Chương 47: Cái tát

Vào lúc ban đêm, Vương Tông Cảnh trở lại Thanh Vân biệt viện. Chính vì Tiêu Dật Tài đã dặn dò nên Minh Dương đạo nhân đã đứng ra giải thích sơ qua một chút với mấy đệ tử trông coi biệt viện. Vừa đúng lúc, trong số những đệ tử Thanh Vân môn đang trực không có người quen nào, những người từng có vài lần gặp mặt như Liễu Vân, Âu Dương Kiếm Thu, Mục Hoài Chính đều không có ở đây nên cũng đỡ xấu hổ vài phần. Những đệ tử Thanh Vân môn kia khi nhìn Vương Tông Cảnh, nhãn tình đều lộ ra chút tò mò, cổ quái.

Chắc hẳn trong nội tâm họ đều cảm thấy kinh ngạc, người này mỗi khi gặp rắc rối đều xông ra khỏi Thanh Vân sơn như chết đói, thật đúng là không giống người thường.

Sau khi cáo biệt Minh Dương đạo nhân, Vương Tông Cảnh lập tức trở về nội viện. Lúc này trời đã tối mịt, trong viện những người khác đã đóng cửa đi nghỉ. Vương Tông Cảnh thì không vui vẻ được như thế, đi về tới Hỏa Tự Phòng của mình, đóng cửa phòng, lúc này mới bình tâm thở phào một hơi dài, toàn thân từ từ trầm tĩnh lại.

Hồi tưởng lại ba ngày vừa qua, giờ phút này bất chợt có cảm giác hư hư ảo ảo không thực. Trong căn phòng yên tĩnh, Vương Tông Cảnh trầm mặc đứng rất lâu, sau đó dần dần cảm giác được một cỗ ý niệm mệt mỏi, nặng nề thoáng hiện lên trong tâm trí, thực chẳng muốn suy nghĩ nhiều, trực tiếp nhảy lên giường, nhắm hai mắt lại. Lúc trước cơ thể vốn đã bị thương, giờ lại càng mỏi mệt, không lâu sau đó liền chìm vào giấc ngủ say nồng.

Bên ngoài đình viện, khi gió đêm khẽ thổi qua, những rặng liễu lả lướt đung đưa nhè nhẹ, một bóng đen giấu mặt đứng ở ngay trước cánh cửa, nhẹ nhàng mở ra một cái khe nhỏ, ánh mắt không chút biểu cảm, trong bóng đêm dừng lại ở trước cửa Hỏa Tự Phòng một lúc lâu, nhãn tình xẹt qua một tia quang mang kỳ dị.

Hôm sau, Vương Tông Cảnh lần đầu tiên ngủ một giấc dài như vậy để lấy lại sức, đến tận giờ Tỵ canh ba mới tỉnh lại. Nhưng khoảng thời gian một đêm này hiển nhiên vẫn có chỗ tốt, ít nhất thể lực của hắn đã hoàn toàn hồi phục. Duỗi lưng một cái xuống giường, rồi ngay sau đó khẽ nhúc nhích thân thể, Vương Tông Cảnh cảm thấy vết thương đã khôi phục quá nửa, trong nội tâm đối với linh dược mà Tiêu Dật Tài đưa cho lại thêm vài phần ngạc nhiên.

Chỉ là hắn tự nhiên lại nghĩ tới những tao ngộ trong ba ngày vừa qua, mặc dù ngoài miệng nói rằng ngoại trừ việc cùng yêu thú đánh một trận ra thì cũng không có quá nhiều khó khăn trắc trở gì, nhưng không biết tại sao, hắn đối với khung cảnh hoang tàn của Tôn gia trang kia, trong tiềm thức luôn có một sự mâu thuẫn hiển hiện, không muốn suy nghĩ nữa.

Vương Tông Cảnh chậm rãi lắc đầu, đem hết thảy những phiền muộn này ném lại phía sau, hắn mở cửa phòng đi ra ngoài, những tia ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu rọi toàn thân, trong một khắc này, một cỗ ý niệm kì dị lập tức lại dấy lên trong lòng hắn lần nữa, tâm tình cũng lập tức tốt hơn nhiều.

"Ồ, muội đã trở về?" Vương Tông Cảnh hơi kinh ngạc, đi đến hỏi.

