Trong rừng rậm đột nhiên xuất hiện bốn con yêu thú hình thể như sư, thân thể khổng lồ, cơ hồ cao bằng một người, mắt máu miệng lớn tỏa ra từng trận mùi hôi thối đem bao vây Vương Tông Cảnh vào giữa. Sắc mặt Vương Tông Cảnh lạnh lùng, khóe mắt có chút co giật nhưng trên mặt lại không có vẻ gì là hoảng loạn. Những năm gần đây này trải qua vật lộn để cầu sinh sớm đã để cho hắn hiểu được, vào thời điểm hoang mang thì kêu to cũng không giúp được gì ngược lại sẽ bị rất nhiều yêu thú nhìn thấu hư thực của mình, dẫn đến chúng sẽ nhanh hơn tấn công về phía con mồi.
Hắn chậm rãi cúi thấp người, cả người liền như một cây cung đang dần dần kéo căng, dưới lớp quần áo, cơ bắp sớm đã nỗi lên từng khối tràn đầy lực lượng mang tính chất bùng nổ. Đồng thời tay phải hắn khẽ đảo, răng nanh của Kim Hoa Cổ Mãng liền hiện ra trong tay, nhàn nhạt ánh sáng u lam im lặng lập lòe.
"Rống!" Trong miệng cự sư yêu thú phát ra một tiếng gào rú theo bốn phương tám hướng chậm rãi tới gần. Khi xác định được con mồi nhỏ yếu này không còn đường để trốn thì bốn con yêu thú đồng thời vung móng vuốt sắc bén lên, rống lên những tiếng rung trời khiến cho chim chóc ở trên cây cũng bị hù dọa bay đi. Lập tức, trong rừng rậm trở thành màn ác liệt, bốn con yêu thú đồng thời cùng đánh tới.
Con mắt của Vương Tông Cảnh cũng đột nhiên trợn lên, cả thân hình bỗng nhiên như mũi tên rời cung. Tại một khắc này lực lượng trong cơ thể hắn hoàn toàn bạo xuất ra, tốc độ kia thậm chí còn nhanh hơn yêu thú có thân hình mạnh mẽ kia. Trước khi yêu thú bổ nhào vào thì hắn vốn đang ở vị trí cũ thình lình trực tiếp xông về phía trước mặt con yêu thú kia.
Con cự sư yêu thú này rõ ràng có một chút kinh hãi, nhưng tốc độ của Vương Tông Cảnh quá nhanh, trong nháy mắt đã đến. Yêu thú cúi đầu gào rú một tiếng miệng máu mở lớn ra rồi cắn đến, hơi thở tanh hôi xộc tới, thân thể Vương Cảnh Tông nghiêng đi, nhanh như chớp tránh né hàm răng hung ác kia, rồi hắn lăn xuống dưới thân thể con yêu thú.
Con yêu thú gầm lên giận dữ, xem ra cũng có chút hoảng sợ, trực giác nói rằng nó đang gặp nguy hiểm, nhưng nó cũng không có nhiều thời gian để phản ứng. Thân thể to lớn khiến cho động tác của nó vẫn hơi chậm. Trong khoảnh khắc này, thân thể con yêu thú bỗng nhiên cứng đờ.
Cuộn người lại, Vương Tông Cảnh từ phía dưới bụng con yêu thú kia lật ra ngoài, nhấc tay lên thì thấy nửa cánh tay bị máu tươi nhuộm đỏ, vẻ mặt lạnh lùng cắn răng, trong bàn tay dính máu kia nắm chặt lấy chiếc răng nanh. Con yêu thú kia có chút không dám tin cúi đầu liếc nhìn xuống dưới bụng sau đó phát ra một tiếng rống thê lương, dường như còn đang muốn tiếp tục đánh giết, nhưng rất nhanh thân thể của nó lay động và chậm rãi ngã xuống trên mặt đất, bốn chân bắt đầu co giật run rẩy.
Làn da cứng cỏi phía dưới bụng con yêu thú giờ phút này có thể thấy rõ một miệng vết thương lớn chừng một nắm đấm, đồng thời máu thịt ở vùng biên của miệng vết thương bắt đầu chậm rãi biến thành màu đen.
