Chương 22: Tỷ Thí

Đánh giá: 8 / 1 lượt

Tiểu Hôi thấy người ta cứ nhìn mình chằm chằm, ánh mắt lại rất là cổ quái, thì phát bực, soạt một tiếng lật tay lên cào với sang, người đó bối rối không kịp tránh, sém chút nữa là mặt bị rách toạc rồi, cũng may y phản ứng lanh lẹ, hất mạnh đầu về phía sau, chỉ trong tích tắc là tránh được qua.

Trương Tiểu Phàm kinh hãi, vội vàng quát Tiểu Hôi, rồi ngoảnh đầu lại nhìn người đó, thấy y giật mình thon thót, tay vuốt mặt, miệng lẩm nhẩm: "Hiểm quá, hiểm quá."

Trương Tiểu Phàm trong lòng áy náy bèn bảo: "Sư huynh này, rất xin lỗi!"

Chẳng ngờ người đó không bực bội, lại mỉm cười xua xua tay: "Không sao, là ta nhất thời sơ ý, quên bẵng đi mất Tam Nhãn Linh Hầu (1) tính vốn rất nóng nảy, dễ làm người khác bị thương."

Trương Tiểu Phàm ngây ngô hỏi: "Tam Nhãn Linh Hầu?"

Người kia rất ngạc nhiên: "Sao, ngươi không biết con khỉ này là Tam Nhãn Linh Hầu ư?"

Trương Tiểu Phàm rất lấy làm lạ: "Tam Nhãn Linh Hầu là cái gì?"

Người kia mở to mắt, nhìn Trương Tiểu Phàm một lượt từ trên xuống dưới, hỏi: "Tam Nhãn Linh Hầu ngươi cũng không biết, thế làm sao mà có được nó?"

Trương Tiểu Phàm đáp: "Ta trước đây chặt trúc trong rừng gặp phải nó, bị nó chọi quả thông mấy lần, sau đó nó theo ta về."

Gã đệ tử Thanh Vân trẻ tuổi kia trông như sắp rơi tuột cả hàm dưới, lắp ba lắp bắp: "Chọi mấy quả thông rồi theo về, chọi mấy quả thông rồi theo về..."

Trương Tiểu Phàm thấy thần sắc y kỳ quái quá, bèn lắc lắc đầu, xoay mình bỏ đi, chẳng ngờ mới đi được mấy bước, đã thấy người kia chạy lên theo, cười đưa đẩy, khe khẽ nói: "Vị sư đệ này, à, không, sư huynh, huynh..."

Trương Tiểu Phàm lần đầu trong đời được người ta kêu là sư huynh, mà trông y ít nhất cũng phải trên hai mươi rồi, liền vội vàng đáp: "Ồ, không dám, có chuyện gì huynh cứ nói đi."

Người kia dừng một lát, cười đưa đẩy, nói: "Ha ha, sư đệ thật là giản dị dễ gần, à, thế này đi, ta xin tự giới thiệu, ta họ Tăng, thảo tự Thư Thư, là đệ tử Phong Hồi Phong. Chẳng hay sư đệ tên là..."

Trương Tiểu Phàm đáp: "Đệ là Trương Tiểu Phàm bên Đại Trúc Phong, Tăng Thư Thư sư huynh... ồ, Thư Thư ư? (4)"

Người kia ngây ra, rồi tức thời mặt hơi đỏ lên, cười lúng túng đáp: "Dào, cũng chẳng phải ta cố ý làm ra vẻ đứng trên đệ, chữ Thư Thư của ta là chỉ sách trong sách vở, không phải là chú trong cha chú. Cái này đều tại cha ta, năm đó mẹ đã đặt tên cho ta là Anh Hùng, đệ thử gọi Tăng Anh Hùng mà xem, nghe có khí phách làm sao.

Nhưng cha thấy ta từ nhỏ ham đọc sách, bèn khăng khăng đặt tên là Thư Thư, cứ như trò đùa, đúng thật là."

Trương Tiểu Phàm không nhịn được phì cười, trong bụng nghĩ người này tên tuổi sao lại gây hiệu quả y như tên lục sư huynh. Từ lúc bị y đến làm rộn, nỗi sầu khổ khi nãy trong tim hắn cũng vợi bớt rất nhiều, tự dưng thấy gần gũi với y hơn, bèn hỏi: "À, Tăng sư huynh rất thích đọc sách ư?"

