Edit: Huyền Tô (Tô Huyền Ann)
Không biết tại sao, vừa nhìn thấy ánh mắt kia của anh, Bạch Hiểu Y liền rùng mình một cái. Nhưng cô cũng không nghĩ nhiều, vội vàng đi xuống lầu.
Dưới lầu, Bạch Phượng Kiều ném việc trong tay đi, đang đứng ở trước quầy chờ cô. Cô vừa qua đi Bạch Phượng Kiều liền kéo cô hỏi: "Người bạn kai của con có lai lịch gì, sao trước kia chưa nghe con nói qua? Không phải là con giấu diếm sau lưng ba mẹ có bạn trai chứ? Cho nên gần đây con không có phản ứng với Uyên ca là vì cậu ta? Hiểu Y, mẹ đã nói con rồi, mặc dù bây giờ con đã trưởng thành, nhưng vẫn là con gái của ba mẹ.
Có bạn trai là chuyện lớn như vậy sao con không thương lượng với ba mẹ một chút?"
Nghe Bạch Phượng Kiều nói không dứt, Bạch Hiểu Y thật sự đau cả đầu. Cô bất đắc dĩ nhìn bà một cái, kiên nhẫn giải thích, "Mẹ, mẹ nghĩ đi đâu vậy? Anh ta không phải bạn trai con, chỉ là lần trước con nợ người ta, cho nên đáp ứng mời anh ta một bữa. Lời này mẹ đừng nói nữa không người khác lại hiểu lầm."
Bạch Phượng Kiều thấy bộ dáng của cô không giống nói láo, lại không xác định hỏi lại: "Thật sao?"
Bạch Hiểu Y thản nhiên vuốt tay, "Con lừa mẹ thì được gì, được rồi được rồi, con đi lên đây."
Bạch Hiểu Y cầm thực đơn đi lên thì thấy trước mặt Nghiêm Tiêu Cảnh đã bày xong dầu, đĩa thức ăn bình dân v.v.., nồi lẩu cũng đã bưng lên.
Cô thật đúng là khó được đã gặp nhân viên phục vụ nhiệt tình mười phần như vậy, trong thời gian ngắn đã mang lên toàn bộ.
Bạch Hiểu Y đem thực đơn để ở một bên kệ, đi qua mới phát hiện Nghiêm Tiêu Cảnh đã gọi một bình rượu. Giờ phút này đang rót một chén chậm rãi uống.
Bạch Hiểu Y nhướng mày, "Anh muốn uống rượu?"
"Sao? Không nỡ?"
"Cũng không phải không nỡ, chỉ là trẻ tuổi đã uống rượu làm gì, đừng tổn thương thân thể."
Nghiêm Tiêu Cảnh cười nhạo một tiếng, "Em thật đúng là, càng lúc càng giống bà thím."
"..." Bạch Hiểu Y trừng mắt liếc anh ta một cái, "Anh uống ít thôi, nếu không lát nữa em không dìu được."
"Yên tâm đi, anh chính là ngàn chén không say."
Bạch Hiểu Y cắt một tiếng, không phản ứng lại.
Nghiêm Tiêu Cảnh uống rượu một lát lại nói: "Ngày hôm qua anh chờ điện thoại của em nguyên một ngày."
"..." Bạch Hiểu Y lập tức nói xin lỗi, "Thật sự xin lỗi, gần đây em thật sự bận rộn, anh thông cảm chút!" Lại gắp miếng cá vào bát anh, đổi chủ đề, "Cá ngon lắm, anh nếm thử miếng này đi."
Nghiêm Tiêu Cảnh cũng không tiếp tục đề tài này, quả nhiên gắp miếng cá nếm nếm, Bạch Hiểu Y vội vàng hỏi, "Thế nào, hương vị ngon không?"
Nghiêm Tiêu Cảnh gật đầu, "Rất ngon!"
Bạch Hiểu Y liền lại gắp cho anh ta mấy miếng, "Vậy anh ăn nhiều vào."
"Bà thím Bạch, đề nghị lần trước đề nghị của anh, em đã nghĩ kỹ chưa?"
Lời nói bất thình lình của anh ta làm Bạch Hiểu Y ngẩn người, "Đề nghị gì?"
Nghiêm Tiêu Cảnh cười nhẹ một tiếng, ngón tay thon dài vuốt trán, vẻ mặt bất đắc dĩ, "Xem ra, em quả nhiên không nghĩ thành chuyện gì to tát."
Bạch Hiểu Y lại càng hồ đồ, "Rốt cuộc anh đang nói cái gì?"
"Em có bệnh, anh có thuốc. Nếu em muốn chữa trị, bất cứ lúc nào anh cũng có thể chữa tận gốc cho em."
"..." Bạch Hiểu Y nghĩ qua liền hiểu, lúc này có điểm quẫn bách , lập tức cúi đầu xuống ăn cá để che giấu cảm xúc, "Lần trước không phải em đã nói rồi sao, anh trẻ tuổi ưu tú như thế cứ để lại cho người trẻ tuổi khác đi. Thím không muốn chà đạp cậu."
"Nhưng anh vô cùng cam tâm tình nguyện bị em chà đạp."
Bạch Hiểu Y vơ vét hết cá gắp vào bát anh, "Ăn cá đi cho ngon!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!