Trương Tiểu Phàm ngắm hạt châu rất lâu, hơi thở dần dần điều hoà lại, nhưng ngoài việc độ sáng kém đi một chút, thì chẳng còn nhận thấy điều gì nữa cả, đành đặt nó trở vào trước ngực. Hắn nhìn sang Điền Linh Nhi ở bên cạnh, thấy cô ta vẫn hôn mê bất tỉnh, nhưng trên mặt đã dấy chút huyết sắc, tình trạng có vẻ khá hơn.
Hắn cầm dải Hổ Phách Chu Lăng lên, ngắm nghía kỹ càng, đây là lần đầu hắn được nhìn bảo vật này gần đến thế, chạm tay vào thấy rất mềm mại, rất khoan khoái, rồi nhớ tới phong tư ưu mỹ của Điền Linh Nhi ban nãy khi đằng không lướt đi, trong lòng ngập tràn ngưỡng mộ.
Hắn nhìn một lát, tay cũng học theo Điền Linh Nhi làm hiệu, hô khẽ: "Lên!"
Hổ Phách Chu Lăng cứ như con rắn chết, chẳng thèm đếm xỉa, cũng chẳng thèm nhúc nhích.
"Khéc khéc khéc khéc," con khỉ xám ở cạnh đó hai tay ôm bụng, bò toài ra đất cười mãi không thôi.
Trương Tiểu Phàm trợn mắt nhìn con khỉ, nhưng vừa rồi đã cùng nó vượt qua hoạn nạn, bất giác cảm thấy mấy phần thân thiết, những sự thù địch lúc trước cũng tan thành mây khói cả. Hắn xông lại con khỉ thè lưỡi làm mặt hề, rồi không lý đến nó nữa, đặt Hổ Phách Chu Lăng xuống bên mình Điền Linh Nhi, dõi ánh mắt về phía đầm nước trong bãi đất trống.
Đầm nước ấy, phạm vi nhỏ nhoi, không nhìn thấy đầu nguồn, ước chừng là do một mạch suối ngầm trào lên. Nước trong đầm màu bích lục, ở đây nhìn sang chẳng rõ nông sâu, phía tây đầm có một cái khe, nước từ đó phun ra, tạo thành một con lạch nhỏ, quanh co chảy đi.
Chính giữa đầm nước chất một đống đá lô xô, kích thước không đều, nhiều hình nhiều vẻ, một phần lộ ra trên mặt nước. Trong đám loạn thạch có cắm xéo một cây gậy ngắn màu đen, nhô lên khỏi mặt nước chừng một thước, còn lại thì ngập trong đầm, trông đen ngòm, không nhìn rõ chất liệu, chỉ thấy rất là khó coi.
Trương Tiểu Phàm cảm thấy bất an, nghĩ rằng rời khỏi vùng đất cổ quái dị thường này càng sớm càng tốt, có điều Điền Linh Nhi tuy đã khá hơn, nhưng vẫn mê man, gọi thế nào cũng không tỉnh lại.
Trong khi đó, con khỉ xám lại rất phấn chấn, gãi tai béo má, cấu chí bắt rận, chẳng ngồi yên lấy một phút, có lúc còn nhao lên tán rừng, bứt xuống mấy quả dại từ chỗ nào đấy, ném cho Trương Tiểu Phàm hai quả, sau đó tự mình cũng đặt đít ngồi phệt ra đất, nhồm nhoàm ăn một cách rất ngon lành.
Trương Tiểu Phàm cầm quả dại lên cắn một miếng, thấy nước tứa ra ngọt lịm bất giác thèm ăn. Hắn lên núi từ sớm, rồi chạy đuổi suốt quãng đường, đến giờ đã gần chính ngọ còn chưa được lấy ngụm nước, sớm đã đói meo.
Ngoạm hai ba miếng là ăn hết một quả, nhưng khi cầm quả thứ hai lên, bỗng hắn lắc lắc đầu, nhẹ nhàng đặt xuống bên cạnh Điền Linh Nhi.
Quả dại vào đến bụng, cơn đói trong ruột cũng giảm đi một chút, tinh thần phấn chấn hơn lên. Hắn đứng dậy vươn vai, nhìn khắp bốn xung quanh, chỉ thấy cổ thụ rậm rạp, tiểu khê róc rách, cảnh sắc rất là ưu mỹ, ai ngờ lại có thể cổ quái đến thế này.
Đúng lúc đó, Trương Tiểu Phàm thốt thấy trước ngực nóng ran, phút chốc lại nghe mấy tiếng lách cách buồn thảm, dường như có vật gì đó đang vỡ vụn.
Hắn thất kinh, vội vàng móc hạt châu ở trước ngực ra, nhất thời phát hoảng, chỉ thấy cả hạt châu l-ồ-n
-g lộng thanh quang, luồng khí xanh bên trong l-ồ-n
-g lộn như con hổ, va đập thật lực lên bề mặt, chân ngôn chữ "
" vốn vẫn ngăn chặn nó càng lúc càng suy yếu, càng lúc càng ảm đạm vô quang, xem ra không thể cản được lâu nữa.
