Dương Đạo Nhân ngồi cùng nhau, bên cạnh người ông ta còn có tâm phúc Nam Thạch Hầu, Vương Tông Cảnh thì đang đứng phía dưới, im lặng không nói. Hiện tại, Vương Hồng dẫn đường tới nơi xong cũng đã lui ra, bất quá tại đình viện bên ngoài đại đường vẫn tụ tập không ít người, đám thiếu niên Nam Sơn cũng ở trong số đó, lúc này mặt ai cũng chưa hết vẻ kinh ngạc, không ngừng to nhỏ bàn luận điều gì đó, thi thoảng lại ngóng về hướng bên trong đại đường.
Tên béo Nam Sơn đứng ở vòng ngoài đám đông, trông nó sau ba năm cũng đã lớn lên không ít, thân hình có vẻ như càng thêm béo tròn. Hiện tại vẻ mặt của nó biến đổi phức tạp nhất, ngơ ngẩn nhìn về phía bóng người vừa quen thuộc lại vừa lạ lẫm đang đứng trong đại đường.
Sắc mặt Vương Thụy Vũ hiện tại cũng mười phần kinh ngạc, sau khi nghe Lâm Kinh Vũ kể lại đầu đuôi câu chuyện, ông chăm chú nhìn Vương Tông Cảnh một lúc sau cùng thở dài một hơi đứng dậy, đi tới bên cạnh Vương Tông Cảnh quan sát kỹ thêm một lượt. Chỉ thấy thiếu niên này so với những đứa bình thường thì cao hơn khá nhiều, thực ra hiện tại cũng bất quá mới mười bốn tuổi, nhưng đứng trước mặt mình thì cũng cao không kém mình bao nhiêu cả.
Vương Thụy Vũ vốn xuất thân chi trưởng của Vương gia, xếp hàng lớn nhất trong đám cùng bối phận, bởi vậy nếu nói về vai vế trong tộc, Vương Tông Cảnh phải gọi ông ta là đại bá phụ nhưng thực ra hai người là chú cháu. Có điều nhiều năm qua, con cháu nối dõi của Vương gia rất vượng, bởi vậy ngày trước Vương Thụy Vũ cũng không đặc biệt xem trọng đứa cháu này. Thế nhưng ba năm qua, vốn cho rằng nó đã chết thì nó đột nhiên lại trở về, hơn nữa còn lớn như thế này, trong lòng ông không khỏi cảm thấy chua xót. Ông đưa tay vỗ vỗ vào vai Vương Tông Cảnh, sắc mặt thoáng vẻ xúc động, gật đầu nói:
"Về thì tốt rồi, về thì tốt rồi."
Đoạn quay đầu nói với Nam Thạch Hầu: "Thạch Hầu, chuyện về sau ông cũng nên quan tâm, sớm sắp xếp cho Vương Tông Cảnh ổn thỏa, mấy năm nay nó chịu khổ nhiều rồi."
Nam Thạch Hầu vội gật đầu đáp ứng, vẻ mặt lộ rõ vẻ hân hoan cảm khái, con trai Nam Sơn duy nhất của ông ta từ bé tới lớn cũng thân cận nhất với Cửu thiếu gia nhà họ Vương, ngày nào cũng cùng chơi đùa, trong đám con cháu Vương gia, ông yêu thích nhất chính là Vương Tông Cảnh. Năm đó Vương Tông Cảnh xảy ra chuyện, trong lòng ông cũng thấy buồn bã một thời gian, hiện nay thấy vị Cảnh thiếu gia này an toàn trở về, lòng ông thực là cao hứng.
Lúc này thấy sự tình cũng đã hòm hòm, Lâm Kinh Vũ luôn tỏ ra hờ hững cũng đứng dậy, nói với Vương Thụy Vũ: "Vương gia chủ, người ta cũng đã đem về đây rồi, nơi này cũng không có chuyện gì nữa, ta xin cáo từ trước vậy."
