Chương 38: Thần Quy

Bên trong thạch thất dưới lòng đất, sau khi xác định Tiểu Đỉnh không sao, Vương Tông Cảnh suy nghĩ một lúc, bèn đi đến bên cạnh khô lâu còn lại đã bị con khỉ bạo lực đánh nát đầu, hắn chau mày nhìn vào cái hố sâu đầy đáng sợ trên mặt đất sau đó dùng cây kích sắt trong tay sục xạo bên trong cái hồ. Tô Văn Thanh cũng bước đến, ngồi xổm xuống bên cạnh hắn, mắt nhìn xuống cái hố sâu phía dưới đất, hạ giọng nói:

"Huynh đang tìm gì vậy?"

Vương Tông Cảnh dừng tay, có vẻ như phát hiện ra gì đó, rồi lại lật tìm kĩ càng vài mảnh cốt vỡ, sau đó trầm giọng nói:

"Cô xem."

Tô Văn Thanh nhìn xuống đất, chỉ trông thấy chính giữa những mảnh sọ vỡ lúc này lộ ra một vài mảnh vỡ thủy tinh xanh, rõ ràng dưới một chùy sắt vô cùng mạnh của Tiểu Hôi, không chỉ có cái đầu của khô lâu mà ngay cả viên thủy tinh màu xanh lục cũng bị đánh vỡ nát."

Tô Văn Thanh tư chất thông minh, chỉ một lúc sau đã vỡ lẽ ra, nhìn Vương Tông Cảnh và nói:

"Mỗi một khô lâu đều có một viên thủy tinh màu xanh lục này, mà nếu như vậy, chỉ sợ có người âm thầm thao túng sau lưng."

Vương Tông Cảnh âm thầm gật đầu, đứng dậy, đôi mày chau lại, lòng thầm nghĩ sự việc này càng ngày càng trở nên kì lạ. Cả ba người ngồi nghỉ một lát trong thạch thất này, rồi sau đó lại tiếp tục đi về phía trước. Và cứ như trước, phía sau thạch thất lại là một con đường tương đối, sau đó đi được một đoạn lại trông thấy thêm một gian thạch thất nữa, và ở đây cũng có những khô lâu.

Có kinh nghiệm từ hai lần trước, cả ba người cùng với Đại Hoàng và Tiểu Hôi cùng nhau xông lên, và lần này lại tương đối thuận lợi đánh bại những khô lâu trong thạch thất này. Sau đó họ phát hiện ra trong gian thạch thất thứ ba này có bày biện một số ngọc khí châu báu, nhưng mà cũng đã sớm hư hỏng mục nát cả rồi, không còn màu sắc như xưa nữa.

Và cứ như thế, cả ba người đều ôm vài phần hiếu kì và một chút khẩn trương cẩn thận đi tiếp về phía trước. Họ đi sâu vào bên trong, dần dần cảm thấy số lượng khô lâu xuất hiện ngày càng nhiều, thậm chí đôi khi trên đường đi cũng ngẫu nhiên xuất hiện một vài bộ. Nhưng cũng may là mọi người đối với loại hài cốt nhìn có vẻ hung bạo dữ dằn, nhưng trên thực tế lại đối phó không quá khó khăn này dần dần trở nên có chút kinh nghiệm, suốt đường đi chỉ có kinh sợ chứ không gặp nguy hiểm gì.

Đương nhiên Đại Hoàng và Tiểu Hôi có thể coi là những công thần, mỗi lần gặp phải quái vật, cả hai con này đều dùng cùng một chiêu thức, con chó vàng thì ngáng chân, còn Tiểu Hôi thì đập đầu, những chiêu thức có vẻ đơn giản như vậy nhưng lần nào cũng thành công. Suốt chặng đường giết vô số địch thủ, vừa nhanh vừa gọn, quả thật là sát thủ giết quái vật, còn hơn hẳn cả Vương Tông Cảnh và Tô Văn Thanh hợp lực lại nhưng chốc chốc lại phải nghỉ ngơi một lúc vì quá mệt mỏi.

Cả chặng đường này, cả bọn đã giết rất nhiều khô cốt, và mọi người cũng dần dần phát hiện ra nơi mà họ đang đứng lúc này trông giống như là một căn viện của một phú ông, hoặc nếu nói chính xác thì rất giống một tòa cung điện. Trong những thạch thất mà cứ cách mỗi một đoạn đường lại xuất hiện ấy đều trưng bày những vật quí báu hiếm lạ, có điều là đa số đều bị hư hỏng cả rồi.

Ngoại trừ những thứ đấy ra, Vương Tông Cảnh còn trông thấy bên trong vài căn thạch thất còn chứa đầy sách cổ xưa, còn có cả những loại chuông treo và nhạc cụ, bao gồm cả những vật văn nhã như đàn, bàn cờ và những bức tranh, mặc dù cũng được cất giữ bên trong một số thạch thất chuyên môn, nhưng chỉ tiếc là đa số đã hư hỏng theo thời gian rồi.

Tiểu Đỉnh dẫn theo Đại Hoàng và Tiểu Hôi suốt đoạn đường xem náo nhiệt và nhìn mọi thứ với vẻ hiếu kì, có vẻ như rất thong thả, nhưng Vương Tông Cảnh và Tô Văn Thanh thì lại ngầm lo sợ. Một tàng thất có quy mô rộng lớn như vậy, không phải là người bình thường có thể có được, chủ nhân của nơi này chỉ sợ rằng lai lịch không nhỏ. Nhưng mà nhìn cảnh tượng những bảo vật tại nơi đây bị hư hỏng, cho thấy người chủ ấy có lẽ đã mất từ lâu.

