Chương 33: Bại Lộ

Cô cảm thấy bàn tay ôm bên hông khẽ kéo cô lên, trong chớp mắt, cô đã được đưa ra khỏi nước.

Cuối cùng tiếp xúc với không khí mới mẻ, Bạch Hiểu Y bản năng há miệng to hô hấp, vừa mới giãy giụa trong nước bị sặc mấy ngụm, giờ phút này vừa thở vừa ho khan, người ôm phía sau lưng cô cũng không nói lời nào, chỉ dùng một tay nâng thân thể cô, phòng ngừa cô chìm xuống, một tay ở sau lưng cô vỗ nhè nhẹ.

Bạch Hiểu Y nghỉ một hồi lâu, thân thể khó chịu mới rốt cục khá hơn một chút, cô phục hồi lại tinh thần, mới ngẩng đầu nhìn lại người kia.

Mặt mày anh ta thâm thúy, góc cạnh rõ ràng, mặc dù đầu tóc bị nước thấm ướt dán trên mặt nhưng không che được vẻ tuấn lãng, lúc cô nhìn, hai mắt đen bóng như thần tinh cũng đang nhìn cô.

Không giống trước kia, rét lạnh và sắc bén, mà mơ hồ lộ ra một chút sợ bóng sợ gió, một chút mừng rỡ, trong mừng rỡ lại mang theo một loại bao dung sủng ái hết thảy như có như không.

Bạch Hiểu Y thật không nghĩ đến, người cứu cô dĩ nhiên là Tần Uyên!

ấn đường anh hơi nhăn, đưa tay ra giúp cô lau bọt nước trên mặt, giọng nói thuần hậu lộ ra vài tia lo lắng, "Không sao chứ?"

Bạch Hiểu Y phục hồi lại tinh thần, lắc lắc đầu, lúc này mới phát hiện mình thế nhưng như gấu trúc quấn trên người anh, còn anh một bàn tay mạnh mẽ đang đỡ sau lưng cô, thân thể hai người dán sát, cô có thể cảm nhận được nhiệt lượng trong cơ thể anh liên tục không ngừng truyền đến trên người cô.

Nếu bình thường, hai người sát gần như thế, Bạch Hiểu Y khẳng định sẽ không chút nghĩ ngợi đẩy anh ra, nhưng hiện thời nổi trên nước, lúc tuyệt vọng khi chìm xuống dưới nước vẫn rõ ràng hiện ngay trước mắt, bởi vì sợ nước, cô ngược lại túm chặt cánh tay ôm anh. Nghĩ tới trước đó anh đã nói qua coi như cô triệt để bỏ mọi chuyện xuống, hơn nữa Tần Uyên cũng không thích người khác chạm vào anh, cũng không biết mình quấn ở trên người anh như thế có thể khiến anh phản cảm hay không, môi cô bầm đen, run lẩy bẩy nói với anh: "Anh đừng thả em ra, em sợ em sẽ ngã xuống!"

Tần Uyên nhìn khuôn mặt cô nhỏ mang theo hoảng sợ hàm răng căng thẳng nanh, anh ôm cô dưới cánh tay ý thức căng lên, thật sự là hận không thể đem cả người cô dính lên người anh, cô lo lắng anh sẽ buông tay, cô lại không biết cô cứ ỷ lại anh, tín nhiệm anh như vậy, khiến anh khoái trá cỡ nào.

Nếu như có thể, thật muốn cứ thế ôm cô nổi trên mặt nước cả đời, nhưng anh biết rõ nha đầu này sợ nước, nhìn hàm răng cô không ngừng run lên, anh lại không đành lòng, liền ôn nhu nói: "Lên lưng anh, anh cõng em lên bờ."

Bạch Hiểu Y lại bối rối, dưới tình huống này cô làm sao bò được lên lưng anh đây? Cô thật sợ mình vừa buông tay sẽ chìm vào trong nước.

Tần Uyên thấy cô không dám động đậy, anh biết rõ cô đang sợ, cũng không nói thêm lời nói, dứt khoát nắm hai tay cô lên lưn, lại dặn dò: "Bám thật chặt, nếu ngã xuống, anh cũng mặc kệ."

