Thảo Miếu thôn đổ nát dưới chân Thanh Vân Sơn.
Mặt trời lên rồi lặn, ngày dài đến đêm thâu, Lục Tuyết Kỳ không nhớ mình đã ở lại đây bao lâu rồi. Nỗi nhớ nhung cùng nghĩa tình khắc cốt ghi xương mười mấy năm qua chừng như cũng bắt đầu lu mờ, nàng đang đi dần đến giới hạn của sự chịu đựng. Mỗi ngày mỗi đêm qua đi, cảm giác tuyệt vọng trong tâm nàng lại dày lên một chút, cứ lẽo đẽo bên cạnh hắn trong tình trạng thế này, liệu nàng và hắn còn có tương lại?
Nếu có, cái tương lai ấy liệu sẽ ra sao?
Quỷ Lệ, không phải, giờ đây hắn chỉ còn là Trương Tiểu Phàm, chí ít, trong ký ức của Lục Tuyết Kỳ trước sau không hề có mảy may thay đổi. Còn con người tiều tụy tội nghiệp trước mặt nàng đây, chẳng khác nào một khúc gỗ không hơn không kém.
Những ngày qua, Lục Tuyết Kỳ đã tìm bao nhiêu cách, cố đánh thức Trương Tiểu Phàm tỉnh lại từ trong ác mộng quỷ ma, nhưng tất cả đều thất bại. Đã đến lúc nàng không thể làm gì hơn nữa. Khắp thế gian này, chỉ nàng là hiểu được nỗi đau trong lòng Quỷ Lệ, nhưng bản thân nàng cũng đã mệt mỏi lắm rồi!
Nàng không còn định một lần nữa thử kêu gào hắn tỉnh lại, giờ đây nàng chỉ muốn yên tĩnh ở bên cạnh hắn, im lặng ôm lấy hắn trong lòng. Tại nơi đổ nát hoang vu của Thảo Miếu thôn một thời, Lục Tuyết Kỳ lặng lẽ ngồi nhìn mặt trời lên, trông mặt trời lặn, ngắm vầng trăng sáng với muôn vàn vì sao xa xăm.
Gió đồng hoang vẫn không ngừng thổi tới đem theo mùi hương cỏ cây, vờn lên khuôn mặt tĩnh lặng của nàng.
Có phải không, trong suy nghĩ nàng có chút cảm giác xấu hổ, nhưng tự đáy lòng nàng lại hạnh phúc được ở bên người mình yêu. Sự gần gũi chỉ giản đơn như thế, Lục Tuyết Kỳ đã phải âm thầm kìm nén mười mấy năm qua. Giờ phút này, nàng không muốn nghĩ hay làm gì nữa, chỉ cần được bên hắn mà thôi.
Gió nhẹ mơn man mái tóc dài óng ả.
Lại một đêm nữa đến với nàng.
Hai người dựa vào bức tường đổ nát, lặng lẽ nương tựa vào nhau. Cây cỏ trên đất bỗng đung đưa lay động, như có gì đó đang đi tới, nhưng Lục Tuyết Kỳ vẫn không chút để tâm. Quả nhiên chỉ tích tắc sau, Tiểu Hôi từ một đám cỏ chui ra, nhảy tót lên bờ bức tường đổ trên đầu hai người. Những vết thương trên thân mình đã lành, Tiểu Hôi ngồi chễm chệ trên bức tường đổ, hai tay chìa ra một đống lớn trái cây, thả rơi tung tóe xuống đất, lên khắp cả đầu mình Lục Tuyết Kỳ và Trương Tiểu Phàm.
Trương Tiểu Phàm vẫn nằm yên bất động. Đầu Lục Tuyết Kỳ bị mấy quả chín rơi trúng, tuy không đau nhưng lại làm mất đi vẻ thanh tao của nàng. Lục Tuyết Kỳ ngước nhìn lên con khỉ ngồi trên bức tường. Tiểu Hôi lập tức nhảy cẫng lên, lùi lại mấy bước, ba con mắt lộ vẻ cảnh giác, nhưng hai tay vẫn ôm khư khư một đống trái cây, liên tiếp cho vào miệng nhai tóp tép.
Phải chăng Tiểu Hôi không có duyên với Lục Tuyết Kỳ? Trong con mắt Tiểu Hôi, cảnh tượng Trương Tiểu Phàm nằm trong lòng nàng quả không thuận mắt chút nào! Tiểu Hôi biết Lục Tuyết Kỳ đã nguyện cả đời tu đạo, tại sao nàng lại có những động tác khiêu khích thế kia? Chừng như hiểu lòng dạ Tiểu Hôi nên nét mặt Lục Tuyết Kỳ cũng thoáng sầm xuống.
Đúng lúc Tiểu Hôi đang nghi ngại nhìn chằm chằm Lục Tuyết Kỳ bằng cả ba con mắt, không ngờ người con gái lãnh ngạo ấy bỗng nhiên mỉm cười. Nụ cười ấm áp như nắng xuân hoa nở, như gió xuân ngọt ngào, không còn một chút gì sự lãnh đạm thường thấy ở nàng.
