Mấy người bên Long Thủ Phong lập tức lao lên đài, đỡ Phương Siêu dậy, trông thấy tiên kiếm của y gãy làm hai đoạn rơi trên mặt đất, ai nấy đều lộ vẻ tức giận, trừng mắt nhìn Lục Tuyết Kỳ, chỉ hận là không thể ăn tươi nuốt sống được cô ta.
Phía dưới, Thương Tùng Đạo Nhân nắm chặt tay, lạnh lùng nói: "Thuỷ Nguyệt sư muội, đệ tử này của muội quả thật tâm địa tàn nhẫn, rõ ràng là thắng rồi mà vẫn chưa thấy đủ, còn dùng pháp bảo thần khí để huỷ hoại tiên kiếm của người ta, lý lẽ ở đâu thế?"
Thuỷ Nguyệt Đại Sư vẻ mặt lãnh đạm, thờ ơ đáp: "Tuyết Kỳ tu hành nông cạn, đạo hạnh chưa sâu, không khống chế nổi thần vật như thanh Thiên Gia này, có gì lạ đâu!"
Thương Tùng Đạo Nhân nộ khí xung thiên, toan phát tác, chợt thấy một cánh tay đặt lên vai, vỗ vỗ, thì ra là Đạo Huyền Chân Nhân, chẳng biết đã tiến lại gần từ khi nào.
Thương Tùng Đạo Nhân nhìn ông ta, miễn cưỡng nén nỗi tức giận xuống, phì mũi, rồi sải bước bỏ đi.
Đạo Huyền Chân Nhân ngó theo bóng dáng cao lớn của Thương Tùng, lắc lắc đầu, rồi cười khổ, quay lại toan nói, thì thấy Thuỷ Nguyệt Đại Sư cũng đã rời khỏi bên mình tự khi nào.
Lúc này Lục Tuyết Kỳ từ trên đài đi xuống, tới trước sư phụ. Thuỷ Nguyệt ngắm nàng, trên mặt lộ nét cười, gật gật đầu. Lục Tuyết Kỳ chẳng nói năng gì, nhẹ nhàng thi lễ, rồi bước lại sau lưng Thuỷ Nguyệt, theo bà ta khinh khỉnh bỏ đi.
Trương Tiểu Phàm đứng một bên, lúc này mới hoàn hồn về cuộc đấu phép kinh khiếp, nhìn sư đồ Thuỷ Nguyệt và Lục Tuyết Kỳ mỗi lúc một xa, đột nhiên nhận thấy hai người này vẻ ngoài đều lạnh lẽo như băng giá, y như từ một khuôn đúc mà ra.
Hắn đang nhìn đến xuất thần, chợt nghe Tăng Thư Thư bên cạnh thở dài nói: "Thật không ngờ Thiên Gia lại xuất thế rồi!"
Trương Tiểu Phàm ngơ ngác, hỏi: "Thiên Gia là cái gì kia?"
Lúc này các đệ tử Thanh Vân đã dần dần tản mát, Tăng Thư Thư chào bọn đồng môn Phong Hồi Phong, rồi dắt Trương Tiểu Phàm, vừa đi vừa nói: "Thiên Gia chính là thanh tiên kiếm đệ vừa nhìn thấy Lục Tuyết Kỳ sử dụng đấy. Trước đây ta xem cuốn Dị Bảo Thập Thiên, được biết Thiên Gia đã xuất hiện từ nghìn năm trước, do một vị tản tiên là Khô Tâm Thượng Nhân, ngẫu nhiên gặp ở băng nguyên Bắc Cực thứ sắt lạ từ chín tầng trời rơi xuống trần gian, đem tu luyện mà thành.
Năm xưa chính tà quyết chiến, chính đạo tất nhiên là do Thanh Diệp tổ sư của phái ta đứng đầu, nhưng Khô Tâm Thượng Nhân cũng là một người rất nổi danh, nhất là khi ông ta dùng thanh Thiên Gia thần kiếm này, kịch đấu với Hắc Tâm Lão Nhân hung tàn của ma giáo suốt ba ngày ba đêm, cuối cùng đánh trọng thương Hắc Tâm Lão Nhân, trừ đi mối ung nhọt cho chính đạo.
