Hiển nhiên, nam tử này chính là Trương Tiểu Phàm, hắn liếc mắt nhìn Vương Tông Cảnh một cái rồi xoay đầu lại nhìn Tiểu Đỉnh cười nói: "Không phải đã nói với con là không được phép chạy đến đây bày trò nghịch ngợm sao? Tại sao lại một mình chạy xa như vậy đến đây?"
Tiểu Đỉnh trề môi ra, giương mặt lên nói: "Cha, người nhìn xem, nhìn xem này…."
Trương Tiểu Pham nhìn thoáng qua, nghiêm mặt nói: "Ừm, cha thấy mặt con thật đẹp."
"Ôi trời, cha không nhìn thấy gì sao?" Tiểu Đỉnh sờ lên bầu má béo múp, rồi liền buồn bực, có vẻ hơi hối hận, oán hận nói: "Nếu biết sớm như thế này đã không bôi thuốc rồi."
Trương Tiểu Phàm bật cười, túm lấy chỏm tóc của hắn, xoa xoa trên đầu, cười nói: "Ngoan lắm, lại đây, nghe lời theo cha về nhà thôi."
Tiểu Đỉnh vẫn chưa vừa lòng, nắm lấy tay áo của cha quấn quít nói: "Không được, không được, hắn đánh con đó cha à."
Trương Tiểu Phàm bị đứa con trai mè nheo, cảm thấy hơi bất đắc dĩ, vẻ mặt hắn tràn đầy sự yêu thương nhìn Tiểu Đỉnh, không hề thấy chút phiền chán nào, nhưng rồi hắn cũng không để ý đến Tiểu Đỉnh nữa mà ngoảnh đầu hỏi Vương Tông Cảnh: "Tiểu Vương, ngươi đến đây không phải cũng muốn…?
Vương Tông Cảnh liền lúng túng, không biết nên nói cái gì, may là lúc này Tiểu Đỉnh ở bên cạnh lại làm ầm ĩ thu hút sự chú ý của Trương Tiểu Phàm, khiến cho hắn khẽ thở phào. Hắn nghe thấy Trương Tiểu Phàm khuyên vài câu, Tiểu Đỉnh ra sức lắc đầu, xem ra tính tình rất quật cường bướng bỉnh. Sau cùng, Trương Tiểu Phàm đành bất đắc dĩ nói: "Được rồi, vậy rốt cuộc con muốn thế nào đây?"
Đôi mắt Tiểu Đỉnh khẽ đảo, chỉ chỉ về phía phòng khách tối đen bên kia rồi nói: "Cha, người đánh họ giúp con."
Trương Tiểu Phàm nghiêm mặt lại và nói: "Không được."
Tiểu Đỉnh liền tủi thân, nói :"Sao lại không được ạ?"
Trương Tiểu Phàm ngồi xổm người xuống, nhìn con âu yếm nói: "Tiểu Đỉnh, chuyện này sau khi trở về núi mẹ con đã kể với ta rồi, cả Tăng thúc thúc của con cũng tự mình đến nói chuyện với ta một lần, nhưng dù thế nào thì kẻ đánh con đã chịu phạt rồi, con không thể làm lung tung, không để ý đến gì cả là không được." Khi nói đến đây, vẻ mặt hắn trở nên nghiêm túc, dừng lại một lát, lại nói tiếp: "Còn nữa, con là con trai cơ mà, nên dù sau này có bị ăn hiếp thì cũng phải tự mình đi giải quyết chứ, đâu thể suốt ngày nhờ vả người khác tới giúp con, biết chưa?"
Tiểu Đỉnh bị phụ thân nghiêm mặt nói hai câu liền nghiêm chỉnh trở lại, nhưng vẫn còn chút hậm hực, tuy trong miệng đã đáp ứng rồi nhưng sắc mặt vẫn rất không thoải mái. Nhìn sắc mặt của con trai, Trương Tiểu Phàm suy nghĩ đến điều gì đó rồi bỗng nhiên tiến lại gần Tiểu Đỉnh, mỉm cười nói: "Tiểu Đỉnh, bắt nạt họ thì chúng ta không thể làm rồi, nhưng tên kia đánh con thế cũng không đúng.
Hay thế này đi, chúng ta len lén trêu chọc bọn họ thử xem, con thấy được không nào?"
Vương Tông Cảnh đứng bên cạnh nghe thấy thế rất buồn cười, nhưng Tiểu Đỉnh rốt cục vẫn chỉ là trẻ con, sau đó liền trở nên hưng phấn, vẻ chán nản liền biến đi đâu sạch, như thể đã tìm được đồ chơi thú vị gì đó, gò má cũng hơi đỏ lên, còn bất ngờ hạ giọng, rón rén nín cười, nhìn Trương Tiểu Phàm và ra sức gật đầu, rồi nói khẽ: "Được, được, được."
Nói xong, đôi mắt cu cậu chớp chớp, ngồi xổm xuống, tiện tay móc lên một khối bùn đen trong vườn hoa bên cạnh và đưa cho Trương Tiểu Phàm, cười ha hả: "Cha, con nghĩ rồi, cha không cần đi đánh bọn họ đâu, chỉ cần dùng bùn len lén trát cho mặt hắn đen thui đi là được."
Trương Tiểu Phàm cũng không ngờ được Tiểu Đỉnh lại nghĩ được ra yêu cầu nhanh như thế nên hơi ngơ ngác, nhưng sau đó liền nở nụ cười, cũng chẳng nói thêm gì, chìa tay nhận lấy khối bùn đen kia, rồi đáp: "Tiểu Đỉnh, con ở chỗ này đợi nhé."
