Chương 40: Hắc thủy huyền xà

Đánh giá: 8 / 1 lượt

Lúc này, thiếu nữ nhìn thấy Trương Tiểu Phàm đang đứng cạnh Lục Tuyết Kỳ vẫn còn hôn mê bất tỉnh, rõ ràng không nghĩ dưới vực sâu này còn có người sống, sắc mặt biến đổi, lại hơi giật mình.

Ngay sau đó, cô thấy rõ mặt mũi Trương Tiểu Phàm, ngẩn ra, trên mặt thoáng qua một chút ngạc nhiên thích thú, rồi mỉm cười.

"Quả là nhân sinh hà xứ bất tương phùng!" (trên đời không có gì không gặp lại được) Trong bóng tối cô xinh đẹp như một đóa hoa bách hợp nở rộ, ưu nhã chạy băng đến.

Trương Tiểu Phàm đứng dậy, không biết hữu ý hay vô ý nhìn qua Lục Tuyết Kỳ, rồi sau đó, chẳng thấy một con yêu thú âm linh nào từ đáy động xuất hiện, mà lại là một người bình thường.

Thiếu nữ đến gần, Trương Tiểu Phàm cuối cùng đã thấy rõ, trên tay phải thon thon như ngọc của cô đang cầm một đóa hoa nhỏ màu trắng, tỏa ra ánh sáng trắng nhạt, chiếu sáng vùng đất xung quanh cô, không biết là loại hoa gì.

Nhưng Trương Tiểu Phàm không có thời gian để xem xét đóa hoa này, đối mặt với thiếu nữ kỳ lạ, trong lòng đương nhiên có chút đề phòng, bất quá vô luận thế nào, nơi đáy vực tối đen cô độc hoang vắng này thấy có người chạy đến, cảm giác lập tức như có mấy phần thân tình.

"Chào cô", Trương Tiểu Phàm định nói một lời chào hỏi khách sáo, nhưng mở miệng ra, chỉ nói được có hai chữ đó.

Thiếu nữ nhìn hắn mỉm cười: "Đây không phải là Trương Tiểu Phàm thiếu hiệp của núi Thanh Vân hay sao? Sao lại đến cái nơi quỷ khí ảm đạm này? Đây chắc không phải là nơi nên đến đâu."

Trương Tiểu Phàm hơi hoảng, hỏi: "Sao cô biết ta là môn hạ Thanh Vân?"

Thiếu nữ chỉ cười mà không trả lời.

Trương Tiểu Phàm cau mày, chỉ nghĩ thiếu nữ này tuyệt không đơn giản, lại nghĩ về nơi đây, nghe thiếu nữ cười nhẹ hỏi: "Cho hỏi Trương thiếu hiệp, tới đây đã lâu chưa, có đi qua "Tích huyết động" không?"

Trương Tiểu Phàm ngây ra hỏi: "cái gì là Tích huyết động?"

Cô gái hừ nhẹ trong miệng, nụ cười trên mặt dần dần tắt, nhưng vẫn bình thản hỏi: "Trương thiếu hiệp quả là khéo giả vờ, môn giáo của người ít nhất cũng là nhân sĩ chính đạo, nếu mà không đi qua Tích huyết động, làm sao mà đến được nơi đen tối dơ bẩn này?"

Trương Tiểu Phàm bị cô nói là giả vờ, nhưng lờ mờ hiểu ra Tích huyết động mà cô nói chính là cái động đáng sợ khi nãy, lại nhớ lời sư phụ và Chưởng môn sư bá dặn dò trước lúc xuống núi, là để cho những lúc thế này, nghe ý tứ của cô gái, trầm giọng: "Cô nói môn giáo của ta không phải là chánh đạo, chứ còn cô là gì?"

Thiếu nữ toàn thân y phục màu xanh như nước, đóa hoa cô cầm trên cánh tay ngọc tỏa ra một làn ánh sáng trắng, vạch lên một đường trong không trung, quyện trong bóng tối, lưu lại một khoảnh khắc, rồi chầm chậm biến mất.

"Ta không phải là yêu nữ ma giáo độc ác sao?" cô cười tinh quái.

Trương Tiểu Phàm nghe lòng chùng xuống, tự nhiên có cảm giác như là mất mát, nhưng cảm giác này nhanh chóng biến mất, không còn dấu vết gì, hừ một tiếng, ngưng thần đề phòng.