Vương Thụy Vũ vội vàng xoay người cung tay với Lâm Kinh Vũ nó lời cảm ơn: "Tông Cảnh lần này có thể thoát được khốn đốn, đều là nhờ công của Lâm tiên sư, ơn dày không dám tạ bằng lời, xin để cho chúng tôi…"
Lâm Kinh Vũ mỉm cười ngắt lời: "Gia chủ quá lời rồi, không cần phải vậy." Nói đoạn nhìn Minh Dương đạo nhân nói: "Sư đệ, rảnh rỗi đến Ô Thạch Sơn một chuyến, ta có chuyện cần nói với đệ."
Minh Dương đạo nhân cũng đứng dậy đáp: "Vâng."
Lâm Kinh Vũ không nói thêm gì, gật đầu với Vương Thụy Vũ và Nam Thạch Hầu. Khi đi ngang qua Vương Tông Cảnh, chỉ thấy ánh mắt thiếu niên này nhìn hắn không hiểu sao lại có mấy phần lưu luyến, liền mỉm cười thốt: "Ta ở trên Ô Thạch Sơn bên ngoài thành, cậu nếu rỗi, cũng có thể đến."
Cặp mắt Vương Tông Cảnh sáng lên, gật gật đầu.
Lâm Kinh Vũ khẽ cười rồi đi thẳng ra ngoài. Trong đại đường còn lưu lại Minh Dương đạo nhân nói chuyện với Vương Thụy Vũ. Nam Thạch Hầu thì dẫn Vương Tông Cảnh đi, vừa đi vừa cười nói: "Cảnh thiếu gia theo tôi nào, tôi đưa cậu đi tìm một căn phòng nghỉ, ổn thỏa xong sẽ cho cậu một bữa tiệc tẩy trần."
Nhìn nét cười trên mặt Nam Thạch Hầu, Vương Tông Cảnh trong lòng cảm thấy ấm áp, nó gật đầu, miệng co rút mấy lần rồi cũng lộ ra nét cười, đi theo ông ta ra ngoài. Bên ngoài đại đường, ánh mặt trời rực rỡ, trong đình viện đứng không ít người, lúc này thấy Vương Tông Cảnh trông như dã nhân đi ra cùng Nam Thạch hầu, đám người liền xôn xao.
Nam Thạch Hầu nhìn đám người nơi này một lượt, đầu mày tức thì nhăn tít lại. Bên đó đứng không ít người, trừ mấy vị thiếu gia nhà họ Vương còn có không ít nha hoàn gia đinh cũng túm tụm chỉ chỉ trỏ trỏ. Nam Thạch Hầu hừ một tiếng, sắc mặt sa sầm, tiến lên mấy bước trừng mắt nhìn bọn họ, quát: "Tụ tập ở đây ngó cái gì, không có chuyện gì làm sao?"
Ông ta đối Vương Tông Cảnh thái độ rất hòa ái, nhưng lần này đối với đám hạ nhân chỉ mắng một cái đám người lập tức im thít, từng người cúi gằm mặt te tái đi mất, nháy mắt đả giải tán hơn nửa, chỉ còn lại Nam Sơn cùng đám con cháu Vương gia là vẫn đứng yên một chỗ.
Nam Thạch Hầu dẫn Vương Tông Cảnh đi qua, tới chỗ ngã ba giữa cổng đình viện liền rẽ sang một hướng đối diện với chỗ đám thiếu niên đánh lộn lúc trước, đồng thời ngoảnh đầu lại mỉm cười nói: "Cảnh thiếu gia, đi bên này."
Một câu "Cảnh thiếu gia" vừa ra khỏi miệng, mấy tên con cháu Vương gia bên kia đều chấn động. Tuy lúc trước cũng đoán già đoán non, nhưng hiện tại vừa đi ra khỏi đại đường đã được Nam quản gia chính miệng chứng thực, cái gã trông như dã nhân kia quả đúng thực là Vương Tông Cảnh đã thất tung suốt ba năm qua.