Điều mà hai người lo lắng trước mắt là tại sao nơi này lại đột nhiên xuất hiện những khô cốt hung bạo như thế này?

Tô Văn Thanh đi bên cạnh Vương Tông Cảnh, trầm mặc một lúc, rồi sau đó chợt mở miệng nói:

"Vương công tử, huynh nói xem nơi này có thể là một ngôi mộ lớn hay không?"

Vương Tông Cảnh ngẩn người nhìn Tô Văn Thanh, Tô Văn Thanh thì chau mày lại, dường như trong lòng đang suy nghĩ điều gì đó, rồi từ từ nói:

"Từ lúc ban nãy tôi đã nghĩ đến, rốt cuộc nơi đây là một nơi nào? Nghĩ tới nghĩ lui, luôn cảm thấy có lẽ là một ngôi mộ lớn mà người xưa để lại nhiều năm trước đây thì mới có lý. Những thạch thất chứa đồ bên trong này, đều là những món đồ mà người chủ còn sống rất là yêu quí, nên sau khi chết đều được trưng bày tại đây, để làm bạn với người quá cố. Còn về những khô lâu kia, có thể chính là do năm xưa chủ nhân của ngôi mộ này là một người chức cao quyền trọng, có rất nhiều vệ sĩ binh lính đều bị tuẫn táng theo tại đây, và kết quả là không hiêu vì sao lại lần lượt hóa thành những khô lâu hung dữ này, nổi sóng gây gió."

Trong lòng Vương Tông Cảnh lóe lên những ý nghĩ, sau một hồi ngẫm nghĩ cũng phải thừa nhận những gì mà Tô Văn Thanh nói đều có lí. Có điều chuyện mà hắn quan tâm nhất và lo lắng nhất lúc này chính là bên trong đầu của những khô cốt này tại sao lại có một viên thủy tinh màu xanh kì lạ như vậy. Đang lúc định bàn bạc với Tô Văn Thanh, đột nhiên cả người hắn run lên một cái, có vẻ như nghe thấy phía trước có tiếng nói khe khẽ đang vọng đến.

Vương Tông Cảnh nhất thời giật mình, bèn nắm ngay Tô Văn Thanh lại, không để nàng đi tiếp về phía trước nữa. Tô Văn Thanh đang vừa đi vừa nhíu mày suy tư, không hề hay biết, đột nhiên chỉ cảm thấy bàn tay mình bị Vương Tông Cảnh nắm chặt lại, nhất thời kinh sợ suýt nữa kêu lên. Nhưng ngay sau đó trông thấy sắc mặt nặng nề của Vương Tông Cảnh và hắn còn đang đưa tay lên bên miệng ra hiệu im lặng, đồng thời cũng quay đầu bảo Tiểu Đỉnh đứng yên.

Cả ba người cứ như vậy mà đứng yên trên thông đạo, nhìn về phía trước, lúc này mới phát hiện ở phía trước không xa tuy cũng có một cổng đá tương tự như cái ban đầu. Nhưng từ đây trông tới, đằng sau cánh cổng đá ấy lại không phải là thạch thất nữa, mà là một căn sảnh rất lớn, có một tòa đài lớn bằng đá trông như một tế đàn ba tầng nằm bên trong sảnh đá ấy.

Ngoài ra, trong cái không gian tĩnh lặng này, phía trước chợt vang đến tiếng nói chuyện nho nhỏ và khe khẽ, mà không chỉ có một giọng nói, mà hình như còn có người đang tranh cãi với nhau, âm thanh có hơi lớn hơn, cho nên mới vọng đến phía xa này.

Tiểu Đỉnh ngẩng đầu nhìn Vương Tông Cảnh, gương mặt đầy vẻ khâm phục, khẽ giọng nói:

"Vương đại ca, lỗ tai của huynh thính thật."

Vương Tông Cảnh trông cậu bé với thân hình nhỏ nhắn đang ngồi xổm bên cạnh mình, không kiềm được bèn cười, đưa tay xoa xoa cái đầu tròn tròn của nó, rồi sau đó nhìn sang Tô Văn Thanh. Tô Văn Thanh do dự một lúc, cố hạ giọng, và nói với một âm lượng mà chỉ vừa đủ cho cả ba người nghe, nhẹ giọng nói:

"Chúng ta đều đã đi đến đây rồi, cũng nên từ từ đi qua đó xem sao, đừng kinh động đến họ, nếu như tình hình không ổn, chúng ta có thể âm thầm rút lui."

Vương Tông Cảnh gật gật đầu, khẽ giọng đáp:

"Mọi người đi theo sau lưng ta."

Tiếp đó, hắn dựa sát người vào vách tường, hít thở sâu một hơi, đi nhè nhẹ, chầm chậm tiến lên phía trước. Tô Văn Thanh và Tiểu Đỉnh đi theo phía sau hắn, cả ba người từ từ tiếp cận cánh cửa đó, đồng thời những câu tranh chấp bên trong sảnh đá vọng ra cũng dần dần nghe rõ hơn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!