Chương 45: Đau thương

Đánh giá: 8 / 1 lượt

Kể từ lần nói mê đó, không biết là do thân thể Trương Tiểu Phàm vốn khỏe mạnh, hay là sự chăm sóc của Bích Dao có hiệu quả, cơn sốt kéo dài liên tục của Trương Tiểu Phàm từ từ giảm đi, Trương Tiểu Phàm nhờ vậy dần dần khôi phục thần trí, người cũng tỉnh lại, bất quá bệnh tình quả thật không nhẹ, đa phần vẫn còn phải nằm yên nghỉ ngơi.

Một ngày nọ, Bích Dao rảnh rỗi đi tới đi lui trong lòng động, cuối cùng lại đi về phía 4 câu nói của Kim Linh phu nhân lưu lại, cẩn thận nhìn xem, không khỏi khe khẽ thở dài. Trương Tiểu Phàm ngồi cạnh không nhịn được hỏi: "Cô thở than cái gì thế?"

Bích Dao hứ một tiếng, bảo: "Ta thấy buồn cho phu nhân, người tài sắc vẹn toàn như vậy, mà bị tên nam nhân xấu xa của môn phái ta phụ rẫy, một đời đau khổ, mới thấy trên đời biết thế nào là đủ"

Trương Tiểu Phàm bật cười khan.

Bích Dao chú tâm nhìn hoài mấy câu thoại đó, đột nhiên kêu "Ôi chao!" lên một tiếng, phát hiện một chỗ kỳ quái, từ cuối cùng trong câu cuối cùng của bốn câu đó là "khổ" (), chữ "

" ở góc dưới không ngờ ăn sâu vào trong, khác hẳn cái chữ khác, mắt cô đảo quanh một lượt, tựa hồ lập tức nghĩ ra điều gì đó, lấy cái chuông đeo bên hông ướm thử, quả nhiên vừa khít, không nhịn được reo lên một tiếng.

Trương Tiểu Phàm đằng sau lấy làm lạ hỏi: "Gì thế?"

Bích Dao quay đầu về phía hắn cười mà nói: "Có cách thoát rồi!"

Trương Tiểu Phàm kinh ngạc, lập tức lấy lại tinh thần, vui vẻ hỏi: "thật chứ?"

Bích Dao cầm cái chuông đặt vào hốc, không thấy có phản ứng nào, rồi đột nhiên thấy nó xoay chuyển tả hữu, một khắc sau, trong thạch động vang lên tiếng ầm ầm, vách đá chấn động, Bích Dao kinh hoảng, tóm lấy cái chuông vội vã lùi lại, chỉ nghe một tiếng "Ầm" rất lớn, một lớp vách đá vốn nguyên lành chợt sập xuống, làm lộ ra một lớp nữa, bên trên có khắc những văn tự giống như thiên thư trong nội thất.

Trương Tiểu Phàm mới đầu vui sướng, nhưng sau đó xem xét kỹ tả hữu vách đá đó, sắc mặt lại dần dần xấu đi, có vẻ như cơ quan này được thiết lập chỉ vì Kim Linh phu nhân muốn giấu những văn tự trên vách đá, không hề có đường ra, trong một lúc cảm thấy buồn bã thất vọng vô cùng.

Tuy vậy Bích Dao lại ngưng thần nhìn kỹ văn tự trên vách đá, thứ do Kim Linh phu nhân lưu lại, cất giấu kỹ thế này, nhất định không phải vật tầm thường. Một lúc lâu, trên mặt cô thần sắc âm tình bất định, nhưng phần lớn là cảm thán, nhỏ giọng nói: "Nguyên lai đây là "Si tình chú"."

Trương Tiểu Phàm bên cạnh mất kiên nhẫn, bước lại nhìn, chỉ thấy những câu đầu như sau:

Cửu u âm linh, chư thiên thần ma

Lấy máu thân mình, ta nguyện hy sinh

Ba kiếp bốn đời, mãi đày diêm la

Chỉ bởi vì tình, chết không hối tiếc

......

Hắn nhìn qua đã thấy đó là chú ngữ ác độc của tà đạo, nhưng nhìn thần sắc Bích Dao, nhiều phần hoan hỉ, không nhịn được hừ một tiếng, bảo: "Trong này lối ra ở chỗ nào đâu?"

Bích Dao thẫn thờ nói: "Không có"

Trương Tiểu Phàm nhạt nhẽo nói: "Vậy cô nghiên cứu nó làm cái gì?"

Bích Dao vẫn không nói, một lúc lâu sau mới bảo: "Ngươi không biết lai lịch của Si tình chú này, nó được truyền lại trong thánh giáo ta từ xưa đến giờ, nhưng theo truyền thuyết thì chưa có ai nguyện ý thử qua."

Trương Tiểu Phàm nghe vậy, trong lòng hiếu kỳ trỗi dậy, hỏi: "Sao vậy?"

Bích Dao giọng buồn bã, nói: "Đoạn chú văn này trong truyền thuyết kể lại là do một vị nữ tổ sư thông tuệ đã lĩnh ngộ Thiên thư mà viết ra, nhưng chỉ cho phái nữ tu luyện, nghe nói là lấy tinh huyết từ người của nữ tử, hóa thành lệ chú, uy lực tuyệt luân…"

Cô chưa nói xong, Trương Tiểu Phàm đã ngắt lời, trong mắt tràn ngập vẻ khinh thường, nói: "Vậy sao không gọi là "Lệ huyết chú", lại gọi là "Si tình chú" cái gì đó, tà ma ngoại đạo, giả làm phong nhã"

Bích Dao mặt biến sắc, nhưng liền đó giật mình, hạ giọng nói: "Ngươi nói vậy cũng đúng, cứ nhìn Kim Linh phu nhân lão nhân gia, cuối cùng không phải là đã không có công dụng gì sao?"

Trương Tiểu Phàm không cãi lại cô.

**Hai người ở lại đó mấy ngày, Trương Tiểu Phàm giải khuây bằng cách đọc Thiên thư, nhưng Bích Dao lại cứ hay ngơ ngẩn xuất thần nhìn văn tự trên vách đá mà cô gọi là Si tình chú.

Trong Thiên thư đệ nhất quyển, kỳ thật không có phương pháp tu luyện thực sự nào, chỉ có văn tự thâm sâu khó hiểu ngút trời, có thể coi như phần tổng cương. Nhưng Trương Tiểu Phàm đã học được chân pháp của hai nhà Phật Đạo, với văn tự này lại hiểu được, bất quá chỉ là hiểu mà thôi. Về học thuyết trong Thiên thư để hợp nhất Phật đạo thành một cảnh giới, Trương Tiểu Phàm tuy nhiên suy nghĩ hoài vẫn không giải thích được, làm sao mà Thái cực huyền thanh đạo với Đại phạm bát nhã hai đại chân pháp lại có thể đồng thời dung hòa thi triển?

Hy vọng sống sót chẳng còn lại bao nhiêu, nhưng vẫn còn vương vấn dụ hoặc trong lòng hắn, Trương Tiểu Phàm cũng đã thử ngồi xuống đất đối chiếu với phương pháp trong Thiên thư mà tu luyện, nhưng đồng thời vận dụng hai đại chân pháp, ban đầu thì cũng dễ, nhưng hắn cứ thấy khí huyết mạnh lên chưa được một khoảnh khắc lại tản mác đi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!