Trương Tiểu Phàm chăm chăm nhìn văn sĩ trung niên tên gọi Vạn Nhân Vãng, trong lòng trào dâng một dự cảm không tốt, thế nhưng đồng thời nơi sâu thẳm trong tim, lại có một sự thúc dục khác, khiến hắn không kìm được nói: "Xin tiên sinh chỉ giáo"
Vạn Nhân Vãng nhìn hắn đầy thâm ý, thong thả nói: "Cây hắc bổng đó sát khí cực kỳ trầm trọng, hắc quang ẩn vào bên trong, con người nếu đến gần, trong vòng ba trượng, khí huyết toàn thân nhất định sẽ bị sát khí đó bức bách, chạy ngược vào tim mà chết"
Trương Tiểu Phàm trong lòng rúng động, buột miệng nói: "Không sai, lúc ta gặp nó, từ xa thân thể đã cảm thấy nặng nề, ác tâm nổi lên, suýt nữa đã hôn mê rồi."
Vạn Nhân Vãng khẽ thở dài, nhìn hắn nói: "Đúng rồi, quả là như vậy", nói rồi đôi mày hình như hơi nhíu lại, rồi khẽ than thở: "Ngươi không ngờ không chết, quả thật là kỳ lạ"
Trương Tiểu Phàm không nghe rõ câu nói sau của ông ta, liền hỏi: "Cái gì?"
Vạn Nhân Vãng hơi mỉm cười, nhưng không trả lời hắn, chỉ chỉ vào thanh Thiêu hoả Côn nói: "Cây hắc bổng này, vốn là một đại hung vật trời sinh, tên gọi "Nhiếp Hồn", nhưng không phải là vật của ma giáo, mấy nghìn năm nay chưa hề xuất thế, chỉ thấy duy nhất có ghi lại trong sách cổ, Trương tiểu huynh phúc duyên thâm hậu, không ngờ có được hai vật chí bảo của thế gian."
"Nhiếp hồn!" Trương Tiểu Phàm sắc mặt đờ đẫn, khe khẽ lẩm bẩm một câu.
"Đúng vậy" Vạn Nhân Vãng khuôn mặt đã khôi phục vẻ bình tĩnh, nói "Trong cổ thư [Dị Bảo Thập Thiên] từng có ghi lại: Kì thiết trên trời, rơi xuống chốn cửu u, được u minh quỷ hoả đốt cháy âm linh lệ phách để tôi luyện, một nghìn năm mới nóng đỏ, một nghìn năm thành hình, một nghìn năm tụ khí quỷ lệ, một nghìn năm sau mới có khả năng nhiếp hồn, quả là một vật hung sát, người sống vốn không thể cầm được nó, không ngờ Trương tiểu huynh …."
"Keng….." một âm thanh trong trẻo vang lên, thanh Thiêu Hoả Côn màu đen trượt khỏi tay Trương Tiểu Phàm rơi xuống dưới đất, Trương Tiểu Phàm chân tay mềm nhũn, chỉ cảm thấy trong tim phiền muộn vô cùng, loạng choạng lùi lại mấy bước, mắt dán chặt vào thanh Thiêu Hoả Côn luôn kề cận bên mình suốt mấy năm trời, miệng chẳng thể nói được câu nào.
Vạn Nhân Vãng nhìn thần sắc kinh hãi của hắn, trên mặt đột nhiên thoáng hiện một nụ cười lạnh, nói: "Trương tiểu huynh, ngươi sao vậy?"
Trưong Tiểu Phàm cố gắng lắc đầu, gần như lời nói cũng cảm thấy vạn phần thống khổ, lẩm bẩm nói: "Tại sao, tại sao lại có thể như vậy, ta là Thanh Vân môn hạ, làm sao có thể sử dụng tà vật này được?" Hắn lúc này cũng nhớ lại hôm đó dưới Tử Linh Uyên, đám quái vật âm linh đó cũng e dè cây Thiêu Hoả Côn của hắn, chỉ sợ phần nhiều là do chúng sợ cây "Nhiếp hồn" này.
Vạn Nhân Vãng nhìn bộ dạng hắn, biết rằng gã thiếu niên này ở trong Thanh Vân Môn đã lâu, chưa từng biết qua các việc trên thế gian, hôm nay bất ngờ gặp đại biện, dường như là rất hoang mang, chỉ là nhìn dáng điệu ông ta, dường như chẳng hề có ý muốn an ủi, chỉ lãnh đạm nói: "Tà vật? Ngươi nghĩ cái gì là tà vật?"
Trương Tiểu Phàm hình như có chút thất hồn lạc phách, run run nhìn thanh Thiêu Hoả Côn dưới đất nói: "Cái, cái thứ này không biết đã làm hại bao nhiêu sinh linh, không phải là tà vật sao?"
Vạn Nhân Vãng cười lạnh một tiếng: "Giết chết nhiều người, thì là tà vật hả?"
