Chương 49: Che mặt

Tiểu Đỉnh nhảy dựng lên, quay người bỏ ra phía bên ngoài Ngọc Thanh đại điện. Nhìn theo thân ảnh nho nhỏ mang theo một tia hưng phấn đang chạy ra phía ngoài, Tăng Thư Thư một tay nâng trà quay đầu lại cười khổ nói: "Lục sư muội, người đây là đang muốn làm gì?"

Lục Tuyết Kỳ sắc mặt nhàn nhạt đứng lên cũng không nhìn hắn chỉ là hững hờ nói: "Ta đây là mẫu thân, trong lòng có lo lắng mà không giúp đỡ được gì cho con của mình, vậy thì cái gì cũng không làm được rồi. Nhưng mà may mắn là ngoại trừ ta ra, Tiểu Đỉnh còn có một người cha rất thương yêu hắn."

Tằng Thư Thư đảo mắt thành khinh khỉnh nói: "Hiểu hiểu, mấy người chúng ta ai mà không hiểu được Tiểu Đỉnh là điểm chí mạng trong lòng hắn, thường ngày được hắn coi trọng nhất trên đời, chẳng qua là ... " Hắn lắc đầu cười khổ nói: "Loại chuyện nhỏ nhặt này cũng đừng có kinh động hắn a, ngộ nhỡ đến lúc đó phát sinh sự cố gì thì chẳng lẽ không phải là phiền toái?"

"Chuyện nhỏ?" Sắc mặt lành lạnh của Lục Tuyết Kỳ bỗng nhiên càng trở nên lạnh lùng hơn nói: "Chuyện vừa rồi xẩy ra chúng ta đều nghe được rành mạch, từ đầu tới đuôi Tiểu Đỉnh đều ngoan ngoãn ngồi ở trên thềm đá, không ầm ĩ cũng không có trêu chọc người ta, vậy thì dựa vào cái gì mà bị người ta vô duyên vô cớ xông lại đánh cho hắn một bạt tai? Còn có...."

Nói được một nửa thì thanh âm của Lục Tuyết Kỳ bỗng nhiên thoáng dừng lại một chút liếc nhìn Tề Hạo ngồi ở bên cạnh đang khẽ nhíu mày nói: "Tề sư huynh có lẽ không biết rõ lắm, nhưng hai người biết rõ ràng nhất, Tiểu Đỉnh từ nhỏ đi theo bên người cha hắn, từ lúc sinh ra đến ba tuổi mỗi ngày đều được dùng chân pháp nhập vào trong cơ thể rèn luyện kinh mạch cùng khí mạch, xương cốt thân thể hắn cũng hơn xa so với những đứa trẻ bình thường, nhưng mà với chỉ một chưởng đã không những làm khóe miệng của Tiểu Đỉnh đổ máu mà trên mặt còn hiên lên dấu vết, các ngươi cho rằng chỉ là cái gì?"

Lời nói vừa ra lấp tức đôi lông mày của Tề Hạo nhíu lại, sắc mặt hai người Tăng Thư Thư cùng Tống Đại Nhân ở bên cạnh cũng thoáng biến hóa rồi bỗng nhiên chìm xuống. Một lúc lâu sau Tống Đại Nhân hít một hơi thật sâu thoáng giảm thấp thanh âm xuống mang theo vài phần bất mãn nói: "Tên kia ra tay rất nặng, nếu như là một đứa trẻ bốn tuổi bình thường mà trúng một chưởng như vậy thì sợ là đã xảy ra đại sự, làm không tốt liền có thể...."

Nói đến đó thì Tống Đại Nhân rất nhanh liền ngậm miệng lại không tiếp tục nói hết, thế nhưng trong nội tâm tất cả những người ở đây đều rõ ràng ý tứ ở trong đó. Cho đến ngày hôm nay, người có thể ngồi được ở chỗ này thì đã sớm trở thành nhất đẳng nhân vật trong thiên hạ Tu Chân giới rồi, đầu còn có chuyện cần người nói thấu triệt. Lục Tuyết Kỳ thanh lệ sắc mặt lạnh lùng cười cười xoay người đi ra ngoài để lại ba nam nhân bên trong đại điện nhìn theo.