Nghe nói lúc ấy chỉ có thần kiếm Thiên Gia mới khắc chế nổi chí hung chi vật là Phệ Huyết Châu, về sau Thiên Gia danh động thiên hạ, trở thành thần vật pháp bảo mà nhân sỹ tu chân nằm mộng cũng không có được. Sau khi Khô Tâm Thượng Nhân toạ hoá, Thiên Gia bỗng mất tăm mất tích, không ngờ lại rơi vào tay Tiểu Trúc Phong."
Nói tới đây, Tăng Thư Thư lắc đầu: "Tiểu Phàm sư đệ, Lục Tuyết Kỳ có được thần vật, chỉ e chúng ta lần đại thí này chẳng còn hi vọng gì nữa rồi."
Trương Tiểu Phàm không mảy may thất vọng, đằng nào hắn cũng chưa từng tưởng qua mình có thể làm nên trò trống gì, nhưng thấy bộ dạng chán nản của Tăng Thư Thư, hắn kinh ngạc hỏi: "Í, Tăng sư huynh, chẳng phải huynh bảo đệ rằng không hứng thú gì với lần đại thí này sao? Thế nào mà lại có vẻ thất vọng như vậy?"
Tăng Thư Thư đỏ mặt đáp: "Nhưng nếu quả thật có thể đứng trên lôi đài đến phút cuối cùng, thì cũng rất uy phong đấy, đệ không thấy thế sao?"
Trương Tiểu Phàm phì cười.
Tăng Thư Thư thấy bộ dạng cổ quái của hắn, trong lòng hơi ngượng, bèn giơ tay đấm, miệng hỏi: "Đệ cười cái gì?" chưa dứt lời, cũng bật cười theo.
Hai người vừa cười vừa đi về phía một lôi đài khác, xem một trận đấu khác.
***
Ngày hôm ấy, Đại Trúc Phong không kể Trương Tiểu Phàm, trong bảy đệ tử xuất kích, thì có bốn người thắng ba người thua. Tống Đại Nhân, Điền Linh Nhi, Hà Đại Trí và Đỗ Tất Thư đều tiến vào vòng trong.
Thêm Trương Tiểu Phàm tốt số, vậy là trong tám đệ tử Đại Trúc Phong, đã có đến năm người tấn cấp, lập nên một thành tích tốt hiếm thấy suốt mấy trăm năm qua, làm Điền Bất Dịch vui đến mức không khép nổi miệng.
※ ※
※
Ngày hôm sau.
Ánh mặt trời ban sớm uể oải tia ra khắp Vân Hải, đệ tử Thanh Vân Môn lại tập trung đến quảng trường như buổi đầu, tiếp tục chứng kiến kỳ đại thí Thất Mạch Hội Võ một giáp mới có một lần.
Người của Đại Trúc Phong đứng trước tấm bảng ngày hôm qua, thấy một nửa danh sách đã bị gạch bỏ, bên cạnh tên Trương Tiểu Phàm, đã hiện lên đối thủ hôm nay: Sở Dự Hồng.
Từ sáng sớm, Trương Tiểu Phàm đã bắt đầu hồi hộp, tuy hắn xác định rõ ràng mình đến đây gần như chỉ là để mở rộng kiến thức, nhưng trong lòng vẫn cứ căng thẳng, tim đập mỗi lúc một nhanh, miệng khô lưỡi khát, đến cơm sáng cũng chỉ lùa được hai miếng là đã thấy mất ngon rồi.
Lúc này hắn đang thầm thì hỏi đại sư huynh Tống Đại Nhân đứng bên cạnh: "Đại sư huynh, Sở Dự Hồng này là người như thế nào, có lợi hại không?"
Tống Đại Nhân nhíu mày, lắc đầu đáp: "Ta cũng chẳng rõ, chưa nghe thấy tên bao giờ, trên bảng chỉ viết y là đệ tử Triêu Dương Phong, nhưng đạo hạnh ra sao, thì ta không biết."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!