Chương 35: Gặp Nhau

Ôi đm cuộc đời chương trước vừa cáo biệt chương này gặp lại rồi :)))) Hạn hán lời thiệt~~

Bạch Hiểu Y ngồi trên xe chờ đèn đỏ, trên quảng trường đối diện, màn hình lớn đang phát tin tức trọng đại phát sinh gần đây.

Đại hội internet quốc tế thuận lợi tổ chức ở thành phố B, ở hội nghị vài lãnh đạo công ty quốc tế lớn chụp ảnh chung cũng thành ảnh chụp chung đắt tiền nhất toàn cầu.

Trên quảng trường cũng có thật nhiều người nghỉ chân xem tin tức, trong đó có nhóm thiếu nữ tốp năm tốp ba vây quanh, các cô vừa kích động nói đùa, vừa nhìn lên tin tức, chỉ chỉ trỏ trỏ nam tử cao ngất tuấn lãng đứng bên cạnh chủ tịch nước.

Giữa một đám lão già tóc hoa râm, có một người trẻ tuổi duy nhất, anh cũng thật sự làm người khác chú ý, huống chi, người ta hết lần này tới lần khác còn chiếu mãi vào gương mặt góc cạnh rõ ràng.

Anh là người sáng lập công ty Báo Săn Mồi, lớn nhất trong nước, chưa đến ba mươi tuổi đã sở hữu tài sản hàng tỉ, là nhân vật đương đại có sức ảnh hưởng nhất trong nước, cũng từng là khách quen của các báo về tài chính và kinh tế.

Anh là Tần Uyên.

Thời gian mới chỉ ngắn ngủi năm năm, anh đã đạt tới trình độ đời trước mười năm anh chưa đạt tới, kỳ thật đời trước, trước khi cô lìa đời, anh cũng đã rất nhiều người theo không kịp, mà một đời này, bởi vì có kinh nghiệm đời trước, nhân sinh của anh càng như là ăn gian.

Bạch Hiểu Y còn nhớ rõ lần cuối cùng thấy anh, anh sắc mặt tiều tụy, râu ria mọc ra, đứng ở trong phòng cô thuê cùng cô cáo biệt, từ biệt năm năm, hiện thời người kia đứng ở đỉnh cao nhân sinh hăng hái, sớm đã không phải là Tần Uyên ở trong cảm tình chật vật không chịu nổi kia.

Đúng vậy, chỉ chớp mắt đã năm năm.

Bà nội Trình được đưa đến Tần gia chăm sóc, chỗ ở cũ của bọn họ cũng cho thuê, mặc dù cuối năm hai nhà vẫn tụ họp, nhưng đúng như anh đã nói, một lần cũng không xuất hiện trước mặt cô.

Đèn xanh sáng, Bạch Hiểu Y cũng thu hồi suy nghĩ, khởi động xe đi về công ty.

Cửa hàng kinh doanh của Bạch Hiểu Y cũng không tệ, sau khi tốt nghiệp đại học cô đăng kí mở công ty gia đình, chuyên môn làm về cung ứng hàng hóa.

Địa chỉ công ty ở Trường Minh Kiều, lúc Trường Minh Kiều vừa mới khai phá, cô liền "khuyến khích" cha mua một mảnh đất ở chỗ này, bây giờ xung quanh quanh phát triển, nhà bọn họ cũng vì mua mảnh đất trống này mà lãi lớn một khoản, văn phòng công ty Bạch Hiểu Y trực tiếp ở mặt tiền, ngay tiếp theo là kho hàng.

Mặc dù công ty không lớn, nhưng vì không mất tiền thuê, mỗi tháng đều là lợi nhuận ròng, trong hai năm cô sống cũng không tệ, tự mình mua được nhà, lại mua được một chiếc xe.

Cô cũng không phải là người có tham vọng quá cao, chỉ biết phát huy hết năng lực làm việc, cho nên hiện nay đối với cuộc sống, Bạch Hiểu Y tương đối hài lòng.

