cũng không nói, chỉ dùng năm ngón tay thon dài thong thả ung dung làm việc này, còn Bạch Hiểu Y cũng không nhúc nhích, từ lúc anh bôi thuốc cho cô, cho đến khi anh lần thứ hai đem rượu thuốc đổ ra lòng bàn tay chà nóng chân cho cô, cô mới thu hồi suy nghĩ, nói ra nghi vấn của bản thân cho tới nay.
"Mấy năm trước, hệ thống Nghiêm gia bị hacker tấn công, hacker kia chính là anh đúng không?"
Anh đem hai tay đặt trên chân cô, không ngẩng đầu, chỉ lãnh đạm đáp một tiếng, "Ừ."
"Tại sao phải làm như vậy? Anh với Nghiêm gia cũng không có ân oán."
Anh trầm mặc một lát, "Chẳng lẽ em hy vọng anh trơ mắt nhìm em bị bắt nạt?"
Bạch Hiểu Y chỉ cảm thấy giống như là bị một bàn tay lớn bóp chặt hô hấp, hồi lâu cũng không thở nổi, quả nhiên là anh, quả nhiên là anh làm, khi đó anh chỉ là một sinh viên, loại hành vi này mạo hiểm đến thế nào, nếu như sơ sẩy anh bị bắt, đừng nói người Nghiêm gia nhân sẽ không bỏ qua, dù anh có cha là thiếu tướng dựa sau lưng cũng không thể tránh tù tội.
Nhưng anh mạo hiểm như thế, chỉ là hời hợt một câu không muốn cô bị người khi dễ.
Bạch Hiểu Y chỉ cảm thấy trong mắt nổi lên một cảm giác chua xót, cô khẽ điều chỉnh hô hấp, ngăn nước mắt lại hỏi: "Anh biết người Nghiêm gia lần này lừa anh đến đây sao sao?"
Anh dùng rượu thuốc xoa bóp chân cô xong, cất hòm thuốc vào hộc, lúc này mới nhìn cô, trong đôi tròng mắt lạnh lẽo là một mảnh bình tĩnh, khiến người ta không nhìn ra tâm tình.
"Biết rõ."
Bạch Hiểu Y chỉ cảm thấy không thể tưởng tượng nổi, "Biết rõ, anh vì sao còn tới?"
ánh mắt anh nhìn thẳng ở cô, giọng nói lãnh đạm như cũ, "Em ở trong tay bọn họ, anh không thể không đến."
"..."
Bạch Hiểu Y trong lòng thật sự là khó chịu nói không nên lời, vì anh hời hợt quyết định vận mệnh mình như thế mà cảm thấy phẫn nộ, "Anh không sợ anh sẽ chết trên tay bọn họ sao?!"
khóe miệng anh khẽ nhếch, trong mắt cũng nổi lên chút vui vẻ, bộ dạng lãnh đạm giống như đối với hát thảy phát sinh trên thế gian này đều không cho là đúng "Anh vì sao tới nơi này em không biết sao? Chẳng lẽ anh sợ lại chết một lần?"
Bạch Hiểu Y ngơ ngác nhìn anh, thật lâu cũng tìm không được lời đáp, cũng không biết qua bao lâu, cô hơi có vẻ mệt mỏi lắc đầu, giọng nói lộ ra bất đắc dĩ, "Tần Uyên, em hiện tại thật đúng là không biết làm gì với anh bây giờ."
ánh mắt Tần Uyên trầm trầm nhìn cô, trầm mặc một lát mới mở miệng, "Anh trả lời xong vấn đề cảu em, hiện tại đến phiên em trả lời anh."
trong giọng nói kiên định lộ ra không cho cự tuyệt, Bạch Hiểu Y đón ánh mắt anh, gật gật đầu, "Được."
"Hôm nay cái bộ dáng này là vì anh sao?"
Bạch Hiểu Y toàn thân căng thẳng, nhưng ngẫm lại, chính mình cũng đã có bộ dáng này, cần gì phải ngượng ngùng, liền gật gật đầu.
"Vì cái gì?" Trong giọng nói mơ hồ lộ ra cảm giác bức bách.
Bạch Hiểu Y cũng không dám nhìn thẳng anh, cô hơi cúi thấp đầu, do dự một lát còn trả lời chi tiết, "Em không muốn anh chết."
một khắc kia lúc cô dứt lời, cô đột nhiên cảm giác khí tràng quanh thân Tần Uyên thật giống như trong nháy mắt ngưng đọng, đang muốn ngẩng đầu nhìn lại cô, anh lại đột nhiên duỗi tay bóp cằm cô để cô đối diện với anh, đã thấy đuôi lông mày anh chăm chú nhìn tức giận, trong hai mắt cũng lộ ra bao nhiêu âm lãnh, môi mỏng màu hồng phấn mím thành nhất sợi chỉ, khuôn mặt vốn lạnh lùng nghiêm túc, nhìn càng thêm lạnh lẽo đáng sợ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!