Bạch Hiểu Y cơ hồ không chút nghĩ ngợi, vội vàng thắt chặt cánh tay ôm lấy cổ anh.

Tần Uyên lập tức cong khóe miệng, thoáng cười vui vẻ như có như không, cứ thế chở đi cô bơi về bờ.

Lưng Tần Uyên rất rộng lớn cũng rất rắn chắc, giống một tấm gỗ, thân thể Bạch Hiểu Y nho nhỏ nằm trên lưng anh, anh rộng lớn vững vàng bao dung cô, sợ hãi vừa mới rồi trong nháy mắt tan thành mây khói, cô sít sao ôm cổ anh, cái cằm tựa trên vai anh, hồi lâu sau mới nhỏ giọng nói một câu: "Cảm ơn anh."

Anh cũng không trả lời, vẫn phối hợp chở cô bơi về phía trước, thật giống như không nghe thấy cô nói, Bạch Hiểu Y cũng không nói thêm gì nữa, ngoan ngoãn nằm ở trên người anh, giảm bớt trở lực.

Ngôn Phong đã đem thuyền đến bên bờ, lúc Tần Uyên cõng cố trên lưng vào bờ rồi, Ngôn Phong vội vàng đến gần đỡ cô kiểm tra cẩn thận một lần, thấy cô không việc gì anh mới thở phào nhẹ nhõm: "Thật sự là vô cùng may mắn em không có việc gì, vừa nãy nhìn em ngã xuống như vậy một lúc vânx không nổi lên, anh thật sự bị hù chết."

Bạch Hiểu Y lúc này nghỉ ngơi đủ, vội vàng an ủi: "Em không sao, đừng lo lắng, em bây giờ không phải là tốt rồi sao?"

Ngôn Phong lại thoải mái cười cười, "Mấy người gây chuyện đã bị bắt đi, em yên tâm, người phụ trách cảnh khu nhất định sẽ cho em một công đạo."

Bạch Hiểu Y gật gật đầu, Ngôn Phong liền nâng cô dậy, trên mặt thoáng cái lại chợt lóe lên thất lạc, "Thật xin lỗi, anh không biết bơi, vừa mới không thể kịp thời nhảy xuống cứu em."

Bạch Hiểu Y cười cười, "Không sao, em đây không phải là không có việc gì sao?"

Nghĩ tới việc Tần Uyên cứu cô, ánh mắt Bạch Hiểu Y liền khắp nhìn nhìn khắp nơi, nhưng thấy Tần Uyên đặt cô xuống rồi tự đi sang một bên, cầm quần áo cởi ra vắt khô, thấy cô nhìn đến, anh liền nói với cô: "Anh đưa em trở về?"

Bạch Hiểu Y nghĩ tới mình bây giờ toàn thân ướt đẫm cũng không thuận tiện ở lại đây, dứt khoát gật gật đầu.

Hôm nay chuyện này Ngôn Phong ngược lại rất áy náy, trước khi cô lên xe vẫn không quên nói: "Thực xin lỗi, vốn là thật lòng muốn hẹn em du hồ, không nghĩ tới phát sinh loại chuyện như vậy."

Bạch Hiểu Y cười cười an ủi anh, "Không có việc gì."

Lên xe Bạch Hiểu Y tạm biệt Ngôn Phong rồi, Tần Uyên liền khởi động xe rời đi, Tần Uyên sợ cô lạnh, bật gió nóng lên, có thể là vì toàn thân đều ướt đẫm, cho dù là được gió nóng thổi, Bạch Hiểu Y vẫn cảm thấy lạnh.

Tần Uyên nhìn qua bộ dáng cô, lông mày vô thức nheo nheo, trong lúc vô tình thấy cách đó không xa có chỗ bán y phục, anh vội vàng lái xe tới.

Bạch Hiểu Y thấy anh đột nhiên dừng xe, lập tức nghi hoặc không thôi, "Sao thế?"

Tần Uyên vừa cởi dây an toàn vừa nói: "Anh tới mua cho em bộ y phục để thay đổi."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!