Chương 25: Kiếp Trước (1)

Edit: Tư Không

Beta: Tô Huyền Ann

Lại mở mắt, kí ức quay cuồng trong lồng ngự, trong mắt cô đã ngân ngân nước, nhìn người trước mắt, mặt mày sắc bén, góc cạnh rõ ràng, đời trước mỗi một nơi trên người anh cô đều tha thiết ao ước, sau khi buông bỏ tất cả, cho dù đã từng tổn thương chồng chất, nhưng hiện tại, cô đã có thể thản nhiên đối mặt với anh.

"Tần Uyên, tôi cho anh biết giấc mơ tôi từng kể, thật sự do bản thân tôi trải qua."

" Tay cô run rẩy chỉ về ngực mình: "

"Anh chỉ cho rằng tôi luôn đối với anh tàn nhẫn, luôn tổn thương anh, nhưng anh chưa từng nghĩ tới, nơi này của tôi, đã từng bị anh tàn nhẫn tổn thương qua, tôi đã đau khổ cỡ nào, gian nan cỡ nào."

"

Lông mày Tần Uyên càng nhíu chặt, trong ánh mắt cũng hiện ra tâm tình phức tạp, anh nhìn sắc mặt cô trắng bệch, bên trong đôi mắt không thể giả bộ thống khổ, tâm tư nhạy bén như anh, anh biết rõ, giờ phút này cô không nói dối anh. Mặc dù những điều cô nói thật sự không thể tin được, nhưng mỗi một biểu cảm nhỏ trên mặt cô nói cho anh biết, cô không lừa anh.

Khiếp sợ trong lòng khó có thể tưởng tượng được, nhưng vẻ khiếp sợ ở ngoài, nhìn cô trước mặt rõ ràng lộ ra đau khổ nhưng lại ra vẻ kiên cường, dường như bị nỗi đau của cô lây động, anh không kìm lòng được xoa nhẹ hai gò má cô.

"

"Ở kiếp trước, tôi dùng hết dũng khí đi yêu anh, theo đuổi anh, dây dưa anh, nhưng anh vẫn lạnh nhạt với tôi, nhiều năm kết hôn chưa hề nhìn tôi lấy một cái. Anh lén qua lại với Khương Nghiên Kỳ sau lưng tôi, tôi biết được đi chất vấn anh, anh một câu kiên nhẫn giải thích cũng không có, anh không nhìn nỗi đau của tôi, đối với tôi không có nửa phần thương xót, không chỉ như vậy còn càng ngày càng đối với tôi lạnh nhạt, cho đến về sau tôi nhìn rõ ràng hết thảy, tôi biết anh không thương tôi, tôi cuối cùng cũng thuyết phục bản thân để anh xuống. Tôi và anh ly hôn, trên đường về nhà tôi gặp tai nạn ở sông Hoài, kiếp trước tôi cứ vậy mà mất. Tôi cho rằng mình đã chết, vậy mà thời điểm tỉnh lại tôi phát hiện bản thân mình trở về năm 18 tuổi, 18 tuổi, tôi không đi theo anh lên thành phố Bắc Kinh, chúng ta vẫn chưa kết hôn, tôi không muốn đi lên vết xe đổ, tôi quyết định rời xa anh, sống thật tốt cuộc đời mình."

"

"Tần Uyên, anh không thể nào tưởng tượng được kiếp trước cuối cùng tôi phải chịu dày vò thế nào, anh cũng không thể nào tưởng tượng được ruốt cuộc tôi bị anh tổn thương ra sao mới hoàn toàn buông bỏ anh. Hiện tại mỗi lần nhìn đến anh tôi đều sẽ nhớ tới quá khứ đã qua, tôi chỉ muốn sống thật tốt cuộc đời mình, Tần Uyên, tôi van cầu anh buông tha tôi có được hay không?

Anh có biết, mỗi lần anh ép buộc tôi như vậy khi đó tôi khó chịu bao nhiêu."

"

Tâm hồn hoàn toàn rung động là cảm giác gì, đại khái là vậy. Tần Uyên là người tin theo chủ nghĩa duy vật, anh cảm thấy cõi đời này tất cả đều có thể sử dụng phương thức khoa học để giải thích, anh không thể tin được cõi đòi này thật sự có loại sự tình không thể tưởng tượng nổi tồn tại, nhưng lời nói của cô, mỗi một vẻ mặt đều chân thật như vậy, cô cũng không phải lừa anh.

Anh vẫn cảm thấy cô rất kỳ quái, tại sao chỉ vì một cơn ác mộng liền phán anh tử hình, anh cũng không tin ác mộng của cô là điềm báo trước, phải nói, anh không tin mình sẽ giống như trong ác mộng của cô, đối với cô tàn nhẫn như vậy.

Nhưng anh vạn lần không ngờ, ác mộng trong miệng cô nói lại là "kiếp trước", mà anh lại thật sự như trong ác mộng đối xử như vậy với cô.

Bình tĩnh như anh, giờ phút này nghe lời cô nói thật lâu vẫn chưa hoàn hồn lại, anh nhìn cô thật sâu, theo bản năng giúp cô lau nước mắt trên mặt, anh không biết mình nên nói gì, cũng không biết chính mình nên làm gì.

"

"Tần Uyên, hiện tại tôi rất mệt, tôi muốn nghỉ ngơi thật tốt."

"

Tần Uyên tỉ mỉ nhìn mặt cô trắng bệch, sửng sờ một lát cuối cùng cũng gật đầu, anh ngồi xổm xuống đem cô ôm lên, Bạch Hiểu Y lúc này đã không còn sức đi giãy dụa, dứt khoát tùy anh ôm cô đem lên phòng.

Tần Uyên đặt cô lên giường, thừa cơ hội cô co rút thành một đoàn ở trong chăn, Tần Uyên đưa tay muốn vỗ vai cô, nhưng đưa tay qua hồi lâu cũng không hạ xuống người cô.

Anh ngồi ở bên giường ngắm nhìn cô thật lâu, cô nằm quay lưng, anh có rất nhiều lời muốn nói muốn hỏi, nhưng trong lúc nhất thời anh không biết mở miệng thế nào, chịu đựng rung động quá mạnh mẽ, trong một lúc anh căn bản chưa kịp hồi thần, cứ ngồi yên như vậy hồi lâu anh cuối cùng thở dài, đứng dậy rời đi.

Bạch Hiểu Y co lại ở trong chăn từ từ ổn định tâm tình chính mình, thực ra cô cũng không rõ ràng đem chân tướng nói cho anh biết có tác dụng hay không, càng không biết anh có thể nể phần tình này hạ thủ lưu tình với cô.

Đây là biện pháp cuối cùng cô khiến anh buông tay, cô không thể không đánh cược một lần.

Thời điểm Mã Duệ đi qua cửa hút thuốc lần thứ ba đã thấy bóng dáng Tần Uyên cao lớn vẫn đứng y nguyên ở bên trong, cách lần thứ nhất hắn thấy anh đứng chỗ này là hai giờ trước. Mã Duệ rốt cuộc không nhịn được lòng hiếu kỳ, bước tới bên cạnh đánh giá anh từ trên xuống dưới vài lần, vẻ mặt vô cùng nghi hoặc: "

"Mình nói này Tần tổng, ngài đứng đây đã hai giờ ngài biết không?"

"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!