Cũng một thời gian không gặp thiếu nữ này rồi, hôm nay gặp lại, Tô Tiểu Liên sắc mặt ửng hồng rạng rỡ, rõ ràng xinh đẹp hơn trước rất nhiều. Trên người thiếu nữ tựa hồ phảng phất một loại khí chất không giống với trước kia đang dần dần xuất hiện, nhưng khi đối diện với Vương Tông Cảnh, nàng hiển nhiên vẫn là một thiếu nữ xinh đẹp ôn hòa như xưa, hơn nữa trên mặt mang theo vài phần quan tâm, bước đến bên người Vương Tông Cảnh, nói:

"Tông Cảnh ca ca, mấy ngày nay muội tới tìm huynh nhiều lần, đều không thấy huynh ở trong phòng, đến hỏi những đệ tử Thanh Vân môn kia, kết quả bọn họ cũng không biết huynh đi đâu. Về sau thậm chí có người nói với muội, huynh phạm phải sai lầm gì đó, bị sư trưởng trong môn phái hạ lệnh giam lại rồi. Bây giờ gặp lại được huynh thì tốt rồi. Huynh không có việc gì chứ?"

Vương Tông Cảnh nhìn Tô Tiểu Liên, nhận ra trên mặt nàng tràn đầy vẻ lo lắng, hiển nhiên là rất quan tâm đến mình, nhất thời cũng có vài phần cảm động. Nhưng tình hình cụ thể trong ba ngày này hắn sớm đã quyết tâm không hé lộ điều gì với người khác, nên ngay sau đó chỉ cười gượng gạo, lắc đầu nói:

"Không có việc gì không có việc gì, muội chớ lo lắng nhiều, mọi chuyện đều tốt cả mà! Muội xem, ta bây giờ chẳng phải đang đứng lù lù ở đây, một chút cũng không xảy ra việc gì sao?"

Tô Tiểu Liên cẩn thận đánh giá hắn một phen. Vương Tông Cảnh mỉm cười đứng đấy, sáng hôm nay đương nhiên đã thay y phục, hơn nữa thương tích cũng đã hồi phục quá nửa, Tô Tiểu Liên ngắm nghía mãi cũng không nhìn ra điều gì bất thường, trên mặt mới bớt đi vẻ lo lắng, hé miệng cười nói: "Huynh không có việc gì thì tốt rồi."

Xa xa, Ba Hùng cùng Tô Văn Thanh đang đứng ở hành lang gấp khúc, hơi nghiêng mình nhìn về phía này. Vốn hai người bọn họ cũng có chút bận tâm về chuyện của Vương Tông Cảnh, nhưng Tông Cảnh sau khi đi đến, vừa đúng lúc gặp Tô Tiểu Liên nên liền bước đến chào hỏi, hai người đành đứng đấy quan sát. Ba Hùng vẫn một bộ dáng khoái chí cười ha hả, Tô Văn Thanh đứng bên cạnh khuôn mặt mang theo vài nét tiếu ý, khẽ mỉm cười, nhưng ánh mắt mấy lần quyến luyến đặt trên người Tô Tiểu Liên, nhãn tình lại tăng thêm vài phần hàm ý sâu xa.

Bên kia Vương Tông Cảnh vẫn đang cùng Tô Tiểu Liên nói chuyện, Tiểu Liên vốn lo lắng cho hắn nên mới vội vã chạy sang đây xem thế nào, bây giờ thấy hắn không có chuyện gì, chỉ dặn dò hắn vài câu, sau đó liền chuẩn bị trở về, đồng thời ngoái đầu lại, hướng Vương Tông Cảnh nói: "Tông Cảnh ca ca, nếu rảnh rỗi thì huynh đến đó chơi với muội một chút nhé!"

Vương Tông Cảnh cười nói: "Được!", nói xong tiễn Tô Tiểu Liên ra đến cửa viện. Nhìn Tô Tiểu Liên đang bước từng bước xuống bậc thềm, Vương Tông Cảnh chuẩn bị quay người lại, liền nghe thấy phía sau lưng Tô Văn Thanh bỗng nhiên cười khẽ một tiếng, nói: "Tông Cảnh, tới đây, mấy ngày nay ngươi một tiếng cũng không nói mà biệt tăm biệt tích, đang trốn tránh ai vậy?

Nhanh thành thật khai báo một chút đi!"

Vương Tông Cảnh xoay người lại, cười sang sảng, nghĩ thầm phải làm thế nào để che đậy sự tình mấy ngày qua, nhất thời không để ý thấy rằng khi Tô Văn Thanh gọi hắn, giọng điệu bỗng thân mật hơn chút ít, từ trước đó vài ngày vẫn "Vương công tử, Vương công tử…", giờ đã âm thầm đổi thành "Tông Cảnh…" . Nhưng lúc ở trong cung điện dưới mặt đất ở thành Hà Dương, hai người đã đồng cam cộng khổ, kề vai sát cánh chiến đấu bên nhau, tình cảm chiến hữu so với trước kia đã sâu sắc hơn nhiều, vì vậy, cách xưng hô này cũng không có gì đáng ngạc nhiên cả.