Tiểu Đỉnh gật đầu liên tục, có vẻ hưng phấn không kìm được, rồi chui ra sau vườn hoa trốn kỹ, lại còn phất tay áo lên gọi Đại Hoàng và Tiểu Hôi đến. Vương Tông Cảnh đứng ngay bên cạnh chợt cảm thấy hơi ngường ngượng, vốn định đến tâm tình với Thanh y nữ tử kia, thế mà lại quên khuấy đi mất. Trương Tiểu Phàm nhìn về phía hắn, đột nhiên cười nói: "Tiểu Vương, lúc sáng ta nghe nói cậu đã ở đó, vậy chắc là cậu nhận ra tên La Uy đã đánh Tiểu Đỉnh chứ?"
Vương Tông Cảnh khẽ gật đầu, đáp: "Ta nhận ra, tiền bối."
Trương Tiểu Phàm "Ừm" một tiếng và nói: "Tốt lắm, cậu chỉ hắn cho ta nhé." Nói xong cũng không biết hắn làm thế nào mà cả người chợt biến mất rồi lại xuất hiện bên cạnh Vương Tông Cảnh, chìa tay túm một cái, Vương Tông Cảnh chỉ cảm giác có một luồng sức mạnh xuất hiện dưới đẩy người mình bay lên giữa trời, bám theo bóng Trương Tiểu Phàm phía trước, nhẹ nhàng im ắng bay đến trước dãy phòng của khách điếm phía trước.
Từng cửa phòng cứ thế vô thanh vô tức mở ra khiến cho Vương Tông Cảnh trong nội tâm cũng nhảy dựng cả lên. Phải biết là những người của Hạo Thiên kiếm phái đều là người tu đạo, vậy mà người ta tới đây kiểm tra dễ dàng như chỗ không người vậy. Hắn trong lòng vô cùng khẩn trương, thậm chí còn nín thở một hồi. Thời khắc này hắn chỉ cảm thấy xung quanh vô cùng yên tĩnh, nhưng Trương Tiểu Phàm ở bên cạnh vẫn thản nhiên, vẻ mặt bình tĩnh, tùy ý mở cửa kiểm tra.
Số phòng của khách điếm cũng không nhiều nên hai người nhanh chóng tìm được mục tiêu, La Uy và ba tên nam đồng môn khác cùng ở chung trong một gian phòng, ánh mắt sắc bén nên Vương Tông Cảnh chỉ liếc một cái đã nhận ra ngay, liền báo cho Trương Tiểu Phàm biết.
Trương Tiểu Phàm thản nhiên liếc mắt về chỗ đó một cái và khẽ gật đầu, sau đó vòng tay lại, Vương Tông Cảnh mơ hồ nghe thấy bên tai vang lên hai chữ: "Đa tạ." Tiếp đó hắn cảm thấy thân thể lại trở nên không thể kiểm soát, hướng về phía sau bay ra ngoài, vững vàng đáp xuống phía sau vườn hoa nơi Tiểu Đỉnh đang núp.
Tiểu Đỉnh đang căng mắt quan sát, thấy Vương Tông Cảnh nhẹ nhàng đáp xuống đây cũng không phản ứng gì, vẫn nhìn về phía gian phòng bên kia, ánh mắt của nó háo hức tò mò, không hề có chút sợ hãi lo lắng nào, hiển nhiên rất tin tưởng vào người cha mạnh mẽ kia.
Phản ứng đầu tiên của Vương Tông Cảnh khi vừa đáp xuống đất là ngẩng đầu nhìn về phòng khách phía bên kia, chỉ thấy một mảng bóng đêm, tạm thời không thể thấy rõ cái gì, nhưng hai người bọn hắn cũng chỉ phải chờ trong giây lát, rồi sau đó thấy một bóng người khẽ động trong bóng tối, chính là Trương Tiểu Phàm đang nhẹ nhàng đi ra, vẻ mặt hắn dửng dưng, đồng thời hai tay trống trơn, khối bùn đen chẳng thấy đâu nữa.
Tiểu Đỉnh nhảy dựng lên, hai tay chống nạnh muốn ngửa mặt lên trời cười to, may mà Tiểu Hôi bên cạnh vô cùng thông minh, nhảy qua vai hắn rồi lấy tay che miệng Tiểu Đỉnh lại khiến nó chỉ miễn cưỡng phát ra được tiếng cười đùng đục "khục khục", Trương Tiểu Phàm hơi bất đắc dĩ nhìn nó đầy cưng chiều, sau đó nhìn về phía Vương Tông Cảnh, nở một nụ cười rồi nói:
"Không ngờ sau khi qua đó thì cậu liền nín thở, mà lại có thể nín thở lâu như thế, xem ra thể trạng khác hẳn người thường."
Vương Tông Cảnh rất kinh sợ, không ngờ được vị tiền bối này chẳng nói chẳng rằng mà có thể nhìn thấu mình, có điều Trương Tiểu Phàm giống như chỉ tùy ý nói một câu rồi thôi, sau đói nhanh chóng quay đầu lại nhìn Tiểu Đỉnh, cười nói: "Được rồi, giờ thì có thể về nhà rồi."
Tiểu Đỉnh gạt cánh tay đầy lông đang che trên miệng mình của Tiểu Hôi ra, cười hì hì nói: "Vâng."
Nói xong cu cậu duỗi hai tay ra nhảy xuống chỗ cha mình đang đứng, Trương Tiểu Phàm khẽ cười một cái, đỡ lấy nó rồi nhẹ nhàng nâng nó lên cao, đặt Tiểu Đỉnh liền ngồi lên trên cổ hắn, sau đó xoay người lại nói với Vương Tông Cảnh: "Tiểu Vương, bọn ta sẽ trở về bây giờ, còn cậu thì sao?"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!