Edit: Tô Huyền Ann
Tần Uyên ngẩn người, tay ôm gối dần dần rũ xuống, trong mắt cũng thoáng ảm đạm, "Anh có chỗ nào không bình thường?"
Bạch Hiểu Y ý thức mình vừa nói lời kia hình như hơi quá đáng, vội ho một tiếng nói: "Không có gì, chỉ là thấy anh đột nhiên như vậy làm tôi có chút không chịu nổi, tôi đi ngủ đây."
Nói xong lời này liền xoay người bỏ chạy ra phía đài hướng dương, lúc ăn cơm Tần Uyên đã nói với cô đêm nay cô ngủ tại phòng kia, Bạch Hiểu Y trốn từ sân thượng ra được liền vội vàng chạy tới cửa phòng.
Mở cửa đi vào phòng, lúc xoay người đóng cửa thấy anh còn đứng trên sân thượng, trên tay anh còn bóp cái gối ôm kia, liền đứng thẳng tắp như vậy ở trên sân thượng nhìn cô. Trên ban công không mở đèn, thân thể anh ẩn một nửa trong bóng tối, không nhìn thấy rõ vẻ mặt, nhưng Bạch Hiểu Y lại cảm giác, toàn thân người luôn uy nghiêm kia giờ phút này lộ ra một luồng áp suất thấp.
Lúc này Bạch Hiểu Y liền rùng mình một cái, vội vàng đóng cửa lại.
Nằm ở trên giường, Bạch Hiểu Y thật sự càng nghĩ càng cảm thấy không thích hợp, Tần Uyên đột nhiên lại thay đổi? Hơn nữa còn tự nguyện làm bao cát người cho cô? Nghĩ tới dáng vẻ vừa rồi của anh, đưa cô gối ôm để đánh anh, cả người Bạch Hiểu Y lập tức nổi da gà.
Hiện giờ Bạch Hiểu Y thật sự hoài nghi, có phải Tần Uyên bị chịu kích thích gì hay không, đầu óc trở nên không bình thường.
Ngày hôm sau khi tỉnh lại, Bạch Hiểu Y mở điện thoại di động ra, đã thấy trong điện thoại có vài cuộc gọi nhỡ, còn có vài tin nhắn đều do Khương Chấn Hải gửi tới hỏi cô ở đâu, tại sao không về nhà. Bạch Hiểu Y nghĩ tới giao hẹn của mình với nữ sĩ Bạch Phượng Kiều, tạm thời xem nhẹ mấy tin nhắn này.
Mặc quần áo xong xuôi ra khỏi phòng, đã thấy Tần Uyên bưng hai cái khay đi ra từ phòng bếp, vừa ngẩng đầu thấy cô liền nói: "Tới ăn cơm đi."
Hôm nay anh thay một áo sơ mi màu trắng, không mặc màu tối như trước, áo sơ mi trắng mặc trên người làm khuôn mặt lạnh lùng nhìn qua dịu dàng hơn vài phần.
Lúc nói chuyện sắc mặt anh lạnh nhạt, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng, giơ tay nhấc chân đều ưu nhã, không có cách nào tưởng tượng nổi anh và tên thần kinh hôm qua là một.
Bạch Hiểu Y thấy thế liền thở phào nhẹ nhõm, cô đến bên bàn ăn ngồi xuống, đã thấy trong mâm bày hai miếng bánh mì và một quả trứng luộc, còn có chút rau được thái mỏng rất kỹ càng, bên cạnh mâm còn đặt một chén cháo loãng.
Bạch Hiểu Y bưng cháo loãng uống một ngụm, hương vị cũng không tệ.
"Sau khi anh đi làm, em muốn chơi máy vi tính cũng được, muốn xem tivi cũng được, đi dạo xung quanh cũng được, buổi trưa anh sẽ trở về nấu cơm, chìa khóa dự phòng anh để trên bàn trà."
Bạch Hiểu Y ngẩn người, "Cái kia, anh không cần cố ý trở về nấu cơm đâu, tôi ăn đồ ăn thừa ngày hôm qua cũng được mà. Anh cũng không cần khách khí như thế với tôi, dù sao chúng ta cũng lớn lên cùng nhau, tôi nói xem anh như anh trai thì sẽ xem anh như anh trai, hơn nữa anh đi đi về về cũng rất phiền."
"Không phiền." Anh thản nhiên nói.
"..."
Tần Uyên ngước mắt nhìn cô, vẻ mặt đương nhiên, "Dạo này anh đang học nấu ăn, muốn rèn luyện tay nghề một chút."
"..." Thôi được rồi...
Sau khi ăn cơm, Bạch Hiểu Y tranh rửa bát, dù sao đã ăn đồ người ta nấu, không chịu động tay chân thì cũng không hay lắm.
Sau khi Tần Uyên đi làm, Bạch Hiểu Y liền ôm máy tính Tần Uyên đã chuẩn bị trở về phòng, nghĩ tối hôm qua cả đêm cô không lên mạng quản lí cửa hàng, cũng không biết có ai đặt hàng hay không, Bạch Hiểu Y liền vội vàng lên kiểm tra.
Thế nhưng không có đến một đơn đặt hàng, Bạch Hiểu Y ôm mặt, có chút uể oải, sau đó lại theo bản năng mở bảng đánh giá ra nhìn, vừa nhìn lập tức sợ hết hồn.
Mười cái bình luận chê trách thế nhưng toàn bộ đổi thành khen ngợi!!
Bạch Hiểu Y dụi mắt, đúng vậy, cô không nhìn nhầm!
Điều này sao có thể, chiều hôm qua trước khi cô rời khỏi nhà rõ ràng vẫn còn...
Không biết tại sao, trong đầu cô đột nhiên nhảy ra gương mặt Tần Uyên, cô ở lại nhà Tần Uyên một đêm, các bình luận chê trách đều biến mất, hơn nữa hôm qua cô cũng đã nói với anh về việc bình luận.
Là anh sao?
Nhân viên kỹ thuật hệ thống cao cấp như anh, chỉ cần là internet thì không có gì anh không làm được.
Bạch Hiểu Y nghi hoặc không thôi, vội vàng lấy điện thoại ra gọi cho Tần Uyên. Điện thoại vừa vang lên vài tiếng đã có người nghe, Bạch Hiểu Y sắp xếp lại các câu chữ trong đầu rồi mới hỏi: "Cái kia... Những câu bình luận khen ngợi cửa hàng có phải do anh làm không?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!