Theo truyền thuyết, thế gian này vốn một màn đen tối, trãi qua bốn mươi tám ngàn năm mới có cự thần Bàn Cổ khai thiên địa, hóa núi sông; lại qua bốn mươi tám ngàn năm nữa mới có Nữ Oa taọ nên con người.
Cũng theo truyền thuyết, ánh sáng đầu tiên trong trời đất vốn là sanh ra từ nơi tối tăm.
Trương Tiểu Phàm chỉ cảm thấy toàn thân giá lạnh, buốt đến tận xương tủy, cái lạnh này không chỉ phảng phất nơi thân thể mà còn lan tỏa vào trong tim hắn, cảm giác như đang chết đi từ từ.
Trong những lo lắng vô thức của hắn hoàn toàn không có một chút gì sợ hãi, chỉ là không tưởng được lại mệt mỏi đến như vậy, ngay cả hé mắt cũng không có sức mà làm. Thật là quái lạ, mặc dù thân thể hắn vô lực và mỏi mệt tận cùng song thần chí thì từ từ tỉnh táo.
Tựa hồ như có vật gì bao bọc lấy hắn, rất dịu dàng mà cũng rất thận trọng, lại lành lạnh như băng, từ tốn hút lấy hơi ấm nơi thân thể, đồng thời lại đem đến một cảm giác thích thú kỳ lạ, khiến cho người ta nhịn không được mà muốn ngủ một giấc cho thoải mái.
Nếu như không có một luồng khí mát lạnh đầy quen thuộc vì bảo vệ cho chủ nhân mà phát ra từ tay phải hắn; nếu như hắn không cảm giác được là mình đang nắm một bàn tay mềm mại và mát dịu nơi tay trái thì hắn đã ngủ mất rồi.
Hắn trong lúc mỏi mệt tột cùng như thế, ráng từng chút từng chút mở mắt ra!
Trong bóng tối vĩnh hằng, một chùm ánh sáng!
Nơi đen tối vô cùng tận ấy, nhen nhúm lên một chút ánh sáng mờ mờ trắng, ảm đạm và quỷ mị, ở trước mắt Trương Tiểu Phàm, nhúm ánh sáng đó cứ lơ lửng bất định trong bóng tối, quấn lấy hắn như một người con gái rất mực dịu dàng đang níu kéo người tình, quấn quýt cùng hắn.
Nhúm ánh sáng đó tựa một làn khói nhẹ, như có như không ở giữa không trung, đến bên người Trương Tiểu Phàm, từ từ hóa thành một gương mặt đẹp đẽ mà thê lương, hướng đến đôi môi hắn mà hôn!
Đôi môi đó, đượm hương thơm nhàn nhạt, xen lẫn chút vụng về, nhưng rốt cuộc chỉ còn đọng lại cảm giác lạnh lẽo!
Cái lạnh rét buốt xâm nhập vào tim!
Thiêu Hỏa Côn bỗng nhiên xông lên, ánh sáng xanh đen che chở phía trước thân người Trương Tiểu Phàm, gương mặt mỹ nhân do làn khói trắng nhạt ấy biến thành coi bộ có phần ái ngại, bất đắc dĩ phải lùi ra sau. Thân mình Trương Tiểu Phàm rung động, trở người bật dậy, hắn lập tức tỉnh ra, thét lên thất thanh: "Âm Linh!"
Xa xưa truyền lại, người sanh già chết, chỉ có hồn phách không mất, sau khi chết rồi, thì hồn phách rời thân mà đi đầu thai, đời đời kiếp kiếp, luân hồi không ngừng. Tuy nhiên trong thế gian còn có oán linh, lấy tham, sân, si ba độc, lấy úy, ác, phạ*, những điều sợ, đem quyến luyến trần thế, ôm lấy quá khứ, không muốn vãng sanh, đó gọi là "Âm Linh".
Nghĩ nên biết rõ rằng âm linh là phần vía thuộc âm, tự nhiên là vui vẻ ở nơi tối tăm ẩm ướt, Tử Linh Uyên là nơi như thế nên có những thứ quỷ quái như vậy cũng không có gì lạ. Bình sanh Trương Tiểu sao lại thấy qua những thứ đó, chỉ là khi nhỏ ở Thảo Miếu thôn nghe người lớn kể rằng đó là ma quỷ, sau đó đến Đại Trúc Phong nghe các vị sư huynh nói qua đấy là âm linh, sợ thầm trong bụng từ đó, nay đột nhiên gặp phải nên phát lạnh từ đầu đến chân.
Tiếng thét của Trương Tiểu Phàm vang đi xa xa trong bóng tối, ở trong một nơi tối tăm thế nầy, âm thanh của hắn nghe như bồng bềnh trôi đi, qua một lúc sau mới thấp thoáng nghe tiếng hồi âm vọng lại. Hình như tiếng la của hắn đã kinh động thứ gì, một màu đen dày đặc xung quanh hắn, im lìm không tiếng động.
Tim Trương Tiểu Phàm đập loạn một nhịp rồi thì như ngưng hẳn lại trong ngực, hắn nín thở, nhìn đám âm linh kia hoàn toàn giống nhau, cùng một màu trắng nhạt ảm đạm, phát sáng ở phía trước.
