Trương Tiểu Phàm từ từ mở mắt.
Trước mặt hắn không phải là núi non hang động như trong tưởng tượng, bốn xung quanh chỉ là một sự hoang vắng đến ghê người.
Một dải sa mạc hoang vu trải dài vô tận, không có lấy một lá cây ngọn cỏ, bốn bề chỉ là đá cát điệp trùng, gió thổi u u cuốn cát bụi bay mù mịt. Trên đầu hắn là trời xanh kỳ vĩ, những đám mây tím sẫm đè nặng như nhấn chìm con người xuống đất. Trong tầng mây quái đản đó, những tia chớp nhì nhằng sáng lòa phóng tới chân trời xa.
Chốn chân trời ấy lại là một vòm trời xanh thẫm, vô vàn vì sao rực rỡ tỏa ánh sáng huy hoàng. Trương Tiểu Phàm thu ánh mắt nhìn về phía trước. Trên hoang mạc lạnh lẽo, xa xa sừng sững một tế đàn xây từ những phiến đá lớn, bốn phía đều có bậc cao đến bảy tầng. Trên tế đàn có bảy cây cột lớn, mỗi cột cao tới mười trượng, lớn những ba vòng tay người ôm. Chính giữa tế đàn là một lư đỉnh cổ.
Một lão nhân đang dựa lưng vào lư đỉnh, bộ dạng trông mệt mỏi vô cùng. Lão nhân già nua đó đang nhìn đăm đăm về phía Trương Tiểu Phàm.
Tiểu Phàm nhận ra người đó, không ghìm nổi phải thoắt rùng mình. Con người già nua ấy đúng là Đạo Huyền chân nhân, chưởng giáo Thanh Vân Môn hiện tại.
Xung quanh Đạo Huyền chân nhân chờn vờn luồng hắc khí lạnh lẽo, nhìn kỹ lão không còn vẻ đạo cốt tiên phong hiệu lệnh thiên hạ như hắn biết trước đây mà chỉ toát ra sự hằn học hung ác khôn tả.
Đạo Huyền chân nhân uể oải đứng dậy, bỗng nhiên cười toáng lên: "Không ngờ nhà ngươi đã tự đi qua được Ảo Nguyệt Đạo, khá lắm!"
Trương Tiểu Phàm trầm ngâm giây lát, quay người nhìn lên, chỉ thấy nơi hắn vừa bước ra là một cửa đá cao sừng sững, không giống chút nào với cảnh hoang vu của thế giới xung quanh. Bên trong cửa đá thấp thoáng con đường hắn vừa đi qua, mờ mờ trong khói trắng dập dờn. Con đường trông hiền lành vô hại ấy, tưởng chừng hắn đã phải mất cả một đời mới đi qua nổi.
Trương Tiểu Phàm nhớ lại những nỗi đau vừa trải, lòng thoắt dấy lên cảm giác sợ sệt. Nhưng chỉ sau giây lát, khóe môi hắn nở một nụ cười, quay trở lại đối mặt với Đạo Huyền chân nhân.
Con người trước mặt hắn, có thể nói đã trực tiếp gây nên cái chết cho ân sư Điền Bất Dịch mà hắn yêu kính hơn hết thảy, và cũng đã gián tiếp giết hại sư nương Tô Như, chỉ có điều giờ đây lão đã già yếu đến khó tin, không còn chút nào dáng vẻ nhiếp người ngày trước nữa. Trong lòng Trương Tiểu Phàm cũng không một mảy may ý niệm báo thù.
"Ông không sao đấy chứ?" Trương Tiểu Phàm đi đến trước mặt Đạo Huyền chân nhân, hỏi giọng bình tĩnh.
Đạo Huyền chân nhân nhìn hắn, trên khuôn mặt mệt mỏi chợt nở một nụ cười kỳ quái, không hề nhắc gì đến ân oán quá khứ mà chỉ hỏi một câu tưởng chừng vô nghĩa: "Người đến đây làm gì?"
Trương Tiểu Phàm trầm ngâm giây lát, trả lời: "Ta cảm thấy muốn đến thì đến thôi!"
