Chương 39: Trùng phùng

Đánh giá: 8 / 1 lượt

"Xoảng"

Một âm thanh giòn tan vang lên trong bóng tối!

Lục Tuyết Kỳ mặt lạnh như sương, đứng chắn trước Trương Tiểu Phàm, gắng sức rút kiếm.

Thiên Gia xuất hiện

Lam quang đột khởi, một cột sáng thanh khiết và rực rỡ, chiếu sáng cả thế giới đen tối ấy.

Trong giây lát u quang của các âm linh đang có mặt tức thì đã tiêu tán trước lam quang này, mặt dầu vậy, những âm linh này tựa hồ không có chút gì uý kị, vẫn xông đến từ bốn phương tám hướng.

Lục Tuyết Kỳ khẽ hô một tiếng, trên khuôn mặt nhợt nhạt thoáng hiện một nét đau đớn, nhưng ngay lập tức đã bị thay thế bằng thần sắc kiên cường hơn.

Thiên Gia thần kiếm dưới sự thúc giục của chủ nhân, lam quang đại thịnh, quang mang vạn trượng, quét sạch hết các âm linh đang lao đến ở phía trước.

Chỉ thấy đúng vào giây phút lam quang tiếp xúc với đám âm linh đó, lập tức vang lên âm thanh "lụp bụp" gần giống tiếng dầu sôi, mấy chục âm linh dẫn đầu tức thì tan biến mất, hồn phi phách tán.

Âm thanh ấy cứ vang vọng trong không gian tối đen và mênh mông, khiến người ta kinh hãi đến tận xương tuỷ.

Chỉ là Thiên Gia thần kiếm uy lực cố nhiên cực kỳ to lớn, vẫn không ngăn trở được các âm linh còn lại, đúng lúc Lục Tuyết Kỳ xuất thủ, có một số đạo âm linh từ phía sau lưng đánh tới thân hình của Trương Tiểu Phàm đang nằm hôn mê trên mặt đất

Lục Tuyết Kỳ liếc thấy, xoay mình trở lại, Thiên Gia thần kiếm chỉ quét qua phía trên thân mình của Trương Tiểu Phàm, đã xua đuổi được những đạo âm linh đó.

Thế nhưng số lượng âm linh xung quanh quả thật quá nhiều, giết không thể hết được, Lục Tuyết Kỳ lúc trước lại đã thụ thương, xoay đi xoay lại chưa được vài vòng thì mồ hôi thơm ngát đã đầm đìa, hơi thở khó nhọc. Thế nhưng cảm thấy các bộ mặt cực kỳ ghê tởm ở xung quanh đang nhẩy múa kêu khóc, nhe nanh múa vuốt, Thiên Gia quang mang dần nhạt đi, Lục Tuyết Kỳ nghiến chặt hàm răng, cuối cùng chân cẳng cũng mềm nhũn, ngã ngồi xuống bên cạnh mình Trương Tiểu Phàm.

Âm linh đầy trời trong tiếng hú hét loáng thoáng truyền đến tiếng quỉ khóc vô cùng đắc ý, bạch quang mờ mịt khắp nơi, âm linh như sóng. Lục Tuyết Kỳ quay đầu lại, nhìn Trương Tiểu Phàm một cái.

Gã thiếu niên ấy lúc này mặc dù hôn mê, trên mặt quả thật có nét thống khổ, tuy nhiên hắn đang nghĩ đến chuyện gì thương tâm chăng?

Lục Tuyết Kỳ khẽ khẽ nói một câu: "Không ngờ hôm nay ta có thể chết cùng chỗ với ngươi!"

Nàng ngồi thẳng mình dậy, lúc này trên mặt đã không còn chút huyết sắc nào, thế nhưng nàng vẫn không chịu buông xuôi, ngón tay bên tay phải cong lên, tạo thành lan hoa pháp quyết, tuân theo thế tay của nàng, Thiên Gia thần kiếm trên không trung khẽ dừng lại giây lát, đột nhiên lộn ngược lại cắm xuống, "Phập" một tiếng, đã cắm xuống đất phía trước mặt Lục Tuyết Kỳ, liền đó quang mang lại bừng lên, phía trên mặt đất lấy Thiên Gia thần kiếm làm trung tâm, xuất hiện một vòng ánh sáng bao bọc lấy Lục Tuyết Kỳ và Trương Tiểu Phàm vào bên trong.

