Chương 7: Về nhà

chí ngay cả Thương Tùng đứng phía trước Lâm Kinh Vũ mặt cũng được từng làn u quang ấy rọi thành màu xanh lục nhạt.

Thương Tùng thản nhiên nhìn Lâm Kinh Vũ, tiếp theo ánh mắt rơi xuống trên thân Trảm Long Kiếm giây lát rồi lại chầm chậm nhìn về kẻ đã từng là đệ tử của mình. Sau đó y bật cười, giọng nói nửa như thương cảm, nửa như hân hoan: "Ngươi quả nhiên không khiến ta thất vọng."

Ánh mắt Lâm Kinh Vũ không rời khuôn mặt y, quai hàm của hắn dường như khẽ co giật. Bạn đang đọc tại chấm cơm.

Vương Tông Cảnh lui sang một bên, nhưng lời của cả hai người thì tại nó nghe rất rõ ràng, nhất thời cũng ngẩn người ra, tròn mắt nhìn hai người tại hiện trường tới ngây ngốc.

Lâm Kinh Vũ trầm mặc giây lát, hít vào một hơi rồi nhìn chăm chú nhìn Thương Tùng nói: "Ông đi theo tôi về Thanh Vân."

Miệng Thương Tùng mấp máy, vẻ mặt lộ nét như cười như không, có điều cái vẻ mặt trông như đang trào phúng ấy chỉ thoáng chốc liền biến thành u ám, tiếp đó y hờ hững thốt: "Về làm gì?"

Trảm Long Kiếm chợt phát ra một tiếng rít nhẹ, ánh xanh đột nhiên bùng lên rồi lại từ từ giảm xuống, chỉ có bàn tay cầm kiếm ấy vẫn ổn định giữa ánh u quang. Lâm Kinh Vũ nhướng mắt nhìn y, chìn một cách chăm chú, nhìn những nếp nhăn đầy trên mặt, nhìn hai bên tóc mai không biết lúc nào đã xuất hiện những điểm trắng.

"Đi theo tôi về Thanh Vân." Hắn cắn răng nói lại từng chữ thêm một lần, dường như mỗi chữ đều phải dùng hết sức nói ra, rất khó nhọc.

Thương Tùng nhìn hắn, ánh mắt có thêm mấy phần thương cảm, nhưng nhanh chóng tan ngay sau đó, cười lạnh một tiếng đáp: "Nếu lão Đạo Huyền còn sống, ép ta trở về cũng được đi, ngươi hiện tại kêu ta trở về, bắt ta phải cúi đầu trước tên oắt con Tiêu Dật Tài kia xin tha tội hay sao?"

Thần tình của Lâm Kinh Vũ chợt biến, tựa như kích động xen lẫn mấy phần đau đớn. Thương Tùng lắc đầu nói tiếp: "Thôi bỏ đi, từ năm xưa khi ta bắt đầu phản lại Thanh Vân, thì cũng chưa từng nghĩ có thể trở về được nữa."

Lâm Kinh Vũ lặng yên không đáp, thần tình dần dần bình tĩnh trở lại, giây lát sau hắn đột nhiên nói: "Tông Cảnh, cậu tránh lên trên đàn tế một lúc."

Vương Tông Cảnh kinh hãi, tuy trong lòng vẫn nghi ngờ mối quan hệ giữa hai người, nhưng nhìn không khí lúc này đột nhiên biến thành căng thẳng, cũng không dám đứng thêm ở gần hai người, liền vội vàng đáp ứng ròi rảo bước lên những bậc thềm đá, chạy tới căn phòng lớn trên đài cao.

Thương Tùng liếc nhìn bóng lưng Vương Tông Cảnh một cái, tiếp đó cười nhạt, nói: "Ngươi cũng phát hiện rồi sao?"

Lâm Kinh Vũ hừ một tiếng, thần sắc dần biến thành lạnh lùng, Trảm Long Kiếm trong tay chầm chậm nâng lên, ánh kiếm màu lục như con quái thú bừng tỉnh, bắt đầu bành trướng ra xung quanh từng chút, từng chút một.

Gió đêm chợt thổi, dần dần tiếng gió càng mạnh, hóa thành vô số luồng khí xoáy cuốn tung bụi đất, từng xoáy từng xoáy quấn lấy cả hai người rồi rít lên những tiếng gầm giận dữ.

Cặp mắt Thương Tung bắt đầu lim dim, râu tóc đều phiêu động theo gió, nhìn Lâm Kinh Vũ đang ngâm mình trong làn kiếm quang màu lục, tà áo tung bay, như một con nộ long đang từ từ tỉnh giấc, trong vẻ tiêu sái lại có mấy phần bướng bỉnh, ngạo nghễ trước thế gian, thoáng như cùng với một bóng hình nằm sâu trong ký ức đang hòa thành một.

"Thật là giống." Y dùng giọng nói mà không ai nghe được, giống như đang nói với một bóng hình đã từ lâu không còn tồn tại trong tim mình, chỉ nói một câu khe khẽ như vậy. Sau đó y ngẩng đầu vung kiếm, hào quang bay múa, vạn đạo kiếm khí mãnh mẽ và đàng hoàng, cao lớn rộng rãi như thân hình của y, không hề có một chút hơi thở quỷ mị nào. Chính là chân pháp của Thanh Vân Môn nổi tiếng thế gian hàng ngàn năm.

