Chương 39: Tử chiến

Bên ngoài thành Hà Dương, hai người Tống Dục và La Uy của Hạo Thiên Kiếm Phái đang ngự kiếm bay thẳng về hướng nơi cột sáng kỳ dị phát ra, có điều cột sáng ba màu tuy rực rỡ ngay trước mắt, nhưng thứ nhất là vẫn cách thành Hà Dương một đoạn, thứ hai thời gian tồn tại cũng chẳng dài gì, bởi vậy khi bọn họ bay được nửa đường thì cột sáng phía trước đã biến mất tiêu, không có cách nào lập tức tìm ra địa chỉ cụ thể nơi phát ra cột sáng được.

Bất quá vẫn còn may là lúc trước hai người đều nhớ được vị trí đại khái, chỉ cần bay tới tìm kỹ một lượt chắc chẳng bao lâu sau sẽ tìm được nguồn gốc của hào quang thôi.

Để tránh dọc đường phạm phải sai sót, Tống Dục còn kêu La Uy cùng hạ độ cao, bay sát mặt đất, tuy như vậy tốc độ sẽ chậm hơn nhưng đêm khuya người vắng, lại ngoài vùng hoang dã nên cũng không sợ kinh động tới bách tính phàm tục.

Nháy mắt hai người lại bay thêm được một quãng, đã gần tiếp cận ngọn đồi nhỏ. Đúng lúc này, Tống Dục vốn đang quan sát cẩn thận tứ phía bên dưới đột nhiên giật mình, giơ tay tóm lấy La Uy ở gần rồi lao thẳng xuống mặt đất. La Uy nhất thời không kịp phản ứng, suýt nữa ngã lộn từ trên phi kiếm xuống, kinh hãi không ít. Xoay đầu nhìn qua chỉ thấy sắc mặt Tống Dục thình lình biến thành vô cùng nặng nề, lôi hắn đến một mảng rừng nhỏ dưới mặt đất, cũng mặc kệ cây lá rậm rạp và các bụi gai, nhanh chóng ẩn mình vào chỗ tối tăm, sau đó ngước đầu nhìn lên bầu trời đêm. Bạn đang đọc tại chấm cơm.

La Uy trong lòng cảm thấy rất kinh ngạc, cũng ngước đầu nhìn lên, bất quá chỉ giây lát sau, chợt thấy từ màn đêm phía Thanh Vân Sơn xa xa đột nhiên xuất hiện một đạo hào quang kiếm khí màu lam, mờ mờ xen lẫn một tia màu trắng tinh thuần như một ngôi sao xẹt ngang bầu trời, phá không bay tới. Dọc đường, những chỗ bay qua tuyệt không có cuồng phong gào thét nhưng lại có kiếm ý với khí thế không thể chống cự, tuy ở tận trên trời cao nhưng cả rừng cây dưới mặt đất đều như thoáng run rẩy, đồng loạt nghiêng rạp về phía kiếm quang bay qua, một lát sau mới dần dần hồi phục.

Màn hào quang ấy dường như trong khoảnh khắc che lấp toàn bộ ánh trăng sao trên trời.

Khi ánh hào quang màu lam bay qua mảng rừng mà Tống Dục và La Uy ẩn nấp, giây phút ấy La Uy chợt cảm thấy cổ họng nghẹn cứng, một luồng áp lực vô hình bức tới khiến hắn nhất thời không thể thở nổi. Trong lòng hắn cực kỳ kinh hãi, suýt nữa thì đã cho rằng có kẻ đại địch vừa phát hiện ra mình và đang chuẩn bị động thủ, liền há miệng định hét lên, may mà Tống Dục ở bên cạnh hắn cực kỳ cảnh giác đưa tay kéo lấy đồng thời bịt miệng hắn lại, thì thầm bằng giọng vừa gấp gáp vừa lo sợ: "Im lặng!"

Miệng La Uy bị bịt chặt, cặp mắt liền chuyển động, trong mắt tỏ rõ sự sợ hãi và ngạc nhiên, bất quá vẫn may là chỉ trong giây lát, uy thế vô địch của kiếm quang màu lam đã bay qua đỉnh đầu, có vẻ không hề phát hiện ra tung tích của bọn họ. Theo làn kiếm quang bay đi, luồng áp lực đột nhiên xuất hiện ấy cũng nhanh chóng biến mất tăm tích.

Tống Dục từ từ thả bàn tay bịt miệng La Uy ra, cả người như thở phào một hơi, nhưng cặp mắt vẫn chăm chú nhìn tia sáng màu làm đang dần rời khỏi, vẻ mặt vẫn còn kinh hoàng, nói lẩm nhẩm: "Kiếm ý quá lợi hại, đạo hạnh quá cao, đó là ai mà mạnh đến vậy!"

Trái tim La Uy đập thình thịch, nhìn Tống Dục hỏi nhỏ: "Sư huynh, lẽ nào là cao thủ của Thanh Vân tới?"

