Chương 254: Linh Vị

Đánh giá: 8 / 1 lượt

Thần Châu hạo thổ, núi non xanh rờn, đất đai màu mỡ, không có vẻ gì gợi  nên rằng những dãy núi kỳ dị trải dài suốt một dải Tây Nam lại bắt  nguồn từ chính nơi đây.

Trên trời thấp thoáng bóng hai nhân ảnh đang bay về phía Hồ Kỳ Sơn, nơi đặt tổng  đường của Quỷ Vương Tông. Tối hôm trước họ đã đột nhập vào Thanh Vân Sơn, tìm cách  phá hỏng "Thiên Cơ Tỏa."

Sau khi bí mật phá hủy Thiên Cơ Tỏa trên đỉnh Mạch Sơn núi Thanh Vân, Kim  Bình Nhi và Thương Tùng đạo nhân theo lời Quỷ Vương, nán lại vài hôm cẩn thận thăm  dò các vùng xung quanh núi. Trên đường đi, Thương Tùng đạo nhân chỉ một mực trầm  lặng, thỉnh thoảng mới nói vài câu. Kim Bình Nhi ít nhiều hiểu được mâu thuẫn trong  lòng lão, nhưng dù có hiểu nàng cũng không chút đồng tình với lòng nhân từ của Thương  Tùng, thậm chí còn có phần coi thường. Dù sao ngoài mặt nàng vẫn luôn vui vẻ nói cười.

Đã vào vùng đất gần Hồ Kỳ Sơn, hai người hạ thân tìm chốn nghỉ. Thung lũng này  không rộng lắm, một khe nước nhỏ quanh co chảy xuống chân núi. Sau một ngày du  hành không nghỉ, Kim Bình Nhi sớm đã thấy khát, liền chạy ngay đến bên suối vốc nước  lên uống.

Nước suối trong lành mát lạnh. Kim Bình Nhi uống liền mấy vốc mới thở một hơi  dài rồi quay sang cười với Thương Tùng: "Nước suối ngọt mát lắm, sao đạo trưởng không  uống một chút đi?"

Thương Tùng đạo nhân chậm rãi ngồi xuống một tảng đá, lắc đầu từ chối, vẻ mặt  đượm sắc u ám. Từ lúc rời Thanh Vân Sơn lão vẫn giữ bộ mặt như vậy. Kim Bình Nhi  cười thầm trong bụng nhưng không nói ra lời, chỉ cúi xuống suối dùng tay té nước lên  mặt rồi ngẩng đầu lên lắc mạnh.

Ánh nắng chiếu xuống, những giọt nước lóng lánh trên làn da trắng muốt của nàng,  lóng lánh như những hạt trân châu trên tấm lụa mềm mại.

"Bình Nhi cô nương...!" Từ đằng sau Thương Tùng đạo nhân khẽ gọi nàng.

Kim Bình Nhi không ngờ Thương Tùng đạo nhân lại chủ động bắt chuyện, trong  lòng ngạc nhiên, nàng quay lại mỉm cười ngọt ngào: "Có chuyện gì vậy, đạo trưởng?"

Mi mắt Thương Tùng đạo nhân khẽ cụp xuống, không nhìn vào khuôn mặt kiều  diễm của nàng, đôi mày chau lại dường như có chuyện trọng đại, cất giọng trầm trầm:  "Quỷ Vương sai chúng ta phá hỏng Thiên Cơ Tỏa, ta đã đoán ra dụng ý trong đó, Ma  Giáo..."

Nói được một nửa, lão đột nhiên dừng lại. Kim Bình Nhi vẫn nhìn lão cười cười,  ánh mắt lộ vẻ châm biếm. Thương Tùng đạo nhân lặng im giây lát, đoạn thấp giọng  xuống: "Thánh Giáo mưu toan nhất thống thiên hạ, Thanh Vân Môn đương nhiên là đối  thủ lớn nhất. Chúng ta đã phá hỏng Thiên Cơ Tỏa, chỉ cần cất một mẻ là khiến chúng  bại vong.

Nhưng ta không hiểu tại sao Quỷ Vương Tông chủ lại phái chúng ta rà soát  những nơi dân thường sinh sống xung quanh làm gì. Những thường dân đó chỉ là loại  chân yếu tay mềm, làm sao dám chống lại chúng ta?"

Kim Bình Nhi nheo mắt nhìn Thương Tùng đạo nhân, đoạn khẽ cười: "Phải chăng  trong lòng đạo trưởng đang rất phiền muộn?"

Nét mặt Thương Tùng càng trầm xuống, thở dài: "Ta chỉ cảm thấy cuộc tấn công  Thanh Vân Môn nên tạm thời hoãn lại. Nếu để dân thường bị liên lụy thì thật chẳng có ích gì..."