Từ lúc hắn gia nhập Thanh Vân Môn, nghe các vị sư trưởng sư huynh nói về ma giáo yêu nhân như là tai họa của nhân gian, tàn nhẫn vô đạo, môn quy của Thanh Vân Môn nghiêm cấm lai vãng kết giao với người trong ma đạo, hơn nữa phải là kẻ thù sống chết, không đội trời chung.

Bất quá thiếu nữ đó từ đầu đến giờ không có một chút thù hằn nào, tự nhiên có ý động thủ, mắt nhìn phía sau lưng Trương Tiểu Phàm, dòm một cái, đột ngột cười nói: "Vị tỉ tỉ kia hình như tỉnh rồi".

Trương Tiểu Phàm quay đầu nhìn, quả nhiên thấy Lục Tuyết Kỳ khẽ trở mình, môi mấp máy, chầm chậm mở mắt. Trương Tiểu Phàm mừng quá quay đầu hỏi "Sư tỉ tỉnh rồi à?"

Không ngờ Lục Tuyết Kỳ đột nhiên trên mặt hiện nét hoảng sợ, cố la lên: "Cẩn thận!"

Trương Tiểu Phàm chưa kịp phản ứng, đã nghe một mùi hương ùa đến, ánh sáng trắng loáng lên, đóa tiên hoa màu trắng xuất hiện trước mắt.

Trong bóng tối, nơi đáy vực sâu này, sao lại có loại hoa như vậy? Trương Tiểu Phàm kinh hãi lùi lại một bước, mắt thấy đóa hoa tự chuyển động, tựa hồ giữa không trung đang nhìn hắn mà cười khe khẽ, gật đầu nhè nhẹ, trong một khoảnh khắc, đóa hoa bung tách ra, những cánh hoa trắng muốt khả ái, bên rìa lóe lên chút ánh sáng xanh lạnh lẽo, nhằm về phía hắn mà lao đến.

Vốn không hiểu thân phận của thiếu nữ ma giáo thế nào, chỉ thấy cô phát động đóa hoa tập kích mới hiểu ra, Trương Tiểu Phàm đột nhiên bị tập kích, tay rối chân loạn, lui liên tục mấy bước, trong lúc hoang mang cầm lấy Thiêu hỏa côn đưa chắn trước người, những cánh hoa đang bắn tới tiếp xúc với ánh sáng xanh đen của Thiêu hỏa côn, phần lớn rơi xuống, nhưng cũng còn một số hung hiểm lao vút qua, suýt nữa thì đả thương Trương Tiểu Phàm.

Trương Tiểu Phàm vẫn còn hoảng hồn, trong lòng nguyền rủa ma giáo yêu nhân quả nhiên nguy hiểm gian trá, lời của sư phụ, sư nương và các sư huynh trong giáo quả nhiên đúng đắn, không có một chữ nào sai. Bất quá lúc này lướt mắt nhìn qua, thấy thiếu nữ đã động thân, bay về phía Lục Tuyết Kỳ.

Trương Tiểu Phàm kinh hoảng, mắt thấy Lục Tuyết Kỳ mới bị trọng thương, không có sức đánh trả, bản thân mình thì đang ở xa, vội vã quăng Thiêu hỏa côn bay về phía thiếu nữ áo lục.

Nghe tiếng gió lại gần, thiếu nữ áo lục điềm nhiên mỉm cười, tay phải giơ lên đón, trong một tích tắc những cánh hoa bay nhanh như chớp ngược trở về, tụ tập quanh đài hoa như cũ, đóa hoa nhỏ lại tỏa ánh sáng trắng nhạt bay lên nghênh chiến, ánh sáng trắng của đóa hoa và ánh sáng xanh đen của Thiêu hỏa côn chạm nhau, cùng khựng lại giữa không trung, cố chống chọi nhau, rồi biết không phân thắng bại được, mỗi vật tự bay trở về.

Trong bóng tối, chợt nghe một tiếng kêu nhỏ ngạc nhiên.

Nắm lấy cơ hội, Trương Tiểu Phàm một mặt đón lấy Thiêu hỏa côn, một mặt vội vã quay lại bên Lục Tuyết Kỳ, đứng chắn trước mặt cô, không cho yêu nữ ma giáo gian hiểm quỷ dị kia thi hành gian kế một lần nữa.

Bất quá yêu nữ "gian hiểm quỷ dị" lúc này bất chợt lùi về, không tiến lên nữa, mặc cho Trương Tiểu Phàm quay về bên Lục Tuyết Kỳ, nhìn Trương Tiểu Phàm với ánh mắt đầy kinh ngạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!