Editor: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Lời nói của cô làm Tần Uyên á khẩu không trả lời được. Lửa giận của anh tích tụ giống như của bóng cao su bị chọc thủng, trong khoảnh khắc không còn sót lại chút gì. Khí lực cả người cũng tán loạn, anh chậm rãi buông bả vai cô ra, lại vô lực lui về phía sau vài bước kéo giãn khoảng cách với cô. Khuôn mặt vốn lạnh lùng đột nhiên hiện lên nụ cười khổ, anh mệt mỏi tự tay day khóe mắt, dường như tự lẩm bẩm, "Đúng vậy, anh là gì của em, anh có tư cách gì hỏi đến việc của em..."
Bạch Hiểu Y sững sờ nhìn anh, trong lúc nhất thời cũng quên phản ứng. Cho đến khi Tần Uyên lui tới cửa mới ngẩng đầu nhìn cô một cái, trên mặt anh mang theo mệt mỏi, sắc mặt nổi giận cũng đã biến mất gần như không còn nữa.
"Thời gian không còn sớm, em đi nghỉ ngơi đi." Giọng nói anh khàn khàn, bỏ lại câu này rồi trực tiếp xoay người rời đi.
Bạch Hiểu Y đứng trong phòng khách rất lâu vẫn chưa phục hồi lại tinh thần, cho đến hồi lâu sau cô mới trào phúng cười một tiếng. Cô thật không biết rõ đến tột cùng Tần Uyên còn không cam lòng cái gì, cô cũng không hiểu anh còn có cái gì thống khổ.
Cô biết Tần Uyên là một người muốn nắm mọi thứ trong tay, cho nên hiện giờ cô thoát ly khỏi khống chế của anh, tự nhiên sẽ làm anh luống cuống tay chân. Loại hành vi hôm nay của anh hẳn là không cam lòng, không cam lòng cô trốn tránh anh, không cam lòng cô từng là tiểu nhân vật anh không thèm nhòm ngó tới nay lại không khống chế được.
Cô không muốn để ý Tần Uyên nhiều như vậy, ngày hôm sau vẫn đến tiệm lẩu đi làm như thường lệ. Lúc đó dây dưa với Tần Uyên cũng không tạo thành ảnh hưởng nhiều cho cô, cô vẫn làm những cái nên làm như cũ thôi.
Chỉ là buổi trưa hôm nay cô vừa mới tới một lát, chưa kịp mở sổ sách đã nghe thấy nhân viên phục vụ gọi to một tiếng, "Hiểu Y, có người tìm."
Bạch Hiểu Y hết sức nghi hoặc, lúc này ai sẽ đến tìm cô. Cô ra tới cửa, đã thấy có một chiếc xe thể thao mui trần đỗ trước cửa, một thiếu niên tuấn tú đứng cạnh xe, thiếu niên thấy cô liền cười vẫy vẫy tay. Collagen sung túc nở rộ trên mặt anh ta câu dẫn người, làm mấy thiếu nữ đứng trước cửa tiệm lẩu phải kinh hô. (Huyền Tô: Collagen là gì vậy? @@)
Nhưng Bạch Hiểu Y nhìn thấy anh ta lại có cảm giác đau đầu, "Sao anh lại tới đây? Tôi nhớ là đã trả sạch ân tình cho anh rồi mà."
Nụ cười của Nghiêm Tiêu Cảnh cứng đờ, bất đắc dĩ vỗ trán, "Vừa thấy mặt đã đuổi anh đi, bà thím à, em cũng quá vô nhân tính đó?"
Bạch Hiểu Y cũng lười nói nhảm, "Anh tìm tôi có chuyện gì?"
Nghiêm Tiêu Cảnh nhướn mày nhìn cô, "Bà thím, chẳng lẽ em đã quên việc em ôm anh ngày hôm qua? Đây chính là lần đầu tiên anh được ôm, em ôm xong rồi không chịu trách nhiệm định bỏ chạy à?"
"..." Bạch Hiểu Y trợn tròn mắt, chuyện tối hôm qua cô còn chưa tìm anh ta tính sổ thì thôi, "Tôi nói này, bạn học Nghiêm Tiêu Cảnh, đến tột cùng có nhầm không? Tối ngày hôm qua rõ ràng là anh ôm tôi trước mà? Tôi còn chưa bắt anh chịu trách nhiệm đâu, anh trái lại lại đến tìm tôi?"