Được một lúc sau Tề Hạo thở dài một hơi đứng dậy nói: "Tăng sư đệ, người hay là đi tìm chưởng giáo sư huynh đem việc này nói cho hắn để hắn tự quyết định a."

Tăng Thư Thư ngồi ở trên ghế im lặng một hồi lâu rồi nhẹ nhàng gật đầu.

Bên ngoài Ngọc Thanh Điện, đám người đệ tử Thanh Vân Môn vẫn đang đứng chờ, trong đó Vương Tông Cảnh tâm trạng đang kích động, ở một khắc này hắn hầu như không dám tin vào hai mắt mình, ánh mắt cứ hướng về phía nữ tử vẻ mặt xinh đẹp kia không rời, kết quả làm cho người bên cạnh chú ý tới hắn khiến hắn rất nhanh được ăn đau khổ.

"BA~!"

Một tiếng vang nhỏ nghe có chút nặng nề, sau đó là một cái chân dẫm lên bàn chân của Vương Tông Cảnh khiến cho hắn đau đớn giật mình một cái, quay đầu nhìn lại thì thấy tỷ tỷ Vương Tế Vũ đang đứng bên cạnh hắn, sắc mặt hơi chìm xuống hung hăng trưng mắt khẽ giận gữ nói với hắn: "Nhóc con người bị ma quỷ ám ảnh sao? Từ lúc nãy đến giờ cứ nhìn chằm chằm vào con người ta, tròng mắt cũng không đảo một cái."

Nói xong Vương Tế Vũ cố ý dẫm mạnh lên bàn chân của Vương Tông Cảnh rồi ngoáy một cái khiến cho Vương Tông Cảnh hít sâu một hơi vội vàng cười nói: "Ta đã biết, ahhh, tỷ tỷ được rồi ta hiểu được, không nhìn nữa."

Vương Tế Vũ hừ một tiếng đem chân rút trở về thầm nghĩ tên đệ đệ này ngày thường không hề như vậy làm sao hôm nay lại bị sắc đẹp cô gái áo xanh kia mê hoặc. Giữa lúc Vương Tế Vũ đang kỳ quái thì bỗng nhiên nghe được tiếng bước chân từ trong Ngọc Thanh Điện truyền ra, đúng là Tiểu Đỉnh đang nhanh như chớp chạy ra, nhìn thấy ngoài cửa đứng nhiều người quen như vậy cũng không dừng bước, chỉ là tùy ý vẫy vẫy tay chào sau đó liền về hướng thềm đá cao cao trước Ngọc Thanh đại điện chay đi, đồng thời nhìn trái nhìn phải huýt gió một tiếng, lập tức nghe thấy tiếng chó sủa cùng khỉ kêu từ phía sau lưng vang lên, đúng là Đại Hoàng lưng đang cõng Tiểu Hôi từ trong góc một đường lắc đầu vẫy đuôi đuổi theo Tiểu Đỉnh.

Lại một lúc sau Lục Tuyết Kỳ cũng đi ra vẻ mặt lạnh nhạt, cũng không nhìn mọi người xung quanh mà trực tiếp ly khai, tiếp sau đó thì Tề Hạo cùng Tống Đại Nhân sánh bước đi ra liếc nhau một cái, Tề Hạo quay người lộ ra khuôn mặt tươi cười hướng về phía đám người Hạo Thiên Kiếm Phái đi đến còn Tống Đại Nhân thì lại hướng về phía đám người Mục Hoài Chính bên này.

Truyện YY

- https://

Mọi người đứng ở đây rất lâu giờ phút này đều phấn chấn lên nhất là Mục Hoài Chính đứng ở phía trước, hắn lúc này vẽ mặt vô cùng cung kính bước lên một bước thành thành thật thật nói: "Sư phụ."