Chỉ là lúc Vương Tông Cảnh quay người chuẩn bị rời đi, vốn là Tô Tiểu Liên vốn đã bước xuống một bậc thang liền dừng bước, xoay đầu lại, ánh mắt thoáng đặt trên người Tô Văn Thanh, nhưng chứng kiến nữ tử xinh đẹp đứng ở hành lang gấp khúc kia đang dịu dàng mỉm cười, chậm rãi đón Vương Tông Cảnh đi tới, ánh mắt phảng phất trong lúc lơ đãng hướng Tô Tiểu Liên nhìn thoáng qua, cái nhìn bao hàm ý tứ sâu xa, phức tạp một cách khó hiểu.

Thế nhưng Tô Tiểu Liên sắc mặt trong nháy mắt lại trầm xuống, phảng phất như hiểu như không hàm ý trong cái nhìn đó. Tại https://

Bất quá trừ lần đó ra, Tô Tiểu Liên cũng không có bất kỳ động tác gì, nàng chỉ lạnh lùng liếc nhìn Tô Văn Thanh, sau đó hít sâu một hơi, sắc mặt bình tĩnh trở lại, sau đó bỗng nhiên quay người rời khỏi biệt viện.

Tô Văn Thanh nhãn tình trong veo, lấp lánh, nhìn theo bóng lưng Tô Tiểu Liên rời đi, ánh mắt chớp động trong chốc lát, lập tức quay lại, nhìn về phía Vương Tông Cảnh, mỉm cười ôn nhu.

Trên lối vào Thanh Vân biệt viện, dưới ánh mặt trời rực rỡ, Mục Hoài Chính dẫn hai người Liễu Vân, Âu Dương Kiếm Thu cùng một nhóm sáu bảy người chậm rãi tiến vào biệt viện. Nếu như đám người Vương Tông Cảnh, Tô Văn Thanh nhìn thấy cảnh này chắc chắn sẽ nhận ra những khách nhân này chính là người của Hạo Thiên kiếm phái, cầm đầu là Tống Dục cùng La Uy.

Trên đường đi, Mục Hoài Chính luôn cố gắng thực hiện chức trách của mình, nhiệt tình hướng về phía đoàn khách nhân Hạo Thiên kiếm phái giới thiệu sơ qua một chút về cảnh quan ở Thanh Vân biệt viện. Trong đám người, Tống Dục cùng La Uy bước đi chậm rãi, rớt lại phía sau mấy người, đi cuối cùng, một mặt thích thú ngắm nhìn cảnh vật xung quanh, một khác trò chuyện to nhỏ với nhau.

La Uy nói: "Sư huynh, Phó sư bá cùng Cơ sư thúc vì sao lại để cho chúng ta đến Thanh Vân biệt viện này?"

Tống Dục đưa mắt nhìn lướt qua khoảng sân chung quanh, thấy phía trước Mục Hoài Chính đã dẫn mọi người đi đến một đại đạo, đang ở phía trước nói về sự tình Thanh Vân môn, liền nói khẽ với La Uy:

"Thanh Vân môn này ngày nay ở trong giới Tu Chân khắp thiên hạ danh khí càng lúc càng thịnh, trong môn phái chúng ta có mấy vị sư trưởng đối với chính đạo phái này trong tâm ngưỡng mộ, sai chúng ta sang đây diện kiến, coi như là mở mang tầm mắt."

La Uy khẽ gật đầu, ánh mắt hướng bên cạnh nhìn một chút, nói: "Sư huynh, vốn chẳng phải đã nói là chỉ có Cơ sư thúc đến thôi sao? Như thế nào lần này lại để cho chúng ta đợi hai ngày trời, kết quả Danh Liệt Phó Môn Chủ Phó sư bá cũng đã dẫn người tới vậy?!"

Tống Dục nhíu mày, xem ra trên mặt cũng có vài phần nghi hoặc, nói: "Việc này thật có chút cổ quái, không hiểu sao mấy vị sư trưởng lại an bài khác hẳn với kế hoạch lúc đầu a…! Hơn nữa …", hắn bỗng nhiên dừng lại một chút, ánh mắt lướt qua bốn phía, sau đó giảm thấp giọng, nói: "Sư đệ, ngươi có phát hiện ra không, Phó sư bá lần này mang theo nữ tử kia bên người, nhưng chúng ta cho tới bây giờ cũng chưa được diện kiến qua một lần…"

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!