Sau đó thì trái một nhúm ánh sáng, phải một nhúm ánh sáng, trước một nhúm ánh sáng, sau một nhúm ánh sáng, thậm chí ngước đầu lên cũng thấy một nhúm ánh sáng bên trên, ảm đạm trắng nhạt.
Thình lình có vô số âm linh phảng phất như vừa thức giấc từ một giấc ngủ triền miên vì cảm giác được hơi ấm từ thân thể con người nay đều tụ tập lại.
Từng làn khói trắng nhàn nhạt ấy, lơ lửng trôi nổi, hoá thành vô số dung mạo, nam nữ, già trẻ, xấu đẹp đều có, song giờ phút này, trong mắt Trương Tiểu Phàm chỉ có một cảm giác duy nhất: băng lạnh.
Nghĩ đến tình cảnh vô số âm linh đang lớp lớp vây tròn quanh bản thân, hắn sởn hết cả tóc gáy, thế nhưng quả thật may mắn, sau khi sự kinh sợ ban đầu qua đi, hắn tức thì nhận thấy, đám âm linh này hình như rất uý kị thanh Thiêu Hoả Côn đang chắn trước bản thân hắn, không dám tíếp cận ánh sáng màu xanh đen do Thiêu Hoả Côn phát ra.
Thế nhưng chẳng để cho Trương Tiểu Phàm kịp thở, đám âm linh đang lượn lờ phiêu đãng trong không trung ấy tự hồ phát hiện ra điều gì đó, nối đuôi nhau bay về phía bên trái Trương Tiểu Phàm.
Trương Tiểu Phàm sợ run, tức thì mặt mũi trắng bệch, tay trái hắn đang nắm chặt một cánh tay mềm mại, lúc này đã từ từ lạnh đi. Hắn vội vã dùng lực kéo một cái, một loạt âm thanh lõm bõm vang lên, Lục Tuyết Kỳ bị hắn kéo đến sát bên mình, nhờ vào đám ánh sáng lờ mờ đang bao xung quanh ấy, Trương Tiểu Phàm chỉ thấy Lục Tuyết Kỳ sắc mặt nhợt nhạt, hai mắt nhắm nghiền, nhưng xem ra hơi thở vẫn hoàn toàn bình thường, nhìn thoáng qua thì trên mình nàng dường như không hề bị ngoại thương một chút nào cả, hắn cảm thấy yên tâm, đưa mắt nhìn ra bốn xung quanh, quan sát kỹ lưỡng hoàn cảnh chung quanh.
Hai người hắn và Lục Tuyết Kỳ vẫn còn đang hôn mê, lúc này không biết tại sao họ lại nằm bên bờ của một vũng nước, trong bóng tối không nhìn rõ được mặt nước to nhỏ mức nào, không biết nó là một đầm nước nhỏ, hay là một cái hồ lớn, hay là biển rộng lớn nằm sâu trong lòng đất được kể trong truyền thuyết.
Trương Tiểu Phàm không biết tại sao bản thân hắn đột nhiên lại có thể có ý nghĩ này, tuy vậy hắn ở trong làn nước, vẫn cảm thấy mặt nước này quả thật không hề tĩnh lặng, từng đợt từng đợt sóng thuỷ triểu buổi tối vỗ vào hắn, giống như một bàn tay ôn nhu vỗ về thân thể hắn.
Thế nhưng, làn nước này quả thực lãnh lẽo thấu xương!
Trương Tiểu Phàm khó nhọc đứng dậy, nếu cứ ở nguyên tại đó, hoàn toàn chưa bị đám âm linh ấy làm hại, chỉ sợ hai người bọn hắn sẽ chết cóng trong làn nước này rồi. Hắn đứng thẳng mình dậy, chỉ cảm thấy đầu óc choáng váng, thân thể không thể chịu được chao đảo một hồi.
Khi hắn ở trên bình đài, phía sau lưng đã bị Niên Lão Đại cùng với Dã Cẩu Đạo Nhân, Lưu Hạo đồng thời đánh trúng, thương thế thật không hề nhẹ. Cùng lúc đó, ánh sáng xanh đen của Thiêu Hoả Côn giống như có cảm ứng gì đó, cũng đã tối lại. Gần như cũng ngay lúc đó u quang của vô số âm linh vây xung quanh đồng thời sáng lên, trên các khuôn mặt người được biến hoá thành đó, lộ rõ ra niềm khát vọng vô hạn.
Trưong Tiểu Phàm lắp bắp kinh sợ, lập tức ổn định tinh thần, ánh sáng của Thiêu Hoả Côn lại sáng bừng lên, chấn trụ đám âm linh ấy. Trương Tiểu Phàm cật lực kéo Lục Tuyết Kỳ đi về phía bờ, chỉ một đoạn rất ngắn này, vẫn khiến hắn cảm thấy đó là một quãng đường vô cùng dài.
Cuối cùng, họ cũng đã tới đuợc khu đất cứng, Trương Tiểu Phàm ngồi xuống mặt đất, há miệng thở hổn hển..
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!