địa chỉ Công ty tại Trường Minh Kiều ở lầu ba một toà nhà hiện đại xây cạnh quảng trường, bởi vì công ty chủ yếu bán y phục, vừa vặn tên Bạch Hiểu Y cũng có một chữ "Y", cho nên cô đặt tên công ty là "Y Bảo". (PS: chữ Y này không phải là y phục mà nghĩa là thuận theo, dựa vào)

Lúc đến Y Bảo, những đồng nghiệp khác trong công ty cũng đã tới rồi.

Hiện trong công ty ngoài cô ra, có ba nhân viên phục vụ khách hàng, một người làm mĩ thuật, cộng thêm hai nhân viên quản lý kho hàng, người chủ tòa nhà ra tay cũng hào phóng, cho cô văn phòng diện tích khá lớn, công ty chỉ mấy người, đi vào thật sự cảm thấy có chút vắng lạnh.

Cửa chính ngay gần phòng giải khát, lúc Bạch Hiểu Y đi vào, vài nhân viên đang ở bên trong vừa ăn điểm tâm vừa nói chuyện, vừa nhìn thấy cô, mấy người ào ào chào hỏi.

"Chào lão bản!"

"Chào lão bản!"

"Chào lão bản!"

Bạch Hiểu Y cũng chào hỏi lại các cô, cô vào phòng làm việc đặt túi sách xuống, rồi cũng đi đến phòng giải khát, ngâm một túi cà phê.

Ba nhân viên phục vụ khách hàng của công ty Bạch Hiểu Y đều là nữ sinh, trong đó Tiểu Văn và Tiểu Lâm đã theo cô từ lúc mới thành lập công ty, còn Tiểu Hạ năm nay mới vào.

Tiểu Văn làm việc ổn thỏa nhất, Bạch Hiểu Y cũng tín nhiệm cô ấy nhất, Tiểu Lâm là một nữ sinh thấp béo tròn, thường không thích nói chuyện, làm việc cũng rất nghiêm cẩn, Tiểu Hạ mặc dù mới tới, nhưng tính cách sáng sủa hoạt bát hơn, rất nhanh đã hoà mình với mọi người, một người khác là đại ca làm mĩ thuật, tất cả mọi người gọi anh Dương ca, là trạch nàm làm kỹ thuật điển hình, bình thường đi làm chỉ thích ngồi trước máy vi tính, cũng không thích nói chuyện cùng nữ sinh.

Lúc Bạch Hiểu Y tiến vào, Tiểu Văn, Tiểu Lâm, Tiểu Hạ đang ở phòng giải khát nói chuyện phiếm, tiểu Hạ vừa húp cháo vừa cầm một quyển tạp chí xem, lật đến chỗ nào đó, cô ấy đột nhiên kinh hô một tiếng, "Trời ơi, ông xã của mình! Lại có tin tức về ông xã của mình."

Tiểu Văn đứng bên cạnh uống cà phê, nghe nói như thế liền liếc cô ấy một cái: "Tần Uyên là ông xã của mình a, cậu đừng tranh với mình."

Bạch Hiểu Y bưng cà phê uống một ngụm, nghe thế nhịn không được cười cười, à, Tần Uyên bây giờ còn có danh xưng là ông xã của nhân dân.

Tiểu Hạ không phản ứng với cô, vừa ngắm ảnh chụp Tần Uyên chảy nước miếng vừa nói: "Cô nói xem làm sao ta có thể có ông xã tốt như vậy đâu? có tiền như thế, soái như thế, hết cái này tới cái khác, lại còn độc thân, nghe nói mối tình đầu anh ấy cũng không có." Nói xong chép chép miệng, "Ông xã mình đến bây giờ còn chưa tìm bạn gái, khẳng định là vì cho mình cơ hội."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!