Kim Bình Nhi mỉm cười: "Hà tất đạo trưởng phải lao tâm khổ tứ như vậy? Tôi  không có ý kiến gì ở đây cả!" Đột nhiên nàng dừng lại giây lát rồi mới thận trọng lên  tiếng: "Nói thật với đạo trưởng, lục soát quanh khu vực Thanh Vân Sơn này là làm theo  lời dặn dò của Quỷ Vương Tông chủ, còn nguyên do vì sao thì tôi không rõ.

Nhưng Tông  chủ quyết chẳng phải vô cớ mà làm vậy."

Nét mặt Thương Tùng đạo nhân dãn ra đôi chút, dường như thấy Kim Bình Nhi nói  cũng có lý, nhưng giọng nói vẫn có phần do dự: "Ta biết thế, nhưng vẫn không hiểu được  tại sao phải đi lục soát những chỗ dân thường? Những nơi đó chỉ có thường dân chứ làm  gì còn ai khác? Mỗi chỗ như vậy tính ra cũng đến mấy nghìn người, chỉ sợ nếu có chuyện gì..."

Kim Bình Nhi cười mỉm: "Nếu chúng ta đã nghĩ tới điều đó thì Tông chủ lòng sâu  như bể cả, làm gì lại nghĩ không ra? Đạo trưởng việc gì phải lao tâm khổ tứ!"

Thương Tùng đạo nhân thở dài: "Chính vì biết lòng Quỷ Vương thâm sâu như biển  nên ta mới không đoán ra rốt cuộc ngài đang nghĩ gì. Chỉ sợ ngài đột nhiên..."

Nói không hết câu, lão chừng như thấy có chút vô nghĩa, bèn cười chua chát, lắc  đầu im lặng.

Kim Bình Nhi đương nhiên chẳng lo lắng gì cho tính mạng dân thường ở quanh  Thanh Vân Sơn, thái độ có chút kỳ lạ của Thương Tùng càng khiến nàng thấy không  thuận mắt. Cả tính mạng của chính mình sau này còn không biết sẽ như thế nào, làm  sao lại lo người khác được đây? Hay đây chính là tính cách của đạo nhân, gia nhập Ma  Giáo bao năm mà vẫn không sửa được?

Càng nghĩ càng rối lên, Kim Bình Nhi nhún vai không thèm để ý nữa. Nàng quay  lưng lại đi đến bên bờ suối, lại muốn thưởng thức làn nước trong lành. Nhìn Thương  Tùng vẫn cúi đầu trầm mặc, Kim Bình Nhi thoáng bất nhẫn, cất giọng an ủi: "Đạo trưởng  yên tâm đi, những điều không ngờ tới thì..."

Chữ "thì" chưa nói hết, ánh mắt Kim Bình Nhi chợt đông cứng lại, cả người nàng  cũng như biến thành đá.

Con suối lúc nãy trong lành là thế, bây giờ đã loang lổ những vệt máu bầm đen,  dập dờn trôi theo dòng nước. Kim Bình Nhi nét mặt đại biến, nhìn trừng trừng vào  những vệt máu loang. Nhớ lại lúc nãy chính mình đã uống nước rửa mặt bên dòng suối  này, nàng không khỏi sinh cảm giác muốn nôn ọe.

Nàng cố trấn tĩnh, lẳng lặng bước về hướng thượng nguồn.

Thương Tùng đạo nhân vẫn không biết gì về quái sự trong lòng suối, ngạc nhiên  hỏi với theo: "Kim cô nương, có chuyện gì vậy?"

Kim Bình Nhi không đáp, chỉ nhìn chằm chằm xuống suối mà rảo bước. Lúc này  Thương Tùng đạo nhân cũng đã phát hiện ra sự dị thường. Chần chừ giây lát rồi lão cũng  bước theo sau nàng.

Con suối này vừa nông vừa hẹp, nước sâu chưa đến đầu gối, chỉ đi ba bốn bước là qua được bờ, nhưng dòng nước uốn lượn lại có vẻ rất dài, hai người đi mãi vẫn chưa thấy  thượng nguồn.

Những vệt máu dị thường vẫn trải dài theo dòng nước.

Kim Bình Nhi và Thương Tùng đạo nhân bất giác nhìn nhau, cả hai đều nhíu mày,  họ đoán máu này không phải của con người. Bởi máu người không thể đủ để chảy xa như  thế, mà nếu trải dài như vậy thì máu người cũng đã bị tan vào nước rồi. Vệt máu này lại  đông đặc mà không lan tỏa, nhất định có điều gì kỳ quái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!