Chương 31: Chính Đạo

Đánh giá: 8 / 1 lượt

Đại Hoàng nằm dài trên đất, ánh mắt lim dim, đuôi thì nhịp nhàng ngoe ngoảy lên xuống. Còn Tiểu Hôi thì nằm trên mình Đại Hoàng, đôi mắt sáng rực đang nhìn lên khuôn mặt tiều tụy của Trương Tiểu Phàm. Trương Tiểu Phàm trừng mắt nhìn lại, không chút khách khí: "Ngươi nhìn cái quái gì?"

Tiểu Hôi tự nhiên không thể đáp lời cùng Trương Tiểu Phàm, chỉ kêu lên hai tiếng "khẹt khẹt", trên gương mặt khỉ của nó, thấy chủ nhân bị thương mà không chút lo lắng, có phần giống như vui mừng khi thấy người khác gặp nạn vậy.

Trương Tiểu Phàm trong lòng thấy phiền, bực bội bảo: "Đi, đi, đi, đi qua bên kia đi!"

Lúc đó liền có tiếng chân bước đến cửa, Trương Tiểu Phàm dĩ nhiên nghe được, cười nói: "Lục sư huynh, huynh sao lại đưa cơm đến sớm thế......"

Thanh âm hắn đột nhiên ngưng lại, chỉ thấy thân hình béo lùn của Điền Bất Dịch từ từ tiến vào từ cửa phòng. Trương Tiểu Phàm giật mình kinh sợ, hồi sớm này Tô Như chỉ bảo hắn yên tâm dưỡng thương còn các vị sư huynh hắn, bao gồm cả Điền Linh Nhi cũng chỉ thăm hắn có một lần, thời gian còn lại là do Đỗ Tất Thư mang cơm ba cử cho hắn, căn bản hắn không nghĩ tới chuyện Điền Bất Dịch đột nhiên lại xuất hiện.

Hắn ở trên giường đang sửng sốt thì hốt nhiên tỉnh ngộ, liền lập tức leo xuống giường làm đại lễ, Điền Bất Dịch tâm tư nặng nề, sắc mặt luôn biến đổi, khoát tay bảo: "Bỏ đi."

Trương Tiểu Phàm đáp một tiếng rồi đứng dậy, nhìn Điền Bất Dịch đến ngồi bên cạnh bàn, mà ngay cả thở mạnh cũng không dám.

Điền Bất Dịch nhìn tên đồ đệ mình như muốn dò xét lại, song nhìn cách nào đi nữa cũng không thấy hắn giống một kẻ tài năng tiềm ẩn so với người bình thường thì hình như còn kém chút, thế nhưng...

Điền Bất Dịch lắc đầu, thở dài: "Lão thất, con qua đây ngồi."

Trương Tiểu Phàm sửng sốt thêm lần nữa, Điền Bất Dịch vốn chưa từng đối xử với hắn như vậy thế mà hôm nay lại hòa nhã vô cùng, hắn cũng không dám tin vào những gì hắn nghe được.

Điền Bất Dịch ngồi đợi nhưng chỉ thấy Trương Tiểu Phàm thần sắc sửng sốt không rõ rệt lại hoàn toàn không chút phản ứng nào, trong lòng lão liền phát giận: "Có cần phải đợi ta mời ngươi ngồi không?"

Lão mắng một cậu, đầy đủ khí thế, Trương Tiểu Phàm liền cảm nhận được cái oai nghiêm thường ngày của lão nên lập tức phản ứng, bước qua ngồi đối diện với lão.

Điền Bất Dịch nhìn bộ dạng hắn mà thấy bức tức không nhịn được lại nhìn thêm lần nữa rồi cười khổ một tiếng đoạn lắc đầu hỏi: "Con thấy thân thể thế nào?"

Trương Tiểu Phàm cung cung kính kính đáp: "Hồi bẩm sư phụ, sau khi trở về từ Thông Thiên Phong cho đến nay, nhờ sư phụ sư nương cứu trị và các vị sư huynh chăm nom, thương thế con đã đỡ nhiều rồi."

