Editor: Tô Giả Tuệ
Beta: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Ngón tay Tần Uyên nắm tay dần dần nắm chặt. Có một khắc, anh rất muốn cứ thế xông vào, dẫn cô đi, giấu cô ở một nơi mà tất cả mọi người không nhìn không thấy.
Nhưng nghĩ tới lời cô từng nói, cô nói cô và anh không có quan hệ gì, anh không có tư cách hỏi chuyện của cô. Nghĩ tới cô quyết tuyệt, nghĩ tới cô lạnh lùng vô tình, Tần Uyên chỉ cảm thấy trong lòng nổi lên từng đợt đau đớn.
Hồi lâu sau anh mới thu hồi ánh mắt, vuốt xuống từng cơn đau đớn khó chịu ở ngực. Anh không có dũng khí để nhìn tiếp, khởi động xe, mãnh nhấn ga, mang theo một thân đau xót cùng không cam lòng rời đi. Dã thú bị thương cô đơn chầm chậm chạy vào bóng tối, cho đến khi hòa làm một thể với bóng tối.
Nghiêm Tiêu Cảnh đàn xong một khúc nhạc đi đến bên người cô, cười dịu dàng nhìn cô, "Sao nào? Nghe anh đánh đàn xong tâm tình có tốt hơn không?"
Bạch Hiểu Y gật đầu, "Cũng không tệ."
Nghiêm Tiêu Cảnh lại giống như không hài lòng với câu trả lời của cô, "Thật không có tí sức lực nào."
Bạch Hiểu Y có chút mơ hồ, "Vậy nên trả lời thế nào?"
Nghiêm Tiêu Cảnh vẻ mặt đương nhiên, "Em phải hưng phấn chạy đến ôm bả vai anh nói "Em rất hạnh phúc" chứ."
Bạch Hiểu Y bất đắc dĩ cười cười, "Được rồi được rồi, đi thôi."
Nghiêm Tiêu Cảnh khó chịu bĩu môi, cũng không nói gì, ra khỏi nhà hàng rồi lên xe cùng cô. Sau khi lên xe Bạch Hiểu Y mới cười với anh ta, "Cảm ơn anh."
Bởi vì vừa nãy chưa hài lòng với câu trả lời của cô, sắc mặt Nghiêm Tiêu Cảnh vẫn còn lạnh nhạt, "Nếu em thích, về sau ngày nào anh cũng đàn cho em nghe."
"Việc này..." Bạch Hiểu Y do dự một chút, "Anh đang theo đuổi tôi đấy à?"
Cô cảm giác thân thể anh ta cứng ngắc. Lúc cô quay đầu nhìn anh ta, trên mặt anh ta vẫn bình tĩnh như cũ cười, "Bây giờ em mới biết à?"
"..."
Bạch Hiểu Y cũng không ngốc, cô cũng nhìn ra được Nghiêm Tiêu Cảnh mấy lần tiếp xúc đều ở vô tình hay cố ý ái muội. Cô vốn nghĩ, chỉ sợ thiếu niên này đối với nữ sinh khác đều như vậy. Rảnh rỗi không có việc gì thì lại phát huy mị lực làm nữ sinh sùng bái anh ra, hơn phân nửa cũng chỉ là trêu chọc đơn giản. Nhưng ngược lại cô không nghĩ anh ta thế nhưng thừa nhận dứt khoát như thế.
Bạch Hiểu Y cúi đầu cười, "Thật ra, em có chút hiếu kỳ. Anh theo đuổi em vì cái gì, nên biết, em chẳng qua chỉ là... Ừm... chỉ tốt hơn cô bé lọ lem một chút thôi. Mà anh, cả người hoàn toàn là hoàng tử, thực tế dù sao cũng khác cổ tích, có thể làm vương tử vừa ý chỉ có thể là công chúa, có thể em... Hiển nhiên không phải là công chúa."
Nghiêm Tiêu Cảnh lại cười cười không trả lời.
Bạch Hiểu Y sờ sờ cằm, cố ý làm ra vẻ mặt trầm tư, "Để em đoán xem, đến cùng thì anh theo đuổi em vì cái gì." Nghiêng đầu, "Đại khái là bởi vì em khác các nữ sinh khác? Nữ sinh khác vừa nhìn thấy anh đã nhiệt tình nhào tới, mà hết lần này tới lần khác em đều không hiểu phong tình. Anh theo đuổi em chẳng qua là một loại khát vọng chinh phục, cũng không phải là thích, có đúng không?"
Nghiêm Tiêu Cảnh cũng không giận, ngược lại cười dịu dàng nhìn cô,"Cho nên, em đang muốn từ chối anh sao? Nếu em từ chối anh, chính là cố ý hấp dẫn hứng thú của anh, càng khơi lên khát vọng chinh phục của anh."
Bạch Hiểu Y cũng cười, "Thật xin lỗi, em là người rất ngốc. Em sẽ không ái muội cũng sẽ không có tâm tư lạt mềm buộc chặt, càng không muốn lãng phí thời gian của anh, cho nên..."
Lời nói Bạch Hiểu Y còn chưa dứt, lại đột nhiên nghe thấy Nghiêm Tiêu Cảnh kéo cao giọng nói: "Anh không nghe, anh không nghe, anh không nghe, anh không nghe!"
Bạch Hiểu Y: "..."
Nghiêm Tiêu Cảnh cố làm ra vẻ không thích liếc cô một cái, "Anh nói em này bà thím, hôm nay tâm trạng anh rất tốt, em có thể đừng nói những lời kích thích làm ảnh hưởng tâm trạng anh hay không? Lại nói, anh vừa mới đàn một khúc để em vui vẻ xong, em không nên vô lương tâm như vậy."
Bạch Hiểu Y nghe lời này, trong lúc nhất thời cũng không biết nên nói cái gì. Hồi lâu sau, cô mới thở dài một tiếng, "Được, dù sao trong lòng anh hiểu là được rồi."
Nghiêm Tiêu Cảnh cũng không trả lời, trong xe rất nhanh sa vào một trận yên tĩnh ngưng trọng, Nghiêm Tiêu Cảnh tiễn cô đến cửa nhà hàng lẩu. Trước khi Bạch Hiểu Y xuống xe lại nhìn anh ta một cái, há hốc mồm nhưng một câu cũng chưa nói.
Đẩy cửa ra xuống xe, rồi nói một tiếng cám ơn anh ta, đang muốn đóng cửa xe lại đột nhiên nghe anh ta gọi một tiếng, "Bạch Hiểu Y."
Bạch Hiểu Y nhìn anh ta, chờ anh ta nói tiếp.
Nhưng anh ta chỉ sắc mặt ngưng trọng nhìn cô một lát, cuối cùng chỉ là nhếch môi cười, "Không có gì, tạm biệt."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!