Đám âm linh chung quanh mắt trông thấy thân thể huyết nhục ngon lành đang ở ngay trước mắt, làm sao có thể quản được đám đông ấy, từng đạo từng đạo lao đến, nhưng sau giây lát, trên mặt đất vòng sáng ấy đột nhiên trương lên, cúi nhìn thấy lam quang đằng khởi, khí lành đùn lên, chỉ thấy lam quang ấy như có linh tính, tạo ra hình một cung tròn vọt qua đầu hai nguời, tức thì đẩy âm linh ra bên ngoài.

Thế nhưng nếu ai tinh mắt nhìn, vẫn trông ra vầng quang mang ấy rất yếu ớt, trong thụy khí tuy có khí nhưng lại vô lực, chỉ là Lục Tuyết Kỳ liều chết tranh đấu mà thôi.

Mắt nhìn thấy bữa ăn đẹp mắt ngon miệng lại bị chặn mất, âm linh đầy trời vô cùng phẫn nộ, tiếng quỷ khóc mỗi lúc một to, vô số âm linh gắng sức đánh đập vòng sáng mong manh yếu ớt ấy, sau mỗi lần công kích, Lục Tuyết Kỳ thân hình lại rung lên một cái, sắc mặt thêm phần nhợt nhạt, độ rực rỡ của Thiên Gia thần kiếm cũng thêm phần ảm đạm, vầng sáng vốn dĩ cao hơn hai người, trong thời gian rất ngắn, đã bị ép xuống chỉ cao không quá một người.

Lục Tuyết Kỳ mặt trắng như giấy, mắt nhìn thấy những bộ mặt do đám âm linh ấy bên ngoài vòng sáng huyễn hoá thành đang lộ ra nét cười kinh hãi nghê tởm, mắt trông thấy những cái miệng lớn trống huếch của chúng đang há ra, toàn thân nàng giống như bị vùi vào trong một hầm băng.

Đúng lúc này, nàng đột nhiên nghe thấy, trong miệng của Trương Tiểu Phàm đang nằm hôn mê bất tỉnh bên cạnh, chợt hàm hồ thốt lên một câu không rõ lắm.

Lục Tuyết Kỳ nhanh chóng quay sang, không có một thứ ngôn ngữ nào khả dĩ có thể diễn tả tâm tình của nàng lúc này, từ lúc nàng liên tục một mình chiến đấu với đám âm linh ấy, đột ngột nghe thấy thanh âm của đồng bạn, bất giác trong tim dâng lên một nỗi hoan hỉ trước đây chưa từng có.

Thế nhưng chẳng cần đợi đến lúc nàng nhìn rõ diện mạo của Trương Tiểu Phàm, dị biến bỗng phát sinh, dưới mặt đất chỗ hai người nàng đang ngồi, vốn là một mặt đất cứng, tuy vậy lúc này đột nhiên chỗ Trương Tiểu Phàm đất nứt toác ra không một tiếng động mở ra một cái hang lớn, Trương Tiểu Phàm lập tức ngã nhào xuống.

Lục Tuyết Kỳ toàn thân lặng đi giây lát, chỉ thấy trong hang đó một mầu đen kịt, quả thật không nhìn rõ nông sâu bao nhiêu, chỉ có ở sâu bên trong, có một cặp mắt to lớn và khủng bố đỏ rực màu máu, chớp chớp chớp chớp!

Một khắc sau, không một chút do dự, vầng ánh sáng do Thiên gia thần kiếm tán phát liền tiêu tán, trong tiếng kêu thét của đầy trời âm linh, Lục Tuyết Kỳ vung tay bạt khởi Thiên Gia, không chút chần chừ, tiến đến cái động tối đen ấy, quăng mình nhẩy vào trong!

Giây lát sau, đám âm linh có mặt trên không trung, cũng lập tức bám theo, hú lên điếc tai, âm vang khắp trong động.

Âm thanh tấn công ngột ngạt vang lên trong động, giây lát sau, trong tiếng hú hét kích động của đám âm lịnh, thốt nhiên vang lên một tiếng rống dài sắc nhọn điếc tai.

"Ngao…"

Tiếng kêu đau đớn, nghe có phần giống như tiếng rống cuồng nộ của dã thú bị trọng thương, giây lát sau, đầu tiên là một đạo thân ảnh vô cùng to lớn lao vọt ra khỏi hang, theo sau là vô số các âm linh thoát ra, bay lựon đầy trời.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!