Điền Bất Dịch nhìn hắn, nhẹ nhàng bảo: "Thất mạch hội võ đã xong cả tháng nay rồi, thương thế con cũng hồi phục không ít, ta có mấy lời nay muốn hỏi con."

Trong lòng Trương Tiểu Phàm như có vật gì đè nặng, cảm giác như cuối cùng thì chuyện mà hắn sợ rốt cuộc cũng đến rồi, song hiện tại trước mắt chỉ còn nước đáp rằng: "Dạ, xin sư phụ cứ nói."

Điền Bất Dịch từ từ nói: "Thanh hắc côn của con từ đâu mà có vậy?"

Tim Trương Tiểu Phàm nhảy mạnh một cái, không nhịn được ngẩng đầu lên nhìn Điền Bất Dịch, chỉ thấy lão nhìn thẳng vào hắn, gương mặt hơi căng ra nhưng không có sắc gì khác, ánh mắt sáng lòe, thần quang lấp lánh, không giận mà oai.

Trong một giây đó, có biết bao nhiêu là ý niệm thoáng hiện trong lòng hắn nên nhất thời không nói nên lời, sắc mặt Điền Bất Dịch từ từ chìm xuống, khó coi vô cùng, lão trầm giọng thúc: "Con nói đi!"

Trương Tiểu Phàm bị lão hối thúc, mồi hôi ra đầy trán trong tích tắc. Hắn tuy hiểu biết không bao nhiêu, nhưng chuyện xảy ra nhiều năm trước tại u cốc, phệ huyết châu và thanh hắc bổng kỳ dị đấu nhau kịch liệt rồi sau đó hợp làm một, cổ quái quá đi, lại còn hung hiểm vô cùng, hơn nữa còn có khả năng thu hút tinh huyết.

Ngày thường nghe các sư huynh nói chuyện thì hắn biết những việc đó chánh đạo không thể chấp nhận được, nếu như để Điền Bất Dịch biết sự thật thì chỉ sợ hậu quả không thể nào lường.

Hơn nữa, sâu thẳm trong lòng hắn luôn luôn có một chuyện lúc nào cũng úy kị, nhất là từ khi hắn biết Phổ Trí hòa thượng là một trong tứ đại thần tăng của Thiên Âm Tự, nghĩ đến chuyện lão hòa thượng truyền thụ cho hắn khẩu quyết......

Trong khoảng thời gian đó, hắn hạ quyết tâm rằng bất luận thế nào cũng không thể nói ra chuyện Phổ Trí, dù chỉ một chút liên hệ cũng không thể nào nói ra.

Điền Bất Dịch nhìn hắn trừng trừng.

Trương Tiểu Phàm dưới ánh mắt bức người như thế, đứng lên rồi quỳ xuống.

"Sư phụ!"

Điền Bất Dịch cau mày, hừ một tiếng, lạnh lùng: "Nói."

Trương Tiểu Phàm cúi đầu xuống, từ từ nói: "Thanh hắc bổng đó là do đệ tử nhặt được từ nhiều năm trước trong lúc đi vào u cốc phía sau núi cùng với sư tỷ."

Điền Bất Dịch hơi run run, nghĩ lại, hai năm trước quả nhiên có chuyện đó, Điền Linh Nhi đi vào u cốc thì tự nhiên bị hôn mê, Tô Như đi dò xét thì không thấy nơi đó có gì khác lạ, sau đó chính bản thân lão cũng đi xem vẫn không thấy gì khác, chuyện đó khiến ai nấy đều mê hồ nhưng theo ngày tháng cũng dần trôi vào lãng quên, bây giờ ngẫm lại, quá nửa là có liên quan đến cây hắc bổng này rồi.

Nhưng thanh hắc bổng không ai sai sử được cùng chuyện Điền Linh Nhi hôn mê có thể cho thấy đó là một vật hung sát, nếu như vậy thì Trương Tiểu Phàm làm sao có khả năng thu dụng mà dùng được chứ? Điền Bất Dịch nghĩ đến đây thì nghi vấn trong lòng càng thêm nhiều, lão trầm giọng: "Con làm thế nào mà lấy được hắc bổng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!