Vương Tông Cảnh hướng về phía con yêu thú đang hấp hối kia liếc một cái rồi thu hồi ánh mắt. Tuy rằng sự việc vừa rồi diễn ra rất nhanh, nhìn có vẻ nhẹ nhàng nhưng mà sắc mặt của hắn đã mơ hồ có chút đỏ lên, thái dương toát ra mồ hôi, động tác tưởng chừng đơn giản nhưng thực tế là hắn đã phải toàn lực ứng phó, ngưng tụ lực lượng của toàn thân rồi lập tức bạo phát ra, bằng tốc độ nhanh nhất giết chết một con yêu thú. Đương nhiên cũng phải nhờ vào công hiệu của kịch độc trên răng nanh nữa.
Đáng tiếc chính là độc tính của răng nanh đã giảm sút đi rất nhiều, nếu đổi lại là ba năm trước thì chỉ cần đâm rách da thịt là con yêu thú kia đã lập tức bị độc chết chứ đầu còn chuyện có thể vùng vẫy?
Chỉ là giờ phút này cũng không phải là lúc để cho Vương Cảnh Tông có thể cảm thán, bởi vì ba con yêu thú khác vồ hụt chỉ bị chậm chễ trong chốc lát lúc này lại lần nữa đánh tới. Đối với việc đồng bọn vừa chết thì ba con yêu thú này cũng không hề để ý tới, có lẽ tại trong nội tâm chúng còn đang cảm thấy may mắn vì bớt đi được một kẻ tranh giành thức ăn với bọn chúng.
Vương Tông Cảnh quay người bỏ chạy, tuyệt không có chút nào ý tứ liều mạng đánh một trận tử chiến. Tại thời khắc này, hắn như trở về mảnh nguyên thủy rừng rậm tràn đầy nguy cơ và sát ý kia, cho nên hắn chỉ có một mục đích duy nhất
- sống sót!
Hắn hổn hển chạy trốn, tất cả lực lượng trong thân thể tại thời khắc này vốn vẫn yên lặng trong huyết nhục bỗng nhiên thức tỉnh, tại trong phiến rừng rậm này biến thành dã thú tràn đầy dã tính vật lộn cầu sinh, bất chấp tất cả mà chạy như điên. Tiếng rống giận dữ đáng sợ cuồn cuộn từ phía sau mà đến, những bước chân ầm ầm của yêu thú đuổi sát không buông, khiến cho hắn có cảm giác mỗi khắc chúng đều có thể dùng móng vuốt sắc bén đem thân thể của hắn dễ dàng xé thành hai mảnh, trong lòng không kìm được mà cảm thấy run rẩy.
Vương Tông Cảnh không có chút nào ý tứ quay đầu lại, hắn chỉ toàn lực chạy như điên cho dù bụi gai cùng cây cối trong rừng rậm không ngừng đâm toạc vào da thịt, hắn cũng không dừng lại. Máu tươi nhỏ xuống, như bông hoa nhỏ màu máu trong những ngày hè, chậm rãi tại trong cánh rừng rậm này một đường tách ra mà đi.
Thời gian dần dần trôi qua, Vương Tông Cảnh đem khoảng cách giữa hắn và ba con yêu thú cứng rắn kéo xa một chút. Đi vào trong cánh rừng cây cối rậm rạp không thích hợp cho những yêu thú có thân hình to lớn này truy đuổi, thể lực Vương Tông Cảnh rất cường hãn, có thể kiên trì kéo dài như vậy cũng đủ để khiến cho người ta líu lưỡi.
Nhưng mà ba con yêu thú này cũng không có ý buông tha, vẫn ở sau lưng hắn đuổi theo không dứt, ánh mắt khát máu nhìn chằm chằm vào con mồi đang chạy trốn. Chính vào thời điểm này Vương Tông Cảnh bỗng nhiên mạnh mẽ cuồn cuộn hướng về phía một chỗ sâu trong rừng nhào tới rơi vào trong một bụi cây cực kỳ rậm rạp.
Ba con Cự Sư yêu thú đồng thời hướng về phía hắn gào thét đuổi tới, nhưng khi chúng đuổi tới chỗ bụi cây lại chỉ thấy được nhánh cây trong bụi đang lay động có lưu lại một chút vết máu rất rõ ràng nhưng Vương Tông Cảnh đã biến mất không thấy đâu nữa.