Trương Tiểu Phàm gần như không cần suy nghĩ, đáp:"Đúng vậy."
Vạn Nhân Vãng trên mặt hiện lên nét nhạo báng, vẻ uy sát giữa hai chân mày dần dần lộ ra, toàn thân trông như biến đổi thành một con người khác, thế nhưng Trương Tiểu Phàm trong lòng đang tạp loạn, nên không hề chú ý gì cả. Chỉ nghe Vạn Nhân Vãng nói:"Xin hỏi các hạ, lợn đực lợn cái, lợn đen, lợn trắng, có phải là lợn không?"
Trương Tiểu Phàm không ngờ Vạn Nhân Vãng đột nhiên phun ra câu đó, ngạc nhiên nói: "Tự nhiên là phải"
Vạn Nhân Vãng lại hỏi: "Thế sư tử tàn sát sơn dương, mãnh hổ giết thỏ, có coi là sinh linh không? Có phân được chính tà không?
Trương Tiểu Phàm loáng thoáng cảm nhận được ý tứ ông ta muốn nói, tuy nhiên trong lòng vẫn chưa thấy minh bạch, chỉ nói: "Đúng"
Vạn Nhân Vãng hừm một tiếng, nói "Vậy lại xin hỏi các hạ, ngươi nói xem chính đạo tà đạo, có phải là người không?"
Trương Tiểu Phàm ngẩn người ra một lát, trong lòng muốn phản bác, nhưng đến miệng thì chẳng phát ra được câu nào, lại chỉ nói được mỗi câu: "Đúng vậy"
Vạn Nhân Vãng sắc mặt nghiêm nghị, thâm trầm nhìn hắn, đến mức Trương Tiểu Phàm trong lòng thấy e ngại, chỉ nghe thấy ông ta chậm rãi nói: "Trương tiểu huynh, Thanh Vân môn của ngươi có một vật danh vang thiên hạ, kì bảo trấn sơn nổi tiếng xưa nay – Tru Tiên cổ kiếm, người chắc có biết?"
Trương Tiểu Phàm lúc này tâm trạng gần như đã bị cho con người mới gặp lần đầu Vạn Nhân Vãng này làm cho rối tung cả lên, cứ thế gật đầu đáp:"Biết"
Vạn Nhân Vãng khuôn mặt đột nhiên trầm xuống, giọng giận dữ nói: "Vậy ngươi có biết, Tru Tiên Kiếm ấy trong cuộc đại chiến chính ma tám trăm năm trước, đã giết chết bao nhiêu sinh linh, đã làm hại bao nhiêu tính mạng không? Nếu nói trong thiên hạ ngày này, thế gian pháp bảo giết người nhiều nhất, lệ khí nặng nề nhất, chỉ sợ chẳng có thứ gì qua mặt được Tru Tiên cổ kiếm vốn được xưng tụng là thần minh của môn phái nhà ngươi!"
Trương Tiểu Phàm hai tai ù đi, không tự chủ được lùi lại đằng sau một bước, giống như bị người đàng trước mặt giáng cho một quyền rất nặng, đồng thời, hắn dường như cảm thấy tại nơi sâu thẳm trong tim, loáng thoáng có điều gì đó, nơi mà từ nhỏ thần thánh cũng không thể xâm phạm được, giờ đây sau khi hồi âm thanh văng vẳng đó vang lên, lần đầu tiên xuất hiện những vết rạn nứt nho nhỏ.
Ánh mặt trời rực rỡ, từ phía trên cây đại thụ chiếu xuống, xuyên quá đám lá cây rậm rạp, làm thành rất nhiều điểm sáng nho nhỏ rơi trên mặt đất, mỗi khi đám lá cây đu đưa, thì lại khe khẽ nhảy nhót giống như một đứa trẻ nghịch ngợm.
Tình cờ có mấy điểm sáng rơi trên người gã thiếu niên.
Trương Tiểu Phàm đang quì trên mặt đất, phía trước mặt là thanh Thiêu Hoả Côn nằm lặng lẽ, trong bóng cây, hiện ra vẻ xấu xí khó coi. Lời nói ấy của Vạn Nhân Vãng, về mặt ý tứ quả thật không có gì quá khác biệt so với điều Bích Dao đã nói bên trong Không Tang Sơn hôm đó, thế nhưng khi do miệng ông ta nói ra, Trương Tiểu Phàm cảm thấy vô cùng khác biệt, nơi sâu thẳm trong lòng, lờ mờ có một thân ảnh, khe khẽ cười lạnh nói:
Ông ta nói đúng, ông ta nói đúng.
Vạn Nhân Vãng bình tĩnh ngồi xuống bên cạnh, uống nốt chỗ trà sớm đã nguội lạnh, lão chủ quản trà già nua từ đàng xa bước lại chỗ đó đưa mắt nhìn, rồi lại quay đi, hoàn toàn không biết trong lòng gã thiếu niên đang ngồi đó cơn giận đang trào dâng như những cơn sóng hung dữ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!