Vương Tông Cảnh ngạc nhiên quay đầu lại, chỉ thấy Tô Tiểu Liên vẫn đang nhắm mắt ngủ chưa tỉnh, nhưng khuôn mặt vốn yên bình lúc này đã thoáng hiện vẻ đau đớn, đồng thời cơ thể, chân tay bắt đầu hơi run rẩy, mà cái không khí cổ quái kia lại chính từ trên người Tô Tiểu Liên phát ra.
Vương Tông Cảnh giật mình kinh hãi, vội vàng xích lại Tô Tiểu Liên muốn tìm nguyên nhân, có điều thân hình nó vừa động đậy liền cảm thấy bàn tay nóng bừng, thì ra là từ miếng ngọc quyết hình rồng kia truyền ra. Gần như đồng thời, Tô Tiểu Liên đột nhiên co giật giống như có một cơn run rẩy vô hình vừa lướt qua thân, giây lát sau từ chân tới đầu đều rung lên bần bật, mùi máu tanh trong không khí cũng thình lình đậm đặc lên nhiều.
Khuôn mặt thiếu nữ không lâu trước đây còn đẹp đẽ an lành, hiện tại trông đã méo xẹo. Vương Tông Cảnh trong lòng vừa kinh hãi vừa gấp gáp, nhưng lại không biết làm thế nào mới được. Nó nhào tới bên cạnh người Tô Tiểu Liên giữ chặt cô lại, tránh việc cô ta phải chịu đau đớn co giật ngay trong lúc ngủ không cẩn thận sẽ bị rơi xuống dưới gốc cây. Có điều khi bàn tay nó vừa nắm lấy cánh tay của Tô Tiểu Liên, còn cách qua lớp tay áo mà đã cảm thấy từ cơ thể Tô Tiểu Liên đột nhiên truyền tới một luồng khí lạnh lẽo như băng đầy hung hãn, suýt nữa cũng rét run cả người.
Vương Tông Cảnh lúc này lòng càng thêm kinh hãi, thầm nghĩ mình bất quá mới chỉ chạm tới da thịt cô bé qua lớp áo mà đã cảm thấy như vậy, thì cơ thể Tô Tiểu Liên còn khổ sở tới mức nào, khí lạnh trong người cô bé hoành hành ngang ngược thì còn đau đớn đáng sợ tới mức nào, chỉ nghĩ thế thôi đã khiến cả người lạnh run rồi. Trong lúc cấp bách, lại thấy vẻ đau đớn trên mặt Tô Tiểu Liên càng lúc càng đậm, thân hình càng run mạnh hơn, dường như trong giấc ngủ đang phải trải qua một cơn ác mộng ghê gớm.
Vương Tông Cảnh cuống cả lên, liền dùng tay lay cô bé, thầm nghĩ vô luận thế nào cũng phải gọi Tô Tiểu Liên dậy trước rồi tính.
Một tay nó giữ lấy cánh tay Tô Tiểu Liên vì sợ thân thể cô trong lúc run rẩy co giật sẽ bị rơi xuống, tay còn lại thì lắc vai cô bé, gấp quá nó cũng quên thu lại miếng ngọc quyết hình rồng. Trong giây lát bàn tay cầm ngọc quyết của nó đã chạm vào vai của Tô Tiểu Liên, dùng lực đẩy một cái, đồng thời miệng kêu lên gấp gáp: "Tiểu Liên, tỉnh dậy, muội mau tỉnh dậy đi."
Thân hình Tô Tiểu Liên động đậy một chút, nhưng vẫn chưa tỉnh, có điều không hiểu vì sao cơ thể đột nhiên chấn động, giống như phải chịu một sự kích thích cực mạnh, đồng thời Vương Tông Cảnh cảm thấy lòng bàn tay lại nóng bừng lên, miếng ngọc quyết thình lình phát sáng, ánh đỏ bừng bừng, đặc biệt là chỗ hai con mắt của hình rồng trên miếng ngọc quyết lóe ra ánh sáng kỳ dị chưa từng thấy.
Tương ứng với việc đó, thân hình Tô Tiểu Liên dường như sau khi co giật kịch liệt mấy lần thì vẻ đau đớn trên mặt ngược lại đã lui dần.
