Chương 14: Không Bình Thường

Beta: Tô Giả Tuệ (Tô Huyền Ann)

Ánh mắt Bạch Phượng Kiều quay lại trên người Tần Uyên và Bạch Hiểu Y. Cảm giác bầu không khí có chút kỳ quái, bà đang muốn kéo Tần Uyên đến chổ ngồi, lại không nghĩ Tần Uyên lại vừa xoa ngực vừa nói: "Cảm ơn ý tốt của dì, chỉ là con đang định cầm tư liệu đến công ty, không thể trì hoãn, cơm không thể ăn rồi."

Nói xong lời này Tần Uyên liền trực tiếp quay người đi ra, Bạch Phượng Kiều nhìn bóng lưng của hắn có chút mơ: "Cái này... Tiểu Uyên có chỗ nào không thoải mái sao? Sao bộ dạng hình như rất thống khổ?"

Bạch Hiểu Y nhún nhún vai, vẻ mặt không cho là đúng: "Sao con biết?"

Lúc Tần Uyên quay lại công ty, Mã Duệ rõ ràng phát hiện sắc mặt hắn khó coi đến dọa người, thừa dịp đi uống cà phê, Mã Duệ liền mượn cơ hội hỏi: "Sắc mặt cậu như thế nào khó coi như vậy? Làm sao vậy?"

Tần Uyên không nói chuyện, rót một chén cà phê yên lặng uống vào.

Mã Duệ ánh mắt híp thật chặt, thử thăm dò hỏi: "Tặng quà thất bại?"

Mặt Tần Uyên đen lên "Ừ."

Mã Duệ nhíu mày, thầm nghĩ, quả là thế, hắn vỗ vai của anh an ủi:"Được rồi, không sao, chiêu này không được, còn có chiêu khác! Đúng rồi, cậu đưa cái gì?"

"Con vịt." Tần Uyên mặt không biểu tình mà nói.

Mã Duệ cho rằng hắn nghe lầm "Cái gì?".

Tần Uyên mặt không biểu tình nhìn xem hắn: "Một "con vịt"."

Mã Duệ chỉ cảm thấy trước mắt giống như bay qua một đàn quạ đen, sững sờ, ngẩn người hồi lâu sau hắn mới bật cười một tiếng: "Vịt... "con vịt"? Ha ha ha ha ha ha ha ha...". Mã Duệ cười đến ngửa tới ngửa lui:"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha!"

Tần Uyên vốn đang phiền lòng, thấy hắn vui như vậy, anh liền nhịn không được đạp hắn một đạp.

Mã Duệ bị anh đạp được thiếu chút nữa ngã trên mặt đất, vừa khéo nhịn xuống được hả hê trên nổi đau của người khác. Hắn một bên xoa xoa nước mắt vì cười: "Cái kia... Sau đó... Cậu đưa cô ấy "con vịt", sau đó thì sao..."

Tần Uyên uống cà phê cạn một hơi, nghĩ đến vừa rồi thấy từng miếng thịt vịt trên bàn cơm nhà Bạch Hiểu Y, anh còn cảm thấy tâm can đau từng đợt.

"Cô ấy chặt ra ăn hết." Tần Uyên mặt không biểu tình nói.

"Ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha ha..."

"..."

Mã Duệ cười suốt mười phút, mắt thấy sắc mặt Tần Uyên càng ngày càng dọa người, hắn mới tốt bụng dừng lại. Hắn một bên xoa cái bụng đau bởi vì cười đến khoa trương, vừa nói: "Mình nói này Uyên đại, mạch điện não cậu rốt cuộc có bao nhiêu không bình thường mới có thể nghĩ đến việc tặng người khác "con vịt". Mình không phải nói cậu tặng cô ấy đồ vật cô ấy thích sao?"

Tần Uyên lạnh lùng trừng mắt liếc hắn một cái, "Cô ấy thích "con vịt", khi còn bé từng nuôi rồi đó"

"..." Mã Duệ thật đúng là bó tay với anh rồi, hắn bất đắc dĩ phất phất tay, "Được! Tình thương bị cẩu ăn, mình đã sớm nghĩ tới sẽ như vậy mà."

Tần Uyên nguy hiểm híp híp mắt, "Có ý gì?"

Mã Duệ bị doạ nuốt nước miếng, vội vàng chuyển chủ đề: "Được rồi được rồi, chiêu này không được, còn có chiêu khác."

Tần Uyên giãn lông mày đang nhíu ra, vội vàng hỏi: "Chiêu gì?"

Tròng mắt Mã Duệ đảo đảo, lại vỗ vai anh, thâm sâu nói: "Trình độ yêu đương của cậu thấp hơn người thường không chỉ một bậc, mình đề nghị cậu trước tiên mua sách về yêu đương nghiên cứu xem."

Tần Uyên suy nghĩ một chút liền gật đầu: "Sau đó thì sao..."

"À..." Mã Duệ tiếp tục nghiêm trang nói hươu nói vượn, "Sau đó chính cậu tự ngộ đạo, không cần mình truyền thụ kinh nghiệm."

"A......" Tần Uyên ngâm khẽ một tiếng rồi trầm tư, cũng không biết là tin lời nói của hắn hay không.

Tần Uyên nghe theo đề nghị của Mã Duệ, sau khi tan làm liền đi một chuyến đến tiệm sách.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!