Nghiêm Tiêu Cảnh lập tức nhếch môi cười, "Vậy em bắt anh đi, anh nguyện ý chịu trách nhiệm với em."
"..." Bạch Hiểu Y há hốc mồm, lại đột nhiên phát hiện cô không thể nói lại người thiếu niên này. Cô là một linh hồn người phụ nữ đã kết hôn, cô đích xác không thể nào lý giải, người này mới gặp qua vài lần đã có hành vi mập mờ không kiêng kỵ.
"Được rồi, tôi rất bận rộn, không có thời gian lề mề với anh. Nếu anh không có chuyện gì làm thì đi luyện đàn đi, không phải anh rất thích được nghe người khác ca ngợi sao? Anh đi luyện đàn để người khác ca ngợi anh đi! Đừng đến đây làm phiền tôi!"
"..."
Nói xong định xoay người rời đi, Nghiêm Tiêu Cảnh lại vội vàng kéo lấy cổ tay cô. Bạch Hiểu Y cũng phát hỏa, lúc này nâng cao âm lượng hướng nói với anh ta: "Sao nữa?"
Đã thấy anh ta mở to hai mắt vô tội, "Việc em ôm anh tạm thời không đề cập đến. Em đừng quên, ngày hôm qua anh vì em mà bị tên mặt than kia đánh, bây giờ vẫn còn đau, em nhìn mặt anh xem, mặt mày hốc hác hết rồi."
Bạch Hiểu Y nhăn mày nhìn anh ta, nhưng thấy khóe miệng của anh ta quả nhiên hiện ra chút tím xanh. Gò má bên trái cũng hơi sưng hơn gò má bên phải. Cô biết rõ Tần Uyên ra tay rất hiểm, ngược lại không biết rõ này một đấm này có để lại di chứng hay không.
Bạch Hiểu Y do dự rất lâu cuối cùng thở dài một hơi, "Vậy anh muốn tôi làm gì?"
Nghiêm Tiêu Cảnh thấy cô có ý định thỏa hiệp, lập tức muốn leo lên, "Em đã có thành ý như vậy thì đi ăn cơm với anh đi."
Bạch Hiểu Y cảm thấy một bữa cơm giống như cũng không có gì, suy nghĩ một chút liền đáp ứng, "Được, một bữa cơm thì một bữa cơm."
Nghiêm Tiêu Cảnh đưa cô đến một nhà hàng Tây xa hoa, sau khi hai người ăn xong, Bạch Hiểu Y vẫn không quên nhắc nhở một câu, "Hôm nay tôi đi ăn cùng anh, coi như đã trả hết nợ! Sau này anh đừng tới phiền toái tôi nữa."
Nghiêm Tiêu Cảnh híp mắt, "Anh nói bà thím này, em cứ muốn rũ bỏ hết thảy quan hệ với anh như vậy à?"
Bạch Hiểu Y nhún nhún vai, không lên tiếng.
Nghiêm Tiêu Cảnh thấy thế liền cố làm ra vẻ không thích hừ hừ, lại nói: "Em là người kiểu gì mà có thể vô lương tâm như vậy. Em lúc nào cũng nghĩ làm thế nào phủi sạch quan hệ với anh nhưng anh thì lúc nào cũng nghĩ cách làm cho em vui vẻ."
Bạch Hiểu Y nghi hoặc nhìn anh ta một cái, ngược lại không hiểu lời anh ta nói có ý gì, nhưng lại nghe anh ta nói: "Được, em chờ anh một lát, anh cho em điều chỉnh tâm tình."
Bạch Hiểu Y còn chưa kịp nói, Nghiêm Tiêu Cảnh đã đứng dậy, đi đến trước mặt một cây piano trong nhà hàng. Hắng giọng một cái, nói với mọi người ở đây: "Sắp tôi muốn đàn một bản nhạc tặng cho bạn gái mình, tiểu thư Bạch Hiểu Y." Nói xong lời này anh ta còn dửng dưng đá lông nheo với cô.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!