Chương 9: Đáy nước

Trước đại đường của Vương gia bảo, ánh nắng chiếu xuống đình viện rộng rãi vẫn rực rỡ tươi đẹp như cũ, những tia nắng ấm áp khiến người ta cảm thấy vô cùng thoải mái, thế nhưng ở trong đại đường lúc này nhiệt độ hình như đang hạ xuống cực thấp, cho dù có rất nhiều người đứng bên trong nhưng không khí im lặng lạnh lẽo tỏa ra vẫn làm cho tất cả như đông cứng.

Không có ai nói gì, cả một đám người xa hay gần đều đứng yên bất động, ánh mắt tập trung vào mặt đất chính giữa đại đường, vào cái thân thể không còn giống người nữa của Vương Tông Đức.

Lúc này âm thanh duy nhất của cả tòa đại đường, chính là tiếng hắn đang rên rỉ.

Tất cả những nhân vật trọng yếu của Long Hồ Vương gia còn đang ở trong Vương gia bảo hầu hết đều đã tới đây, nhìn thấy tình trạng thê thảm của Vương Tông Đức trên mặt đất, người nào người nấy ngậm miệng làm thinh. Nửa trên cơ thể máu me be bét, tay trái và tay phải đều vặn vẹo một cách quỷ dị rõ ràng đã gãy rồi, trên người còn có nhiều chỗ rách da lòi thịt, viết thương máu huyết bầy nhầy.

Bất quá những điều đó đều không bằng thương thế nằm trên mặt, dưới lớp máu bầm đen, cả khuôn mặt Vương Tông Đức đã sưng phù, chỗ nào cũng tím ngắt, xem ra phải to gấp đôi khuôn mặt hắn lúc bình thường, quai hàm vỡ vụn, tròng mắt chảy máu, những cơ thịt bị phù thũng đã che kín cả hốc mắt không còn nhìn thấy gì bên trong, còn có nhiều viết thương nữa trông là biết do bị ngạnh quyền trực tiếp đấm vào mà thành. Tất cả những vết thương đều lòi da rách thịt không theo một quy tắc nào khiến người ta nhìn đã thấy kinh hồn.

Sắc mặt Vương Thụy Vũ xanh lè ngồi trên ghế, sau lưng là Nam Thạch Hầu tỏ vẻ lo lắng, thi thoảng lại nhìn xuống dưới đại đường. Bị đám người vây quanh, ngoại trừ Vương Tông Đức nằm trên mặt đất kêu rên phều phào nửa sống nửa chết ra, còn có tên béo Nam Sơn cùng đám thiếu niên Vương gia kia nữa, lúc này bọn nó đều mặt mũi trắng bệch quỳ dưới đất, chỉ có một mình Vương Tông Cảnh vẫn đứng sau lưng chúng, thần sắc tỏ ra lãnh đạm.

Ánh mắt của nó chầm chậm lướt qua đám người xung quanh một lượt, những khuôn mặt ở đây có không ít người nó vẫn còn nhớ, ba năm trước khi nó còn trẻ con cũng từng gọi bọn họ là thúc thúc bá bá, có điều hiện tại xem ra dường như đều rất xa lạ.

Bên cạnh Vương Thụy Vũ không xa, có đứng một người đàn ông trông khoảng hơn ba mươi tuổi, thân hình nghiêm thẳng, mắt nhỏ môi mỏng, lúc này ngó thấy thảm trạng của Vương Tông Đức tại hiện trường mí mắt khẽ giật giật, mặt tỏ ra giận dữ nhưng vẫn cố gắng kiềm chế không phát tiết ra. Lúc ánh mắt Vương Tông Cảnh lướt qua, có dừng lại trên người đàn ông này giây lát, nếu như nó không nhớ nhầm, người này ắt là Vương Thụy Chinh, tiểu thúc của Vương Tông Đức rồi.

Án theo vai vế trên gia phả của Vương gia, nó cũng phải gọi người này một tiếng Lục thúc mới phải.

Có điều hiện tại ai cũng đang im lặng, mọi người đều nhìn hết đám thiếu niên đang quỳ dưới đất lại nhìn Vương Tông Cảnh đang đứng, thỉnh thoảng có người len lén liếc Vương Thụy Vũ một cái.

Nam Sơn quỳ dưới đất, thân hình không tự chủ được khẽ run rẩy, trong lòng rất sợ hãi. Sự thực chuyện hôm nay tuy phát sinh từ nó mà ra, nhưng nếu truy cứu cũng không thể trách tội lên đầu nó được, cho dù hiểu rõ điều này nhưng nó vẫn sợ, sợ đến thở hổn hển, tim đập thình thịch. Nó liền đưa mắt nhìn sang, thấy Vương Tông Cảnh vẫn đứng kiêu ngạo phía sau, nó lại càng thêm sợ.