Vương Tông Cảnh theo sau Nam Thạch Hầu mà đi, lúc đi ngang qua đình viện, ánh mắt cũng quét qua đám người đứng bên. Phần lớn các khuôn mặt ở đây nó đều còn nhớ mang máng, đặc biệt tên Lục thiếu gia đứng đầu phía trước kia đương nhiên chính là Vương Tông Đức năm xưa đánh cược với nó. Lúc này sắc mặt Vương Tông Đức tỏ ra hơi cổ quái, đứng yên bên đó không nói, chỉ lẳng lặng nhìn tên em họ bất ngờ trở về.
Ánh mắt Vương Tông Cảnh rời khỏi mặt Vương Tông Đức, thản nhiên lướt qua cả đám một lượt, sau cùng rơi lên khuôn mặt tên béo đứng ở rìa đám đông. Cảm giác được Vương Tông Cảnh đang nhìn mình, miệng Nam Sơn mấp máy mấy lần, rồi cúi gằm mặt xuống.
Đi tới bên cạnh đình viện, Nam Thạch Hầu vẫn không dừng bước, mà dẫn nó đi liền một mạch, xuyên qua ba trạch viện thì trước mặt hiện ra hai cái hành lang có lan can màu lục và cột màu đỏ, bên dưới hành lang là một ao nước xanh ngặt những lá sen bồng bềnh. Hai người đi tới tận cùng cái hành lang bên tay phải, phía trước liền xuất hiện một cái cửa vòm điêu khắc hoa văn.
Đi vào thì thấy trạch viện liên tiếp, có năm con đường lót gạch nung trải dài, những chỗ đất trống hai bên đường cũng trồng trúc mảnh xanh tươi.
Vương Tông Cảnh nhíu mày, trong lòng cảm thấy hơi lạ, nhưng không nhớ ra đi hướng nào của Vương gia bảo lại có đám trạch viện này, trông ngói trên những mái nhà cùng tường trắng còn mới tinh, tựa hồ là trạch viện mới xây.
Quả nhiên, liền nghe thấy Nam Thạch Hầu ở phía trước khẽ cười nói: "Cảnh thiếu gia, bởi vì gần đây nhân khẩu của Vương gia rất vượng, cho nên gia chú mới mở rộng ra xây thêm đám trạch viện này cho người trong nhà ở. Hôm nay cậu đã về, tạm thời cứ ở tại chỗ này. Ở dây tuy cách đại đường hơi xa một chút, nhưng lại thanh tịnh hơn, cậu thấy thế nào?"
Vương Tông Cảnh im lặng gật đầu, lại đi thêm hai bước, đột nhiên cất tiếng nói: "Nam quản gia, chỗ tôi ở ngày xưa hiện tại ra sao?"
Thân hình Nam Thạch Hầu hơi ngẩn ra, nhưng sắc mặt không có gì thay đổi, cũng không chậm trễ, đáp: "Là Lục thiếu gia đến ở rồi."
Vương Tông Cảnh nhướng mày, Nam Thạch Hầu nhìn thấy hết biểu hiện của nó, bước chân cũng không dừng, dẫn Vương Tông Cảnh đi thẳng tới trước một cái viện cổng có mái che thì tiến tới đẩy cánh cửa gỗ sơn đỏ, xoay người cười với Vương Tông Cảnh: "Mời Cảnh thiếu gia vào, ấy, cẩn thận cái bục cửa."
Hai người đi qua cái cổng có mái che, hai bên có hành lang ôm lấy đình viện rộng khoảng ba trượng, ở giữa là một lối nhỏ rộng bốn thước được lát đá xanh, bên đường đầy cỏ xanh. Phía bên trái đặt một cái chum lớn chứa lưng chum nước trong, phía bên phải trồng một cây ngô đồng tươi tốt, cành lá um tùm xanh ngắt một mảng, rung rinh theo gió, bên dưới rợp bóng rất rộng.
Nam Thạch Hầu dẫn đường, đưa nó tới phòng chính ở phía bắc, cười nói: "Cảnh thiếu gia, cậu trước tiên ở đây nghỉ ngơi, những chuyện còn lại tôi sẽ đi sắp xếp ngay bây giờ."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!