Chương 5: Phải sống

Tia sáng đầu tiên của buổi sớm mong manh như sương, lướt trên hoa cỏ, xuyên qua kẽ lá lọt tới khoảng trống giữa rừng. Tiếng chim hót ríu ra ríu rít từ tít trên cao vọng xuống trong trẻo vui tai đã dần lay tỉnh cả khu rừng đang say ngủ qua một đêm.

Vài giọt sương ngọc trong suốt lấp lánh đọng trên những lá cỏ dài, khẽ run rẩy mỗi khi có làn gió lướt qua rồi trượt theo mép lá rớt xuống, nhỏ giọt tí tách lên ngón tay nằm dưới gốc.

Cảm giác lạnh nhè nhẹ khiến ngón tay đó thoáng động đậy, rồi chậm chậm nắm lại.

Co cánh tay lại một cách khó khăn, thiếu niên nằm trên thảm cỏ chống người dậy, ánh mắt lướt qua xung quanh mình, nó nhanh chóng nhìn thấy cái ao máu cách đó không xa. Trải qua một đêm vừa rồi, máu rắn trong ao vẫn nhớp nháp như cũ, thế nhưng màu sắc thì đã từ đỏ tươi biến thành bầm sẫm pha mấy phần đen tối.

Nhìn cái ao máu một cách chăm chú, mắt Vương Tông Cảnh không khỏi giật giật mấy cái rồi quay đầu đi, phải một lúc lâu sau mới bình tĩnh lại được. Nó bắt đầu xem xét kỹ lại bản thân, phát hiện quần áo trên người đã biến mất hoàn toàn, nếu như nó nhớ không nhầm thì chắc là bị đám máu rắn quỷ dị kia trực tiếp tiêu hóa, hiện tại trên dưới toàn thân Vương Tổng Cảnh không còn một mảnh vải nào, trần trụi như nhộng.

Vương Tông Cảnh bất giác ngoái đầu nhìn khắp xung quanh, muốn tìm một thứ gì đó có thể mặc lên người, ít nhất cũng che tạm lấy mấy chỗ kín. Có điều trong khu rừng sâu nguyên thủy này, lọt vào mắt hắn ngoại trừ cây cối hoa cỏ thì cũng vẫn chỉ là cây cối hoa cỏ, xem ra đều không cách nào dùng được.

Cau mày trầm mặc giây lát, nó khó nhọc đứng hẳn dậy, bắt đầu chậm rãi hoạt động. Biểu tình trên mặt cũng tỏ ra hơi quái quái, nghĩ lại từ lúc sinh ra tới giờ đều lớn lên giữa chỗ đông người, chưa từng trần trụi như thế này. Tuy hiện tại đang ở trong rừng sâu hoang vắng không một bóng người, nhưng gió sớm thổi qua làm mọi chỗ trên người đều cảm thấy hơi lành lạnh khiến hắn cảm thấy không thoải mái lắm.

Bất quá rất nhanh sau đó, vẻ mặt nó lại thoáng hiện ra vẻ kinh ngạc, quên biến toàn bộ sự xấu hổ khó tả lúc nãy.

Hôm qua, lúc Kim Hoa Cổ Mãng tấn công nó, từng tạo ra một vết thương rất lớn ở vai bên phải, vết thương đó là bị răng nanh của con rắn cắm xuyên qua vai, cũng chính là nơi nọc độc của Kim Hoa Cổ Mãng xâm nhập vào trong cơ thể khiến toàn thân hắn tê dại, trọng thương suýt chết. Nhưng bây giờ không chỉ đám nọc độc màu đen cực kỳ đáng sợ kia không thấy đâu nữa, mà cả vết thương lớn nơi đầu vai cũng đã khỏi quá nửa, ngoại trừ một viết sẹo lớn còn nằm lại đó thì ngay da thịt xung quanh cũng trở nên hồng hào, không hề cảm thấy một tí đau đớn nào.

Nó đứng giữa khoảng trống trong rừng trầm mặc rất lâu, đem toàn bộ sự việc hôm qua lượt lại một lần trong đầu, sau cùng mới chậm rãi cử động xoay người nhìn lại cái ao máu biến màu đỏ bầm đó.

Cơ thể nó đột nhiên run rẩy, sắc mặt lại trắng nhợt, cảm giác đau đớn khiến người ta sống không bằng chết kia lại thoáng hiện trong đầu, chỉ hồi tưởng lại cũng làm hắn không ngừng run rẩy. Vương Tông Cảnh cắn răng nhìn ra chỗ khác, quan sát xung quanh. Chỉ thấy rừng cây sâu thẳm, cây cối cao vút, làn sương nhàn nhạt phiêu lãng. Khu rừng này không biết còn ẩn chứa bao nhiêu thần bí và nguy hiểm.

Không do dự chần chừ gì nhiều, Vương Tông Cảnh chỉ trầm ngâm giây lát rồi đi về phía đám rừng. Tình cảnh trước mắt rất rõ ràng, kẻ thần bí kia đã giết chết Kim Hoa Cổ Mãng, đạt được mục đích liền không thèm quan tâm tới Vương Tông Cảnh nữa, để mặc nó tự sinh tự diệt trong rừng sâu đầy rẫy nguy hiểm. Cũng có thể hôm qua lúc Vương Tông Cảnh bị Kim Hoa Cổ Mãng cắn vào, kẻ thần bí kia vốn cho rằng thiếu niên này đã chết chắc rồi.

Hiện giờ, chỉ có thể dựa vào chính mình thôi.