Tống Dục trầm ngâm gây lát, khẽ gật đầu đáp: "E rằng đến tám chín phần mười đúng là như thế, người này đạo hạnh cực cao, đệ và ta quyết không địch nổi, bảo vật đêm nay xem ra chẳng có hy vọng gì đâu." Dừng lại một chút, vẻ mặt y dần lộ ra vẻ trầm tư, tiếp tục nhỏ giọng: "Trước khi tới Trung châu, ta từng nghe các vị sư bá trong môn phái kể chuyện xưa, cảm giác Thanh Vân Môn đã bị tổn thương nghiêm trọng trong đại kiếp năm đó, e rằng hiện tại chỉ còn hư danh chưa hẳn đã đáng ngại.

Có điều bây giờ nhìn thấy, chỉ sợ…"

Y đưa mắt nhìn lên trời, vẻ mặt càng lúc càng khó coi.

La Uy đứng cạnh y, thấy sắc mặt Tống Dục khó đăm đăm, cũng không dám nói nhiều, hắn biết vị Tống sư huynh này đạo hạnh vượt xa đồng lứa, có địa vị rất cao trong mắt các vị trưởng bối của môn phái, nếu không có gì bất ngờ, e rằng chưởng môn đời sau ắt không ngoài tay y, bởi vậy ngày thường tất cả các sư huynh đệ đều rất cung kính lễ phép với Tống Dục.

Có điều đợi thêm một lúc, Tống Dục có vẻ đã rơi vào dòng suy nghĩ về một vấn đề nào đó nên mãi vẫn không có ý rời khỏi, La Uy đương nhiên cũng không dám quấy phá y, chỉ cảm thấy có hơi nhàm chán đưa mắt nhìn tứ phía. Chợt hắn nhíu mày vì nhìn thấy phía Thanh Vân Sơn thình lình lại có một quầng hào quang chói mắt màu vàng đang bay tới.

La Uy nhất thời chỉ cảm thấy lông tóc dựng ngược, chăm chú nhìn quầng sáng vàng, thấy luồng hào quang đó tựa hồ như đang tìm kiếm gì đó nên độ cao đang dần hạ thấp, hình như đang từ từ tiến lại gần chỗ ẩn nấp của hai người. La Uy thót tim, bất giác nuốt nước bọt, nào dám chần chừ vội vàng hích Tống Dực bên cạnh một cú, thì thào: "Sư huynh, sư huynh, huynh nhìn kìa, hình như lại có người tới nữa."

Tống Dực vốn đang vùi đầu suy nghĩ, nghe thấy giật nảy mình, ngước đầu nhìn lên, tập trung quan sát giây lát, sắc mặt lại khẽ biến. Có điều lúc này quầng sáng vàng đã bay tới khá gần, hiện tại có đi cũng sẽ bị người ta phát hiện, đêm hôm khuya khoắt mai phục trong rừng rậm hoang vu, cái ý vị trong đó đương nhiên không dễ nhá, Tống Dục nghiến răng, thoáng hối hận vì đã đi chuyến này.

Bất quá chuyện đã thế, ý nghĩ trong đầu y xoay chuyển liền kéo La Uy rạp sát thân xuống, thì thầm:

"Cứ quan sát rồi tính, không được lên tiếng."

Đạo hào quang màu vàng đó nhanh chóng bay tới gần, lại dừng ngay bên ngoài mảng rừng một lát, sau đó hào quang dần tan đi cố định tại không trung cách mặt đất mấy thước, lộ ra một người đàn ông tầm thước, tướng mạo anh tuấn xem ra được chăm sóc sóc rất tốt, bộ dạng như chưa tới ba mươi tuổi, nhưng ánh mắt sắc bén, pháp bảo dưới chân hào quang lấp lóe, không ai không rõ đạo hạnh của người này cực kỳ cao.

Hai người Tống Dục và La Uy không dám thở mạnh, nằm phục trong bóng tối giữa rừng không động đậy. Bên ngoài mảng rừng, người đàn ông đó vẻ mặt không hiểu sao lại tỏ ra nghi ngờ, nhìn quanh tứ phía, nói lầm bầm: "Quái lạ, chẳng phải là gần khu này sao, mà tìm mãi vẫn không thấy nhỉ?"

Nói xong lại tìm kiếm một hồi, nhưng có vẻ chẳng thu hoạch được gì, người đàn ông đó mới từ từ bay cao, thanh tiên kiếm màu vàng được ngự dưới chân bay tới cách mặt đất hơn một trượng, phóng mắt nhìn quanh giây lát rồi ánh mắt chợt sáng bừng nhìn lên một chỗ ẩn bí tối tăm trên ngọn đồi nhỏ đằng xa. Tựa hồ như đã phát hiện ra gì đó, tức thì miệng y khẽ nở nụ cười, thân hình thoáng động, hào quang màu vàng trên thanh tiên kiếm lập tức lóe ra, định bay thẳng về phía ngọn đồi đó.