Trương Tiểu Phàm nào biết, hạt châu này trông thì bình thường chẳng có gì kỳ lạ, thực ra là vật chí hung danh động thiên hạ, gọi là Phệ Huyết Châu. Lai lịch của nó không được rõ ràng, lại có đặc tính kỳ dị, chỉ ưa hút tinh huyết sinh vật, nếu có loài vật sống hay hoạt động nào lại gần nó, một giờ ba khắc là bị Phệ Huyết Châu hút cạn tinh huyết mà chết, chỉ còn lại vỏ da không, thực là một tà vật đáng sợ.
Hơn một ngàn năm trước, trưởng lão của Ma giáo là Hắc Tâm Lão Nhân đoạt được hạt châu này, dựa vào khả năng hút máu dị kỳ của nó mà luyện thành pháp bảo, suốt một thời gian hoành hành, chẳng biết Phệ Huyết Châu đã giết mất bao nhiêu nhân sỹ chính đạo, tiếng tăm lừng lẫy, rồi trở thành một trong Ma giáo tứ bảo.
Sau khi Hắc Tâm Lão Nhân chết, hạt châu không cánh mà bay, từ đó trở đi chẳng còn tung tích gì nữa.
Phổ Trí Thần Tăng của Thiên Âm Tự nhờ cơ duyên xảo hợp, ba mươi năm trước đã tìm thấy hạt hung châu này dưới một đầm lầy lớn ở Tây phương, lúc ấy trong vòng mười dặm quanh đấy, xương trắng chất ngất, chẳng còn sự sống, có thể nói là sinh linh lầm than, oán khí ngất trời.
Phổ Trí động lòng từ bi, bèn dùng Phật môn đại pháp thu lấy nó, về sau mỗi ngày đêm đều thi triển Phật gia hàng ma mật pháp án lên nó, chấn nhiếp tà lực, suốt ba mươi năm không hề gián đoạn, đồng thời xỏ nó vào Phật môn chí bảo là Phỉ Thuý Niệm Châu, nhờ tịnh khí của tràng hạt át đi tà niệm, cuối cùng đã dồn nén được luồng hung linh này, nhốt kín nó vào trong hạt châu, dưới tầng tầng Phật lực, để nó không còn được nhìn thấy ánh sáng mặt trời.
Không ngờ trong trận chiến ở thôn Thảo Miếu, Phổ Trí bị hắc y nhân thần bí liên tiếp tấn công, sức hao kiệt như đèn dầu sắp cạn, tuy cuối cùng hắc y nhân cũng thọ thương bỏ chạy, nhưng Phổ Trí biết hắn chưa bị chạm vào căn nguyên, lại sợ hắn nhằng nhẵng lần theo Phệ Huyết Châu, đành phục thuốc Tam Nhật Tất Tử Hoàn để kéo dài sự sống thêm ba ngày nữa.
Đến lúc tình trạng nguy kịch, lão bèn giao Phệ Huyết Châu cho Trương Tiểu Phàm, đồng thời dặn dò không được để lộ ra trước mặt người khác, khi có thể là phải ném ngay xuống hang sâu vực thẳm, tuy lại tổn thương đến sinh linh vô tội, nhưng so với việc để rơi vào tay tên yêu nhân kia thì vẫn còn tốt hơn.
Chỉ có điều Phổ Trí vạn lần chẳng ngờ, Trương Tiểu Phàm nghĩ đến ân tình của lão, đã giữ cái vật chí hung này lại làm kỷ niệm. Phệ Huyết Châu thoát khỏi sự áp chế bởi Phật gia đại pháp của Phổ Trí, lại không bị tịnh khí của Phỉ Thuý Niệm Châu ngăn chặn nữa, hung linh của nó bắt đầu gặm nhấm dần mọi vòng vây kìm hãm.
Hàng ma đại pháp của Thiên Âm Tự chẳng phải tầm thường, những vòng vây kia tuy đã mất chủ nhân, nhưng vẫn trung thành với trách nhiệm của mình, đã trấn nhiếp hung linh suốt ba năm tròn. Tiếc là thời gian quá lâu, cuối cùng không còn ngăn chặn nổi nữa, dần dần lực bất tòng tâm, đến ngày hôm nay, có vẻ sắp bị Phệ Huyết Châu phá vỡ mà thoát ra, gây hoạ cho nhân gian.
Trương Tiểu Phàm tuy không biết lắm chuyện khúc mắc đến thế, nhưng lòng ngấm ngầm cảm thấy không ổn. Năm đó trong trận chiến ở thôn Thảo Miếu, khi Phổ Trí và hắc y nhân kia đấu phép, chân ngôn chữ "
" đã hiện ra rất nhiều lần, lúc ấy hắn còn nhỏ, nhưng ấn tượng lưu lại vẫn rất đậm.
Lúc này thấy trên hạt châu tình trạng chân ngôn càng lúc càng nguy kịch, hắn bỗng lo âu, bèn nghiến răng, nắm chặt nó vào lòng bàn tay, vận dụng Đại Phạm Bát Nhã còn ở trình độ thô sơ, tập trung vào trong hạt châu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!