Tăng Thư Thư cười: "Ừ, cái này ta cũng chẳng cần khiêm tốn, trong Phong Hồi Phong, không có ai đọc sách nhiều hơn ta, nhưng sách ta xem phần lớn đều là những thứ nhặt nhạnh kỳ lạ ít người đọc, thường làm cha tức điên lên. À, nói lại chuyện ban nãy, đệ quả thực không biết con khỉ này là Tam Nhãn Linh Hầu sao?"

Trương Tiểu Phàm lắc lắc đầu nói: "Không biết, đệ cứ tưởng nó là con khỉ bình thường."

Lúc ấy, hình như nghe hiểu lời hắn nói, Tiểu Hôi đang ngồi xổm trên vai bỗng dưng ré lên chí choé rồi bứt mạnh một sợi tóc của Trương Tiểu Phàm, làm hắn đau nhói kêu lên: "Ối chà, con khỉ chết tiệt này!"

Tăng Thư Thư lại mở to mắt đầy ngưỡng mộ: "Ôi, thật là thông minh."

Trương Tiểu Phàm nén đau hỏi: "Con khỉ chết tiệt này ưa đánh người lắm, huynh còn bảo nó là thông minh ư?"

Tăng Thư Thư nói: "Trông nó chẳng có gì đặc biệt, nhưng rất có linh tính, là linh vật hiếm thấy trên thế gian. Đệ nhìn trên trán, giữa khoảng hai con mắt mà xem, chẳng phải là có một hằn dọc nho nhỏ đấy sao?"

Trương Tiểu Phàm ngoảnh đầu sang săm soi, quả nhiên phát hiện ra dưới lớp lông xám, có một hằn dọc rất mờ, nếu không nhìn kỹ thì quyết chẳng thể nhận ra, bất giác sinh lòng bội phục Tăng Thư Thư: "Nhỏ thế này mà huynh cũng nhìn thấy, lợi hại, lợi hại!"

Tăng Thư Thư nghiêm trang nói: "Đệ đừng xem thường nó, ta đọc cuốn Thần Ma Chí Dị phần Linh Thú Thiên thì được biết, Tam Nhãn Linh Hầu là thông linh kỳ thú, lúc nhỏ bề ngoài chẳng khác gì với khỉ bình thường cả, nhưng khi nó lớn lên, trên trán sẽ mở ra con mắt thứ ba, linh tính cũng sẽ tăng lên rất nhiều, không chỉ thông hiểu những thuật tiên trong ngũ hành, mà còn có thể nhìn được vật xa ngoài ngàn dặm, người xưa có nói Thiên Lý Nhãn chính là để chỉ con mắt thứ ba của Tam Nhãn Linh Hầu đấy."

Trương Tiểu Phàm ôm con khỉ xuống, đưa mắt quan sát tỷ mỉ, nhất thời không dám tin con khỉ vẫn ở với mình hai năm nay lai lịch lại lớn đến thế. Có điều nhìn đi nhìn lại, vẫn cứ thấy nó là một con khỉ bình thường, lại còn béo nữa, bế trên tay cảm thấy nằng nặng, tựa hồ qua một tối trên Thông Thiên Phong, đã tăng lên mấy cân.

Tiểu Hôi lấy làm lạ, hôm nay sao ai cũng cứ nhìn nó chằm chằm không ngớt, bèn kêu chí chí chí chí, vẻ rất là bực bội. Trương Tiểu Phàm làm mặt xấu với nó, rồi tiện tay buông ra, lăng lên lưng Đại Hoàng. Con chó giật mình toan chạy, lát sau nhìn kỹ ra là Tiểu Hôi thì thở phào. Tiểu Hôi hoa chân múa tay với Trương Tiểu Phàm, trông như thị uy, rồi lại chí choé lên mấy tiếng nữa mới thôi, dựa vào mình Đại Hoàng, lát sau sự chú ý của nó lại hướng hết sang đám rận bọ trong mớ lông da của con chó.

Tăng Thư Thư thích thú nhìn Tiểu Hôi, lát sau ngoảnh đầu hỏi Trương Tiểu Phàm: "Trương sư đệ cũng lên Thông Thiên Phong tham dự Thất Mạch Hội Võ đấy à?"

Trương Tiểu Phàm gật gật đầu, rồi hỏi: "Tăng sư huynh thì sao?"

Tăng Thư Thư cười đáp: "Ta cũng vậy, hôm qua rút thăm phải số 33, không biết đệ số mấy, có khi trùng hợp, lại là đối thủ hôm nay chăng?"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!