Lục Tuyết Kỳ nhặt mấy quả cây rơi trên mặt đất, dịu giọng: "Hóa ra ngươi đi kiếm thức ăn. Đa tạ!"
Tiểu Hôi phút chốc lâm vào tình thế khó xử, ba con mắt lấm lét nhìn nàng hồi lâu, miệng he hé cười khan một tiếng, đoạn ngồi trở về chỗ cũ lặng lẽ nhai trái cây.
Lục Tuyết Kỳ nhìn Tiểu Hôi cười mỉm, rồi ngoái đầu lại dồn ánh mắt lên khuôn mặt Trương Tiểu Phàm, khe khẽ dịu dàng: "Tiểu Phàm, hãy dậy ăn chút gì đi chứ!"
Ánh mắt Tiểu Phàm như lạc vào đâu đó xa xăm. Hắn không nói một lời, cũng không gật hay lắc đầu. Lục Tuyết Kỳ đã quen với cảnh tượng ấy, chỉ khẽ mỉm cười an ủi. Nàng dùng những ngón tay ngọc ngà cẩn thận bóc vỏ từng quả một bón vào miệng hắn. Bao nhiêu ngày đêm này Trương Tiểu Phàm vẫn vậy, im lặng theo bản năng chậm chạp nuốt chút ít quả ngọt từ tay nàng.
Đây có thể là mối quan hệ gì? Lục Tuyết Kỳ nghĩ ngợi miên man, nàng đã chờ đợi mười mấy năm trời, chỉ mong sao được tự do cùng hắn bên nhau, nhưng đây có phải là cái tương lai nàng đã từng bao mơ ước?
Nàng cúi đầu cẩn thận bóc vỏ quả, mắt bất chợt nhìn thấy một vật khiến nàng sững sờ buông rơi quả chín trong tay. Bao ngày này Trương Tiểu Phàm bất động chẳng khác nào khúc gỗ, bàn tay co thành hình nắm đấm cứng đờ. Lục Tuyết Kỳ thấy vậy nhưng không mấy để ý. Lần này nhìn gần hơn nàng mới phát hiện ra trong tay Trương Tiểu Phàm đang nắm giữ một vật gì đó, đến chết cũng nhất định không chịu buông ra.
Lục Tuyết Kỳ chau mày gỡ những ngón tay, xem cho bằng được đó là vật gì. Nàng không ngờ rằng, Trương Tiểu Phàm yếu đuối suy nhược là thế mà bàn tay lại nắm chặt vật đó đến mức nàng gỡ mãi không ra. Mất một lúc lâu nàng mới tách được những ngón tay của hắn ra khỏi vật đó.
Dưới ánh trăng nhạt cuối tuần, những ngón tay trắng bợt của Quỷ Lệ buông ra, để lộ một mẩu vải từ y phục nữ nhân, mẩu vải có màu xanh của nước!
Lục Tuyết Kỳ không kềm nổi tiếng thở dài, cúi xuống nhìn Quỷ Lệ vẫn bất động nằm đó, cái nhìn chan chứa vẻ dịu dàng khôn tả.
Nàng khe khẽ vòng tay ghì hắn chặt hơn vào lòng. Gió thoang thoảng thổi, tóc mai của nàng lướt qua trên khuôn mặt hắn.
"Tiểu Phàm, thôi thế cũng được... rồi sẽ ổn thôi mà...!" Nàng gượng cười, đôi mắt chứa chan ngấn lệ: "Lâu lắm rồi, khi ta vẫn còn là một cô bé, ta nhớ mẫu thân cũng từng ôm ta, cùng nhìn trời sao như đêm nay vậy."
Lục Tuyết Kỳ chầm chậm ngước lên, nhìn trời đêm mênh mông thăm thẳm, muôn vàn vì sao lấp lánh, huyền bí lung linh: "Mẫu thân bảo, người ta ai cũng đều phải chết, nhưng người tốt sau khi chết đi sẽ biến thành sao sống mãi trên trời cao, cứ mỗi đêm về đều nhìn xuống chúng ta dưới đất. Mẫu thân chúng ta là người tốt, phải không nào? Vậy thì hai người đó đang ở trên kia nhìn xuống chúng ta đó, Tiểu Phàm!
Cho dù thế nào đi nữa, cả mẹ ta lẫn mẹ ngươi đều chẳng bao giờ muốn thấy ngươi như thế này, ngươi có biết không?"
Trương Tiểu Phàm vẫn cứng đờ trong lòng Lục Tuyết Kỳ, nhưng đôi mi đã khe khẽ động đậy.
Lục Tuyết Kỳ mỉm cười, hai giọt lệ từ mắt nàng rơi xuống, long lanh dưới ánh sáng sao trời. Khuôn dung tươi đẹp của nàng càng mỹ miều hơn trong ánh lệ đêm sao, đôi cánh tay nàng càng ghì chặt hắn hơn vào lòng.
Ta chỉ cần như thế này, mãi bên cạnh chàng như thế này thôi, cứ như thế cũng là quá đủ rồi!
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!