Đạo Huyền chân nhân nhìn chằm chằm vào hắn, đoạn lắc đầu cười rộ: "Hay lắm, muốn đến thì đến, hà hà hà..."
Tiếng cười của lão ngày càng trở nên điên cuồng, biểu tình trên mặt dường như cũng ngày càng kịch liệt. Trương Tiểu Phàm chỉ lặng lẽ đứng nhìn. Mãi một lúc lâu Đạo Huyền chân nhân mới thôi cười, sắc mặt đột nhiên chùn xuống bội phần mệt mỏi.
"Người không định báo thù cho sư phụ sao?"
Đạo Huyền chân nhân bỗng gay gắt hỏi. Trương Tiểu Phàm không trả lời, vẫn đứng lặng lẽ nhìn lão. Ánh mắt hắn ung dung bình tĩnh, dường như còn ẩn một chút bi ai. Con khỉ Tiểu Hôi chợt động đậy rồi chui ra ngồi lên vai hắn.
Thân thể Đạo Huyền chân nhân chợt giật lên, sắc mặt cũng dần thay đổi. Vẻ mệt mỏi tiêu tan, ánh mắt bỗng sáng lên kỳ dị. Khí thế khuynh đảo thế gian trỗi dậy như sóng trào, nhanh chóng xâm chiếm cả con người lão.
Nguồn sức mạnh vô hình đáng sợ đó làm cho Tiểu Phàm phải nheo mắt lại. Đạo Huyền chân nhân đứng lên, luồng hắc khí trên cơ thể lão nhanh chóng vây lấy Trương Tiểu Phàm. Lão nhìn chằm chằm vào hắn, cười gằn thâm độc: "Thế thì, nhà ngươi có sợ không?"
Bỗng một tiếng "Ầm" lớn phát ra từ phía sau Đạo Huyền chân nhân, chiếc đỉnh cổ nát vụn trong nháy mắt, mảnh vụn bắn ra tứ phía. Trương Tiểu Phàm lùi lại một bước, đưa tay che mặt.
Một thanh kiếm từ trên chiếc đỉnh cổ rơi xuống, lưỡi kiếm sắc nhọn cắm ngập vào bệ đá như cắm xuống bùn.
Cổ kiếm Tru Tiên!
"Ha ha ha ha ha!"
Hắc khí cuồn cuộn trùm kín Đạo Huyền chân nhân, lão chìa bàn tay. Dường như có linh tính, Tru Tiên Cổ Kiếm rung lên rồi bật ra khỏi đá, bay lên vào tay Đạo Huyền trong tiếng cười điên cuồng không dứt.
"Nếu như ngươi đã vô dụng như thế thì hãy để ta cho ngươi đi gặp sư phụ, ha ha ha ha...!"
Đạo Huyền chân nhân cười vang độc ác, vận lực nắm chặt chuôi Tru Tiên Cổ Kiếm. Trong khoảnh khắc, cả tế đàn khổng lồ chao đảo. Một nguồn sức mạnh ghê gớm phát ra từ thanh cổ kiếm khiến bảy cây cột đá cùng lung lay phát sáng, ánh sáng mỗi lúc một mạnh lên. Cuối cùng, cả bảy cột đá hóa thành bảy cột sáng bảy màu chói mắt, chiếu thẳng lên trời cao.
Bảy cột sáng bảy màu xuyên thẳng qua những tầng mây. Phút chốc, những tầng mây dày trên cao tế đàn bắt đầu xoay vần dữ dội. Những tia chớp sáng lóa rạch nứt bầu trời, thấp thoáng khung cảnh Thiên Cung kỳ vĩ.
Trương Tiểu Phàm nín thở ngước nhìn lên trời cao. Đến lúc này hắn mới hiểu, tại sao nơi đây lại được gọi là Ảo Nguyệt Động Phủ.
Thiên Cung cao vợi bị sức mạnh ghê gớm của Tru Tiên Cổ Kiếm rạch nát, lộ ra bóng trăng huyền ảo sáng ngời. Những sắc màu đỏ, cam, vàng, lục, lam, tím lấp lóe trên Ảo Nguyệt xa xôi, phát ra những ánh sáng rực rỡ thần bí.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!