Trong Vương gia bảo, đặc biệt là trong đám thiếu niên trẻ tuổi, ai mà không sợ Vương Thụy Vũ chứ, từ trước tới nay cũng làm gì có ai dám ngỗ ngược với ông. Lúc này nó vội vàng kéo ống quần Vương Tông Cảnh, đợi khi ánh mắt của Vương Tông Cảnh nhìn tới liền ra dấu mau quỳ xuống.

Vương Tông Cảnh không nói gì, chỉ lẳng lặng nhìn Nam Sơn cùng đám thiếu niên đang quỳ xung quanh. Lúc nó vừa bước chân vào trong đại đường đối mặt với bao nhiêu người, vì một thoáng ký ức tựa hồ hiện ra trong đầu nên lúc đó nó cũng định qua chỗ Nam Sơn cùng quỳ xuống. Nhưng không hiểu sao, như có một cảm xúc kỳ dị vang vọng trong lồng ngực, lúc các thiếu niên khác lớp lớp quỳ mọp xuống, thì đầu gối của nó lại nhất định không chịu cong.

Nó cứ đứng như thế, không hề động đậy, mặc cho những ánh mắt xung quanh nhìn hắn dần dần biến thành kinh ngạc, không sợ sệt, không kinh hoảng, cứ lẳng lặng đứng im như vậy. Trong mơ hồ, nó dường như cảm thấy mình lại trở về đứng giữa khu rừng rậm sâu thẳm đầy hoang dại, cô độc một mình.

Sắc mặt Vương Thụy Vũ càng lúc càng khó coi, ông lạnh lùng nhìn Vương Tông Cảnh đứng dưới đại đường mà không nhìn đám thiếu niên quỳ dưới đất lần nào. Bao năm qua, đây là tên hậu bối đầu tiên kêu ngạo trước mặt ông mà không chịu quỳ, đang lúc nhìn tới hai nắm đấm của Vương Tông Cảnh vẫn còn dính máu, Vương Thụy Vũ chợt cảm thấy cơn giận bùng lên, "Hừ" một tiếng đứng thẳng dậy.

Nhất thời, cả đám người xung quanh hơi xôn xao, Vương Thụy Vũ chấp chưởng Vương gia đã nhiều năm, từ một gia tộc nhỏ không chút tiếng tăm từng bước từng bước đi tới địa vị như hiện tại thì người cũng đã thành ông lão hơn sáu mươi rồi. Trong gia tộc, từ trước tới nay không một ai dám khiêu chiến quyền uy của ông lão này, hễ ông ta bộc phát uy thế trong cơn giận lôi đình, là tất cả mọi người đều thấp tha thấp thỏm như đi bộ trên làn băng mỏng.(*)

Nam Thạch Hầu đứng bên cạnh sắc mặt chợt biến, ông ta theo Vương Thụy Vũ nhiều năm qua, nhận ra lúc này trong lòng ông ta ắt rất giận dữ, e rằng chính Vương Tông Cảnh đã chọc giận ông ta rồi. Có điều trường hợp này ông cũng không tiện mở miệng, huống hồ còn có rất nhiều người ở đây đang nhìn. Nghĩ đoạn liền quay đầu nhìn sang, chỉ thấy Vương Thụy Chinh sắc mặt âm trầm, ánh mắt cũng đang nhìn Vương Thụy Vũ, sau đó tựa như cảm thấy có điều gì đó, Vương Thụy Chinh cũng xoay đầu nhìn lại, ánh mắt hai người giao nhau giây lát thì lẳng lặng rời đi.

Đúng lúc không khí đang căng thẳng, Vương Thụy Vũ sầm mặt định mở miệng nói, đột nhiên từ bên ngoài đại đường vọng tới những tiếng bước chân gấp gáp, kế đó là một tràng những tiếng gào khóc. Một người đàn bà trung niên xông vào, trên tay cầm một cái khăn trắng, nước mắt đầy mặt, miệng gào: "A Đức, A Đức, con sao rồi?"

Chưa dứt lời, người đàn bà liền nhìn thấy Vương Tông Đức đang nằm trên đất ngay giữa đại đường, hơn nữa hắn từ đầu tới chân đều thảm hại cùng cực, tức thì khóc rống lên tựa như không còn là tiếng người nữa, nhảy bổ tới bù lu bù loa, đồng thời nghiến răng kèn kẹt nói: "A Đức, A Đức, là tên trời đánh thánh vật nào đánh con thành như thế này, là thằng chó nào làm, mẹ phải liều mạng mới nó."

Cả đại đường lặng ngắt, không một ai mở miệng nói gì. Mặt Vương Thụy Vũ vẫn xanh lẹt, nhưng Vương Thụy Chinh đứng sau lưng ông ta hơi biến sắc mặt, chầm chậm bước tới.

