Editor: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Thân thể Bạch Hiểu Y cứng ngắc một lát, lúc này mới phục hồi tinh thần lại, cô theo bản năng giãy dụa ở trong lòng anh, anh thật giống như sớm đã liệu đến động tác của cô, cánh tay ôm cô dần dần buộc chặt.
"Tần Uyên, anh mau thả tôi ra, anh làm gì vậy?"
Một năm qua hai người cũng không có bất kỳ liên lạc nào, lại liên tưởng đến trước khi anh rời đi, cô nói với anh những lời nói tuyệt tình, hơn nữa hôm nay lúc hai người gặp mặt, biểu hiện của anh lãnh đạm như vậy, cô cho rằng anh buông bỏ cô.
Nhưng cô không thể tưởng được Tần Uyên lại đột nhiên ôm cô, hiện giờ làm cô không rõ đến cuối cùng anh đang suy nghĩ gì.
Cánh tay Tần Uyên cứng rắn mạnh mẽ, sít sao khóa lại thân thể cô. Anh tựa cằm trên bờ vai cô, hơi thở hơi gấp gáp phả bên tai cô, trái tim sau lưng cô dường như đập rất nhanh.
Bạch Hiểu Y bị phản ứng của anh làm cho hoảng sợ, lại thử giãy dụa, tuy nhiên không có cách nào tránh ra. Cô liền vội nói: "Tần Uyên... Anh mau thả tôi ra!"
"Y Nhi..." Anh đột nhiên nhẹ nhàng gọi cô một tiếng.
Giọng nói của anh khàn khàn đè nén, giống như dã thú bị thương nặng, lại giống như chuyển biến liên tục, là chỗ sâu nhất trong trí nhớ đang gọi.
Tim Bạch Hiểu Y thắt chặt, khí lực đề phòng toàn thân cũng trầm tĩnh lại.
"Anh biết anh là đồ tồi, em rõ ràng nhẫn tâm với anh như vậy, anh vẫn khống chế không nổi nghĩ tới em. Anh cho rằng thời gian sẽ làm anh quên mất nỗi đau em trao cho anh, cũng làm anh quên được em. Nhưng anh phát hiện, mọi việc cũng không dễ dàng, anh không thể khống chế mình trở về tìm em, cho dù anh làm bộ như không sao cả nhưng vẫn khống chế không nổi mình nghĩ muốn tới gần em."
Giọng nói anh rất nhẹ, hết sức nhu hòa, lại xen lẫn một chút thanh âm rung động. Nghe lời nói của anh, động tác cô chuẩn bị kéo tay anh ra cũng dừng một chút, hồi lâu sau cô bất đắc dĩ thở dài, "Tần Uyên, lần trước lúc ở phố cổ Phong Kiều tôi đã nói là..."
Cô còn chưa dứt lời, Tần Uyên lại đột nhiên cắt ngang, "Em còn nhớ em nợ anh một ân tình không?"
Toàn thân Bạch Hiểu Y cứng đờ, nghĩ tới việc lần trước ở phố cổ Phong Kiều, Tần Uyên giúp cô hạ sốt. Theo lý mà nói, đúng là cô nợ anh một lần.
"Em còn nhớ Thụy An không?"
Bạch Hiểu Y vốn đang nghĩ ngợi nếu như Tần Uyên đòi lại ân tình, cô nên làm sao bây giờ, lại không nghĩ anh lại hỏi câu này.
"Còn nhớ, sao vậy?"
Thụy An là con chó nhỏ ngày trước Tần Uyên nuôi. Năm cô tám tuổi sang đó chơi, không cẩn thận ngã xuống hồ bơi, là Thụy An cứu cô, nhưng Thụy An vì cứu cô mà chết đuối.
"Năm em tám tuổi, em ngã xuống hồ bơi là Thụy An cứu em, việc này em sẽ không quên chứ?"
Chuyện này liên tục khắc sâu trong đầu cô. Sau khi Thụy An vì cứu cô mà chết, cô còn khổ sở rất lâu, cũng bởi vì chuyện này mà cô vẫn luôn sợ nước.
"Sẽ không."
"Tình nghĩa Thụy An cứu em, em nợ nhiều năm có phải nên trả lại rồi không?"
"..." Bạch Hiểu Y không rõ ý tứ của anh, "Anh muốn nói gì?"
"Thụy An là con chó anh nuôi, anh là chủ nhân của nó. Nó vì cứu em mà chết, như vậy cái ân tình em thiếu nó cũng là thiếu anh." Dừng một chút anh lại nói: "Em còn nhớ hay không, lúc nhỏ anh có một thói quen, phải ôm Thụy An mới có thể ngủ. Sau khi Thụy An mất, anh mất ngủ rất lâu, về sau mới dần thích ứng. Nhưng gần đây lại nhớ đến nó, mỗi lần nhớ nó lại không thể ngủ được, anh rất muốn ôm nó, nhưng nó đã không còn ở đây."
Bạch Hiểu Y suy nghĩ một chút, "Vậy tôi mua giúp anh một con chó nhé, giống như Thụy An, rồi anh lại ôm nó ngủ?"
"Làm sao có thể giống được, Thụy An là độc nhất vô nhị." (*có một không hai)
"... Vậy anh nghĩ xem tôi trả anh ân tình như thế nào?"
Tần Uyên đột nhiên ghé sát đầu, môi gần như áp vào bên tai cô, giảm thấp thanh âm xuống, dịu dàng nói: "Anh ôm em ngủ."
Hơi thở ấm áp từ miệng anh phảng phất ở bên tai cô, giống như một sợi lông vũ nhẹ nhàng cào, tê tê ngứa ngứa, làm cô run rẩy một trận.
Cô nghiêng đầu né tránh, "Anh nghĩ cũng đừng có nghĩ!" Cô động đậy thân thể, giọng nói nhiễm chút tức giận, "Anh bỏ tôi ra trước đã!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!