Vương Tông Cảnh ngạc nhiên thu tay lại, khi đưa miếng ngọc quyết rời khỏi người Tô Tiểu Liên, tức thì ánh sáng lập tức mờ hẳn, độ nóng lúc trước cũng từ từ giảm đi. Nhưng thân thể Tô Tiểu Liên vừa mới yên được một chút lập tức lại bắt đầu run rẩy, vẻ đau đớn lại hiện lên trên mặt, đồng thời miệng phát ra những tiếng rên xiết tựa như đau khổ không chịu nổi.
Vương Tông Cảnh nhìn miếng ngọc quyết hình rồng trong tay mình một cách khó tin, giây lát sau nó lại nhìn khuôn mặt đầy đau đớn của Tô Tiểu Liên, nghiến răng một lần nữa đưa miếng ngọc quyết áp lên vai cô bé.
Giữa khu rừng yên tĩnh, trên đỉnh ngọn cây, dường như có một tiếng gầm thét vô hình ầm ầm phát ra, cho dù cách một lớp áo Vương Tông Cảnh vẫn có thể cảm thấy một luồng sức mạnh thần bí chưa từng thấy từ thân thể Tô Tiểu Liên gầm gào xông ra, bằng vào tinh thần cho dù có đối mặt với yêu thú vẫn giữ được sự bình tĩnh của nó cũng phải cảm thấy rợn gáy.
Miếng ngọc quyết một lần nữa sáng lên, nguồn sức mạnh thần bí đó bị hút vào trong miếng ngọc, phảng phất như không bao giờ dừng lại. Đồng thời với việc đó, sắc mặt Tô Tiểu Liên nhanh chóng trở nên khá hơn, nét đau đớn nháy mắt biến mất, tựa hồ những luồng khí quỷ dị hoành hành trong người cô lúc này đều bị miếng ngọc quyết hình rồng đó hút hết ra ngoài.
Còn Vương Tông Cảnh thì chỉ cảm thấy miếng ngọc trong tay mình càng lúc càng nóng, ánh sáng trên ngọc quyết cũng càng lúc càng mạnh, hào quang chỗ hai mắt rồng lại càng chói hơn.
Cứ kéo dài như một lúc lâu, Vương Tông Cảnh chợt cảm thấy miếng ngọc quyết trong tay hình như khẽ động đậy, sau đó cũng không biết là do đã bị hút hết hay là đã mất liên hệ với miếng ngọc mà nó không còn cảm thấy được luồng khí quỷ dị kia nữa. Nhiệt độ trên miếng ngọc quyết chầm chậm giảm xuống, dần khôi phục lại bộ dạng cổ kính vốn có.
Có điều màu đỏ bầm của miếng ngọc quyết tựa hồ đã đậm thêm một chút.
Vương Tông Cảnh nhíu mày lẳng lặng rút tay về, ánh mắt dừng trên miếng ngọc quyết giây lát rồi ngẩng đầu nhìn Tô Tiểu Liên. Lúc này mặt mũi cô bé đã xuất hiện nụ cười yên lành trở lại, tựa hồ những đau đớn lúc trước vốn chưa từng phát sinh. Cặp mắt nhắm, môi hơi mím, phảng phất như trong giấc ngủ đang mơ được một chuyện vô cùng cao hứng mà đã lâu không thấy.
"Hi hi." Cô chợt bật cười trong cơn mông mị. Nụ cười ngây thơ ấy Vương Tông Cảnh trước giờ chưa từng thấy qua trên mặt cô. Vương Tông Cảnh ngẩn ra một lúc, nhưng không đợi nó nghĩ lung tung, miệng Tô Tiểu Liên đã phát ra một tiếng nhỏ rồi sau đó thân hình khẽ động đậy, từ từ mở mắt ra.
Lọt vào mắt cô là khuôn mặt đầy vẻ phức tạp của Vương Tông Cảnh, Tô Tiểu Liên nhìn nó hơi lạ lẫm rồi từ từ ngồi thẳng dậy, sau đó như nhớ ra chuyện gì, chợt ngẩng đầu nhìn trời, hỏi vẻ ngạc nhiên: "A, muội ngủ lâu thế cơ à?"