Yêu thú gào to lập tức trở lại yên tĩnh, ba con yêu thú dừng bước trước bụi cây sau đó hướng về phía trong rừng rậm lạnh lùng nhìn.
Rừng rậm đột nhiên như bị đóng băng, tại thời khắc này tất cả âm thanh để yên lặng, nơi đây như bị cỗ yên tĩnh đáng sợ đột nhiên từ bốn phương tám hướng bao phủ.
Mùi máu tanh nhàn nhạt nhẹ nhàng tản ra trong không khí, ba con yêu thú vẫn chưa tìm được thân ảnh của con mồi nhưng dựa theo cảm giác nhạy bén của yêu thú thì chúng biết rõ con mồi này vẫn đang ở rất gần.
Tiếng gào thét trầm thấp từ trong miệng yêu thú phát ra, ba con yêu thù chậm rãi tách ra theo các hướng khác nhau tìm kiếm ở phía sau bụi cây.
Nhánh cây vẫn còn lắc lư.
Bụi gai cũng vẫn còn đang lắc lư.
Trong rừng rậm không khí dường như đang chậm rãi ngưng kết, như có như không tiếng hô hấp đang cố gắng áp chế xuống. Thú trảo giẫm lên cành lá khô trong rừng phát ra từng tiếng sột soạt, điểm điểm ánh sáng mặt trời soi xuống, phía dưới khu rừng rậm giờ phút này lộ ra vẻ đặc biệt u ám.
Đúng lúc này, bên trong cánh rừng vốn đang rất yên tĩnh bỗng nhiên như kình lôi nổ vang, một bóng người đột nhiên bay lên, rừng rậm từ chỗ đang yên tĩnh chuyển thành tiếng động rầm rĩ vang lên. Theo bóng người kia, vô số lá rụng cành khô đột nhiên bay tán loạn, một ánh mắt hung lệ ác liệt từ trong đám lá khô lao thẳng đến, trong nháy mắt nhảy đến bên người một con yêu thú, dùng thế đập nồi dìm thuyền vặn chặt lấy đầu của yêu thú, tay phải vừa lật, răng nanh sắc bén liền đâm vào cổ của nó.
Máu tươi bắn ra tung tóe như suối, con yêu thú này điên cuồng hét lên một tiếng há mồm hướng về phía Vương Tông Cảnh cắn tới. Vương Tông Cảnh nhanh chóng bứt ra, thối lui nhưng vẫn không hoàn toàn tránh thoát được hàm răng hung ác đang cắn tới kia, lập tức cánh tay trái bị rách ra một vết thương rất lớn dài hơn một thước .
Dù có tâm tình kiên cường cùng thân thể tráng kiện nhưng giờ phút này hắn cũng không thể nhịn được đau nhức mà kêu lên một tiếng. Quay đầu lại, chỉ thấy yêu thú sau khi giãy chết cắn một cái thì thân thể của nó bắt đầu co giật. Hiển nhiên độc tính lưu lại trên răng nanh vẫn còn đủ để giết chết nó, chỉ là con yêu thú này thời gian kiên trì lại lâu hơn con trước kia, có thể thấy được kịch độc trên răng nanh đã càng ngày càng yếu.
Lần đánh lén tràn đầy máu tanh này chỉ là sự tình phát sinh trong chốc lát, hai con yêu thú còn lại đồng thời cùng phát hiện tình huống bên này, song song rống giận đánh tới. Nhưng sau khi chúng xuyên qua đám lá khô đang rơi xuống che đậy tầm nhìn thì thân ảnh Vương Cảnh Tông lại lần nữa biến mất bên trong phiến rừng rậm này, lưu lại trên mặt đất con yêu thú đang co giật và máu tươi nhuộm đỏ cả một mảnh đất lớn.
Mùi máu tanh làm sốc mũi bên trong cánh rừng rậm dường như đậm đặc hơn vô số lần, thân cây, lá cây, nền đất khắp nơi đều là vết máu đỏ tươi. Hai con yêu thú còn lại giống như bị kích thích, chẳng những không sợ hãi mà còn càng thêm tàn bạo hung lệ hơn, liên tục gầm rú hai mắt mở to nhìn nhau tràn đầy sát ý tìm kiếm tên địch nhân chạy trốn giảo hoạt kia.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!