Thấy người này sắp rời khỏi, Tống Dục và La Uy ẩn nấp trong rừng đều thầm kêu may quá, ai ngờ đúng lúc đó, giữa màn đêm vốn cực kỳ yên tĩnh, lại chính ngay tại trong rừng cách chỗ bọn họ không xa chợt có một màn hào quang màu tím nhạt bùng lên giữa bóng tối, hóa thành một lưỡi dao ánh sáng dài ba thước, mỏng và sắc bén, thình lình từ bên dưới chém ngược lên chỗ người đàn ông kia.

Tình thế đột nhiên biến thành căng thẳng, lưỡi dao ánh sáng màu tím có tốc độ cực nhanh, lại hầu như không có tiếng động, nháy mắt đã lướt tới dưới chỗ thanh tiên kiếm màu vàng dưới chân người đàn ông. Trái tim của Tống Dục và La Uy tức thì như thọt tận lên cổ, chỉ nghe thấy trong sát na đó, người đàn ông kia phát ra một tiếng kêu quái dị đầy vẻ kinh ngạc cùng tức giận, cả người đảo sang bên một cách hiểm hóc, loạng choạng nhảy khỏi thanh tiên kiếm màu vàng, đồng thời né được lưỡi dao ánh sáng tím kia.

Từ sâu trong rừng vọng ra một tiếng kêu nhỏ vẻ ngạc nhiên, nghe giống nhứ "úy" một cái, nhưng lưỡi dao ánh sáng màu tím đó lại không hề có ý dừng lại hay lưu tình, ngược lại chỉ hơi chùng giữa chừng không chút xíu, luồng sáng tím khẽ rung động, trong nháy mắt lại bùng phát, từ ba thước vọt dài ra hơn một trượng, trong thoáng chốc gần như chiếu sáng cả nửa khu rừng, che lấp cả ánh trăng lạnh lẽo, khắp trong ngoài khu rừng đều biến thành một mảng tím ngắt.

Thân hình người đàn ông kia đang rơi xuống, từ giữa chừng không ngoái đầu nhìn lại, sắc mặt lại chợt biến đổi, hừ lạnh một tiếng, cũng không thấy y có động tác gì mà thanh tiên kiếm màu vàng thình lình phát ra một tiếng ngân như rồng ngâm, bay ngược lại rơi vào tay y như ánh chớp. Người đàn ông cầm được kiếm, càng không chậm trễ bắt quyết vẽ ngay ra trước mặt một đồ án thái cực, hào quang tức thì bừng lên rực rỡ.

Phía trước, ánh sáng tím lấp lóe lúc này đã trở thành chói mắt, cột sáng dài cả trượng đột nhiên phát ra tiếng gió rít ầm ầm như mặt đất gần đó vừa sinh ra một tia sét, trong nháy mắt vỡ bung ra, cột sáng hóa thành vô số mũi dùi màu tím lấp lánh sắc bén vô cùng, dường như được giữ yên trong không trung giây lát rồi chợt xông thẳng về phía người đàn ông với khí thế như cuồng phong bạo vũ, nghiêng trời lệch đất.

Trong nhất thời, tiếng rít gió phá không vang lên khắp không gian, vô số mũi dùi ánh sáng tím đổ ập tới. Từ chỗ ẩn thân Tống Dục và La Uy nhìn ra thấy người đàn ông ở giữa chừng không có vẻ đã bị ánh tím như sóng cồn nuốt chửng, những mũi dùi sánh sáng tím bao vây cả khoảng không chặt như nêm, gần như tạo thành một quả cầu ánh sáng tím ngắt, trông vừa quỷ dị vừa khôi hài. Nhưng hai người bọn họ còn tâm tình nào mà cười cho nổi, mỗi mũi dùi lấp lánh ánh tím kia phá không bay đi đều rít lên những tiếng như sét giật, mũi nào cũng có thể giết chết người ta, đó thực sự là một chiêu hạ thủ không hề kiêng kị, càng không cần nói tới kẻ có thể điều khiển sử dụng đạo thuật siêu việt ngoài sức tượng tượng này đương nhiên đạo hạnh tuyệt đối cực kỳ cao thâm.

Hiện tại người đàn ông vừa mới thoát được một chiêu hiểm, nháy mắt lại rơi vào thế nguy, có điều trong lúc khẩn cấp, quả nhiên thấy được y cũng không phải là kẻ phàm, hình vẽ thái cực kia trong khoảnh khắc bị vô số mũi dùi ánh sáng màu tím đâm tới, đột nhiên hào quang phình lớn, hình thành một bức tường ánh sáng ngay trước mặt người đàn ông, cho dù những mũi dùi trông sắc bén phi thường vẫn bị hình vẽ thái cực chặn hết lại.

Cùng lúc đó, kiếm quang màu vàng bừng sáng, như mãnh hổ gầm thét, như cuồng long cuộn bay, bằng tốc độ nhanh kinh khủng chớp lên khắp đằng trước đằng sau y. Tuy chỉ có một thanh kiếm, lại như tường đồng vách sắt cản được hết sự công kích của vô số mũi dùi ánh sáng màu tím.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!