Người đàn bà kia đưa mắt đầy nước nhìn qua, chỉ thấy bên kia quỳ một đám thiếu niên, một đứa khác thân hình cao lớn còn đang đứng, sắc mặt nhạt nhẽo. Khi bà nhận được tin chạy tới nơi này, thì bọn hạ nhân đã kể đại khái một số sự tình, bởi vậy liên lập tức phản ứng, gào lớn một tiếng nhảy bổ vào Vương Tông Cảnh, ngón tay giơ ra như móng vuốt cào vào mặt nó.

"A…" trông thấy hiện trường đột nhiên kích động, đám người xung quanh liền liền phát ra những tiếng la kinh ngạc. Suy cho cùng hầu hết đều mang họ Vương, bình thường chung một mái nhà trước sau đều có quan hệ, liền có người định tiến đến khuyên can, nhưng ngược lại Vương Thụy Chinh ở bên kia nhìn thấy chuyện này, liền ngưng bước dừng người, khóe mép khẽ nhếch một nụ cười lạnh.

Vương Tông Cảnh đứng yên tại chỗ đó, đương nhiên có chú ý các cử động của người đàn bà, cũng nhận ra bà chính là Tông Ngọc Phượng mẹ của Vương Tông Đức, ngày thường rất yêu chiều đứa con này, đặc biệt sau khi cha Vương Tông Đức qua đời, càng coi Vương Tông Đức như bảo bối trong lòng. Hiện tại thấy bà ta xông tới như điên cuồng, nó cũng không có ý tranh đấu với người phụ nũ trói gà không chặt, liền lùi lại hai bước.

Có điều Tôn Ngọc Phượng lúc này đã hơi điên dại, nào còn cố kỵ gì nữa, cũng bất quản Vương Tông Cảnh có tránh hay không, cứ xông lên cào loạn xạ, hận không thể đem kẻ trước mắt xé thành tro bụi, trong lúc gấp gáp thậm chí còn không giữ thể diện gì cả, há miệng cắn vào cánh tay Vương Tông Cảnh.

Vương Tông Cảnh nhíu mày, cũng không đánh trả, liên tiếp thối lui mấy bước nữa, nhưng Tôn Ngọc Phương gào rống lên, miệng nói toàn những câu kiểu "tao liều với mày", "mày đánh chết tao luôn đi", không ngừng đuổi đánh. Đằng xa, nét cười lạnh trên mặt Vương Thụy Chinh càng đậm, không hề nói lời khuyên cản, mà sắc mặt Vương Thụy Vũ lại càng khó coi hơn.

Người phụ nữ như bà điên này đâu chỉ làm mất mặt bản thân, cũng may hôm nay ở đây không có người ngoài nào, bằng không mặt mũi Long Hồ Vương gia cũng mất cho bằng sạch.

"Đủ rồi!" Vương Thụy Vũ quát lên một tiếng, mang theo mấy phần thiếu kiên nhẫn.

Vương Tông Cảnh dừng bước, không lui lại phía sau nữa. Thân hình Tôn Ngọc Phượng cũng sững lại, thế nhưng nhìn lại thảm trạng của con trai ở đằng sau, tức thì lại bắt đầu phát tác, xông tới Vương Tông Cảnh mà cào, lần này không những hung dữ mà còn ác độc, vừa khóc tướng lên vừa đưa móng tay móc thẳng vào mắt Vương Tông Cảnh.

Vương Thụy Vũ hơi nhướng mày, Nam Thạch Hầu đứng sau lưng ông ta cũng hừ lạnh một tiếng. Hai người đều không phải kẻ tầm thường, ánh mắt như đuốc, làm sao không nhìn ra Tôn Ngọc Phượng đang làm gì. Vương Thụy Vũ trong lòng có hơi bực dọc, đang định ngăn cản, đột nhiên mọi người xung quanh đều la hoảng. Chỉ thấy Vương Tông Cảnh ở phía trước khẽ nghiêng đầu tránh khỏi ngón tay của Tôn Ngọc Phượng, mặt lạnh như nước, cánh tay phải nhanh chóng thò ra tóm ngay cái cần cổ của Tôn Ngọc Phượng rồi cứ một tay thế giơ lên, nhấc bổng cả thân hình người đàn bà lên khỏi mặt đất.

"Yaaa!!" Tiếng rít từ miệng Tôn Ngọc Phượng chỉ ra được có một nửa thì bị chặn, mặt bà ta trắng nhợt, hai chân liều mạng giãy dụa nhưng Vương Tông Cảnh cứ như trụ sắt chẳng có cảm giác gì, chỉ lạnh lùng nhìn bà.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!