Con ngươi Lâm Kinh Vũ như thu nhỏ lại giữa ánh kiếm mang màu lục, hừ lạnh một tiếng.

Kiếm quang xanh lét của cả hai bên càng lúc càng mạnh, chiếu sáng trưng cả khu di tích tối tăm, bắt đầu từ từ sáp lại gần.

Gió, càng lúc càng lớn.

Lúc Vương Tông Cảnh bước chân vào căn phòng lớn ở cuối bậc thềm đá cuối cùng trên đàn tế, thì đột nhiên cảm thấy xung quanh bỗng rất yên tĩnh, đồng thời trước mắt tối mò. Sau khi trời tối, trong căn phòng này tối ngửa tay không thấy ngón. Nó không biết được tình huống bên ngoài căn phòng, nhất thời cũng không dám đi loạn. Tuy Lâm Kinh vũ kêu nó chui vào đây để tránh đi một lúc, xem ra chỉ cần quan sát cẩn thận thì sẽ không gặp phải nguy hiểm gì, nhưng có điều chỗ này có quan hệ với Ma giáo năm xưa, chắc cũng chẳng phải chỗ tốt lành gì đâu.

Nghĩ tới đó, Vương Tông Cảnh liền đứng gọn ngay tại cửa vào, không đi thêm vào bên trong nữa. Cứ như vậy qua một lát, mắt dần dần thích ứng với bóng tối trong căn phòng, tựa hồ thấp thoáng thấy được trong bóng tối của căn phòng cũng có một vài vật điêu khắc giống như bàn ghế, nhưng vẫn còn quá mờ tối mà Vương Tông Cảnh cũng chẳng có ý vào trong đó tra xét.

Lúc này tâm tư của nó đương nhiên vẫn còn đặt tại trên hai người bên ngoài. Kẻ thần bí tự nhiên chả cần bàn, còn vị Thanh Vân Môn Lâm Kinh Vũ kia xem ra cũng là một tu sĩ cực kỳ lợi hại, có điều vừa rồi nghe lời bọn họ nói chuyện, chẳng phai hai người từng có quan hệ thầy trò trong một đoạn thời gian hay sao?

Đầu Vương Tông Cảnh bắt đầu hỗn loạn, đang lúc hoang mang đột nhiên cảm thấy tảng đá rắn chắc, dày nặng dưới chân bỗng rung chuyển một lượt, đồng thời một tiếng rít cực kỳ sắc bén nổi lên ở phía bên ngoài căn phòng, giống như tiếng rít của mũi tên nhọn rời khỏi dây cung, một đi không trở lại.

Do không kịp đề phòng, Vương Tông Cảnh loạng choạng suýt ngã, cũng may thân thủ của nó nhạy bén, nhanh chóng ổn định được thân hình, vồi vàng chạy tới chỗ cửa, bám vào tường rồi len lén thò nửa đầu nhòm ra ngoài.

Thân hình vừa mới vươn tới, cũng là lúc đầu nó vừa thò ra khỏi mép cửa, đột nhiên như có một trận hồng thủy ầm ầm tràn tới, tiếng rít sắc bén nghiêng trời lệch đất, vô số đạo kiếm khí tung hoành cắt phá hư không vang lên không ngừng. Tất cả tống vào tai nó suýt nữa đã khiến nó bị thủng màng nhĩ. Đồng thời nó đưa mắt nhìn khắp nơi, chỉ thấy hai bóng người đều biến mất cả, cuồng phong xoay chuyển, hào quang mênh mang chói mắt lóa cả trời đêm.

Hai quầng sáng chói đang trôi nổi giữa không trung, một màu lam một màu lục, một mỏng một dày đang xoay chuyển như chớp trên trời. Các loại đạo pháp chân quyết uy lực phi thường, đoạt uy thên địa như sét như điện đang đấu đá nhau một cách tàn nhẫn.

Vương Tông Cảnh há miệng trợn mắt nhìn như muốn lồi con ngươi, đó là lần đầu tiên trong đời nó được nhìn thấy cao nhân dùng chân chính đạo pháp quyết chiến. Từng loại đạo pháp tinh thâm kỳ diệu, uy lực mạnh mẽ khiến người ta nghẹt thở, hoa mắt. Trong trận chiến, thỉnh thoảng lại có mấy đạo kiếm mang sắc lẻm còn sót không chịu sự khống chế của đạo pháp văng xuống những mảng rừng và di tích bên dưới, trước sự quan sát của Vương Tông Cảnh, những cổ thụ, nhà cửa bằng đá tựa hồ đã trải qua trăm ngàn năm sương gió ấy đột nhiên đất sụp ngói tan, ầm ầm vỡ nát dưới uy lực của chân pháp, không hề có sức chống cự nào.

Bất quá nó nhanh chóng phát hiện một điểm kỳ lạ, chính là những đạo chân pháp còn sót văng ra từ trận chiến trên không trung kia mỗi lần rớt xuống căn phòng lớn mà nó đang ẩn náu đều khiến cho cả căn phòng chấn động kịch liệt, nhưng không hiểu vì sao cũng chỉ chao đảo một lát rồi thôi, không có ngoại lệ. Căn phòng trông cũ nát trên đàn tế này lại có vẻ như rất kiên cố, chứ không bị tan vỡ như những căn nhà tương tự khác bên ngoài di tích.

Xem ra Lâm Kinh Vũ cố ý bảo mình tới tránh ở trên đây, ắt là đã có nhận ra điều này.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!