Vương Tông Cảnh gật đầu đáp: "Phải, ngủ rất lâu." Nó ngước đầu nhìn trời, ngẫm nghĩ giây lát rồi nói tiếp: "Huynh cảm giác chắc cũng ngủ được bốn năm giờ đấy."
Tô Tiểu Liên kêu "úy" một tiếng, vẻ mặt kinh ngạc, tựa hồ không ngờ tới mình lại có thể ngủ được dài đến thế. Bất quá giấc ngủ vừa rồi đối với cô mà nói rõ ràng là một chuyện rất có ích, lúc này Tô Tiểu Liên không những tinh thần thoải mái, sắc mặt cũng khá hơn rất nhiều, đồng thời nét ủ dột vẫn ẩn chứa trên mặt mày có thể thấy dễ dàng là đã giảm đi không ít, nhìn cả người cũng thấy là đã vui tươi lên nhiều rồi.
Vương Tông Cảnh chần chừ một lát, cuối cùng vẫn hỏi: "Tiểu Liên, có một chuyện, huynh phải nói với muội."
Tô Tiểu Liên ngẩng đầu nhìn nó, hỏi: "Sao thế, Tông Cảnh ca ca?"
Vương Tông Cảnh thầm lựa lời một lúc, sau đó mới từ từ đem một màn mà nó chứng kiến vừa rồi nói lại cho Tô Tiểu Liên. Tô Tiểu Liên lắng nghe, thần sắc đang tươi cười dần dần nhạt mất, bất quá cô không cất tiếng ngắt lời Vương Tông Cảnh, mà chỉ trầm mặc lắng nghe.
Khi nghe thấy Vương Tông Cảnh kể mặt cô đột nhiên tỏ ra vẻ đau đớn, thân hình Tô Tiểu Liên rõ ràng run rẩy, không biết có phải nhớ lại chuyện gì đó không mà khi Vương Tông Cảnh sau cùng kể đến đoạn quái dị lúc miếng ngọc quyết hình rồng chạm vào cơ thể cô, đột nhiên phát sinh biến hóa khác thường có thể khiến cô bình yên trở lại, Tô Tiểu Liên càng mím chặt môi, ánh mắt lướt qua miếng ngọc quyết vẫn đang nằm trên tay Vương Tông Cảnh, chăm chú nhìn một chút sau đó từ từ cúi đầu.
Vương Tông Cảnh đợi một lát, thấy Tô Tiểu Liên vẫn có vẻ ngơ ngác tới xuất thần thì không nhịn được cất tiếng hỏi: "Tiểu Liên, vừa rồi muội ngủ rốt cục là bị sao thế? Hay là muội mắc phải bệnh lạ nào đó?"
Tô Tiểu Liên lắc đầu, sắc mặt tỏ ra cay đắng, đáp khẽ: "Không phải đâu, Tông Cảnh ca ca, huynh đừng hỏi nữa." Dừng lại một chút, cô ngẩng đầu nhìn nó, nói tiếp: "Miếng ngọc quyết đó, huynh nói là lấy được từ trong Thập Vạn Đại Sơn ở Nam Cương phải không?"
Vương Tông Cảnh chăm chú nhìn cô bé giây lát, chỉ cảm thấy cô bé này tuổi tuy nhỏ nhưng trên người quả thực có quá nhiều bí mật, khiến người ta nhìn không ra, hiểu không nổi. Bất quá mặc kệ thế nào, ít nhất hiện tại nó có thể cảm thấy được Tô Tiểu Liên đối với mình tuyệt không có ác ý, bởi vậy tới sau cùng, nó cũng đành thở dài một hơi, đáp: "Phải, chỗ đó là khu di tích nằm giữa một mảng rừng rậm ở sâu trong dãy Thập Vạn Đại Sơn, cũng không biết đã tồn tại từ bao giờ, huynh tình cờ nhặt được ở đó."
Tô Tiểu Liên im lặng gật đầu, một lúc sau cô nói giọng yếu ớt: "Tông Cảnh ca ca, chúng ta về thôi."
Vương Tông Cảnh nhíu mày, trong lòng cảm thấy như thế này có vẻ không ổn lắm, nhưng không biết nói thế nào cho phải, hồi lâu sau mới gật đầu đáp: "Được rồi."
Nói đoạn nó xoay người đưa lưng cho Tô Tiểu Liên: "Lên đi, huynh cõng muội xuống."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!