Tống Đại Nhân "Ừ" Một tiếng nhẹ nhàng gật đầu ánh mắt hường nhóm người xét qua rồi cân nhắc một lát mới nói: "Chuyện ngày hôm nay các người không cần quản, trưởng bối trong môn tự có chủ trương các người hãy về trước đi."

Mục Hoài Chính không nghĩ mọi người tới đây lại nhận được câu trả lời như thế, nhưng mà hắn ngày thường đối với sư phụ rất kính trọng, giờ phút này cũng như vậy, nhẹ nhàng gật đầu liền quay lại dặn dò mọi người ly khai.

Lúc Vương Tông Cảnh đi đến dưới bậc thang phía trước thì nhịn không được quay đầu lại hướng về phía Hạo Thiên Kiếm Phái nhìn môt cái, chỉ thấy Tề Hạo cùng Phó Phi Ngư, Cơ Thủy Nguyên hai vị trưởng bối của Hạo Thiên Kiếm Phái đang đứng nói gì đó mặt mỉm cười, mà những đệ tử đứng chung quanh thì lùi ra một chút. Về phần nữ tữ áo xanh thì vẫn một mực yên lặng không nói gì đứng ở chỗ xa nhất, vẫn là một bộ dạng thờ ơ đối với mọi việc, chỉ ngắm nhìn cảnh sắc tráng lệ thiên địa này không chút nào chú ý tới ánh mắt của mọi người xung quanh.

Phía sau Ngọc Thanh Điện, bên bờ ao nhỏ Thanh Liên.

Tiêu Dật Tài chăm chú nhìn vào Thanh Liên ở bên trong ao, bông hoa xanh đậm vô cùng trong gió nhè nhẹ đong đưa khiến cho nó có thêm mấy phần yểu điệu. Không lâu sau, tại sau lưng hắn truyền đến tiếng bước chân, đúng là Tăng Thư Thư đã đi tới đứng ở phía sau nhẹ nhàng nói: "Chưởng giáo sư huynh."

Tiêu Dật Tài nhẹ nhàng thở ra một cái nói: "Thế nào?"

Tăng Thư Thư do dự một chút vẫn là đem sự tình vừa rồi ở trên đại điện kể một lần sau đó nhiu mày nói: "Đệ tử kia của Hạo Thiên Kiếm Phái gọi là La Uy, như thế nào lại không biết nặng nhẹ cũng khó trách trong lòng Lục sư tỷ phẫn nộ."

Tiêu Dật Tài chắp hai tay sau lưng cũng không nói gì chỉ như là đang có điều cần suy nghĩ mà nhìn Thanh Liên một lát sau hắn bỗng nhiên lắc đầu nói: "Việc này có chút không đúng."

Tằng Thư Thư khẽ giật mình nói: "Làm sao vậy?"

Tiêu Dật Tài xoay người lại suy tính một chút nói: "Ngươi xem lần này Hạo Thiên Kiếm Phái đến đây một mực bày ra tư thái cực thấp, cho dù là Phó Phi Ngư cùng Cơ Thủy Nguyên tại Vân Châu cũng coi như là người khá nổi danh nhưng cũng rất khiêm nhường, như vậy thì tại sao đệ tử mà bon hắn mang theo lại có thể ngay tại địa bàn của Thanh Vân Môn chúng ta gây sự hơn nữa lại đối với một cái đứa trẻ bốn tuổi hạ thủ nặng như vậy?"

Tăng Thư Thư nhăn mày lại nói: "Như vậy mà nói cũng có vài phần kỳ lạ."

Tiêu Dật Tài lắc lắc đầu nói: "Ta chung quy vẫn cảm thấy vấn đề này có chút kỳ lạ nhưng mà nhất thời nghĩ mãi cũng không rõ, nhưng mà may mắn sự việc giữa chúng ta và Hạo Thiên Kiếm Phái đều đã đàm phán xong, bọn hắn vốn đang định rời đi. Đệ qua đó đưa tiễn bọn hắn, cũng không nên giữ lại làm gì để tránh phát sinh thêm sự cố."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!