Lúc Vương Tông Cảnh đi vào trong rừng, trong lòng không ngừng tự cổ vũ bản thân, không chừng còn có mấy phần hy vọng có thể từ khu rừng rậm nguyên thủy mênh mông này tìm được đường ra . Chỉ cần ra được, là sẽ tìm được đường về nhà.

Cứ đi như vậy trong rừng một hồi, Vương Tông Cảnh dần dần phát hiện cơ thể có một chút kỳ lạ. Từ hôm bị kẻ thần bí bắt mang tới khu rừng này, nó chưa từng ăn qua đồ ăn nào, nhiều nhất cũng là cùng kẻ thần bí kia uống mấy ngụm nước suối trên đường đi mà thôi. Thế nhưng cho tới hiện tại, nó lại không cảm thấy đói bụng, mà ngược lại, sau tràng tranh đấu thảm liệt hôm qua cùng nguyên một đêm chịu giày vò, bây giờ nó lại cảm thấy tinh thần rất sung mãn.

Đây là chuyện cổ quái gì, trong lòng nó thoáng hiện một tia u ám, tựa hồ nghĩ ra điều gì đó, nhưng nó lắc đầu bắt bản thân không được suy nghĩ theo hướng đó, đồng thời, giống như để khai thông sự bế tắc nào đó, khi đi qua bên một gốc đại thụ, nó cất tiếng hét lớn :"Vương Tông Cảnh, phải sống nhé!"

Hét xong, như để biểu đạt sự quyết tâm của mình, nó vung tay đấm vào gốc đại thụ bên cạnh.

Cây đại thụ khẽ rung rồi lại đứng yên sừng sững, mấy chiếc lá từ trên cây chao chao rớt xuống.

Vương Tông Cảnh tiếp tục đi về phía trước, đi thêm mấy bước thì chợt sững người, ngoái lại nhìn cây đại thụ vẫn yên bình ở đó, rồi lại nhìn bàn tay mình, khóe miệng nhếch lên lầm bầm tự nói một câu: "Hình như sức lực cũng mạnh thêm một chút."

※※※

Đi thêm một lúc, Vương Tông Cảnh phát hiện trong mảng rừng phía trước có một chỗ có vẻ hơi lộn xộn, bốn năm gốc đại thụ như bị bị húc đổ xiên đông vẹo tây, xa xa dường như có một mùi máu tanh vấn vít trong không khí.

Nó nhíu mày do dự giây lát, rồi vẫn đi về phía đó, cố gắng bước đi thật nhẹ, đồng thời không ngừng quan sát xung quanh. Cứ cẩn thận như vậy mà tiến lại gần, cũng không phát sinh chuyện nguy hiểm gì, rất nhanh sau đó, nó liền phát hiện ra nguyên nhân của sự lộn xộn ở nơi đây.

Một cái đầu rắn khổng lồ dường như đã bị chặt thành nhiều mảnh rớt vãi giữa rừng, máu nhuộm đỏ ối cả một khoảng cây cỏ rộng lớn, trông vô cùng đáng sợ. Có điều không biết vì sao, cái cảnh vốn dĩ có thể dọa ngất một đứa trẻ con như thế này, đối với Vương Tông Cảnh ngoài trừ kinh hãi lúc mới đầu, thì lại chẳng cảm thấy có chút sợ sệt nào thêm nữa.

Thậm chí khi ánh mắt nó nhìn xuống mặt đất, cặp mắt rắn hôm qua đã làm cho nó kinh hãi vô hạn, thì giờ phản ứng của nó cũng bình tĩnh trơ trơ. Phản ứng như thế ngay cả Vương Tông Cảnh cũng phải cảm thấy quái dị. Cũng có thể là do một trường ác mộng đêm qua, phải trải qua sự đau khổ tàn nhẫn ấy, nguyên một đêm chìm ngập trong đám máu me kỳ dị, cảnh vật hiện tại tựa hồ đã không đủ để dọa được nó nữa rồi.

Nó lẳng lặng nhìn đám máu thịt, hôm qua vẫn còn là một con yêu thú khổng lồ mạnh mẽ là thế, nháy mắt đã biến thành máu thịt vương vãi đầy đất. Cái đầu rắn nà có thể nhận ra là bị vũ khí sắc bén chặt ra nhiều lần, thậm chí ngay cả cái răng nanh làm bị thương Vương Tông Cảnh hôm qua cũng bị chém gãy không biết đã văng đi nơi nào.

Kẻ thần bí kia không biết rốt cục là ai mà có một thân đạo hạnh thần thông lợi hại như vậy, hôm đó

đã dễ dàng đánh bại Phương lão tiên sư tới từ Thanh Vân Môn, hiện tại đối mặt với con yêu thú đáng sợ bậc này cũng vẫn có thể bằng vào sức một mình giết chết.

Nói không chừng, đạo hạnh của người này còn vượt xa so với mấy vị thúc bá nhà mình cũng nên.

Vương Tông Cảnh ngơ ngẩn xuất thần, thậm chí hơi hoảng hốt, trong đầu chậm rãi nhớ lại những người mà ngày đó tỷ tỷ Vương Tế Vũ từng kể với nó. Chẳng lẽ, chỉ có tại đại phái ngàn năm Thanh Vân Môn tại Trung châu mới có nhân vật lợi hại hơn hay sao? Có điều nếu quả thực có tu sĩ lợi hại đến thế, vậy thì có khác gì là thần tiên đâu?

Nếu quả tương lai có thể gặp được, vậy thì quá tốt.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!