Chương 2: Đêm tối

Tối đó trời không trăng, chỉ có vài vì sao nhấp nháy xa tít phát ra những tia sáng yếu ớt. Con đường mòn bên ngoài Long Hồ Thành càng tối om, cây cối hai bên đường khẽ động theo gió tạo thành những tiếng sàn sạt hòa với tiếng côn trùng rả rích như gần như xa, lúc vang lúc tắt.

Vương Tông Cảnh dựa vào những tia sáng yếu ớt ấy mà đi theo đường mòn, sau lưng một đoạn là Vương Tông Đức. Nghe tiếng bước chân phía sau càng lúc càng nặng nề, lại thêm tiếng thở hổn hển đầy vẻ căng thẳng, tuy trong lòng Vương Tông Cảnh cũng thắc thỏm bất an những vẫn giả bộ bình chân như vại, bật cười nói với kẻ đằng sau: "Sao thế, sợ rồi à? Nếu sợ rồi thì nói một tiếng, chúng ta cùng quay về là xong."

Vương Tông Đức thở hắt ra hai hơi, nghiến răng chửi rủa: "Về cái con bà nhà ngươi, đi mau."

Vương Tông Cảnh phì một tiếng, xoay người tiếp tục đi về phía trước, đồng thời trong lòng thầm chửi: "Đồ rùa đen, để xem ngươi còn chịu được bao lâu!"

Trong đêm, Long hồ vốn có thể nhìn rõ ràng vào ban ngày hiện tại đã biến thành một vùng tối mò, không có thủy triều nên cũng chẳng thể nghe thấy tiếng nước, chỉ những lúc gió đêm loáng thoáng từ hướng đó thổi lại mới cảm thấy hơi ẩm ướt và lạnh lẽo. Lại đi thêm một đoạn đường, trong bóng tối u ám nghẹt thở ấy cũng chẳng ai nói gì ngoài tiếng côn trùng cùng tiếng gió lích ra lích rích, cứ thế cho tới tận khi nhìn thấy hòn núi nhỏ kia.

Ôn Thạch Sơn nằm ngay cạnh con đường mòn dẫn tới Long hồ, Vương Tông Cảnh bình thường tuy không hay tới đây, nhưng cũng sinh ra và lớn lên ở vùng này, nên đối với địa hình suối trạch xung quanh hồ thì cũng khá rõ. Hòn núi nhỏ này nằm yên bình bên đường quanh hồ. Dưới ánh sáng nhàn nhạt của sao trời, có thể thấy một lối nhỏ hai bên mọc đầy cỏ bụi ngoằn ngoèo dẫn lên trên, đâm thẳng vào khoảng tối nơi xa, hình như là thông tới đỉnh núi.

Thở ra một hơi dài, Vương Tông Cảnh đang định nói đùa mấy câu, đột nhiên cau mày phát hiện hình như có điều gì đó không ổn. Xung quanh tựa hồ quá yên tĩnh. Hắn vừa nghĩ vừa xoay người lại liền ngẩn ra, chỉ thấy con đường mòn phía sau bóng cây um tùm, gió rít thê lương, mà làm gì còn bóng người nào đâu?

"Chạy rồi à?"

Vương Tông Cảnh ngạc nhiên bật hỏi, tựa hồ như không dám tin vào mắt mình. Tiến thêm về phía trước mấy bước, cẩn thận quan sát con đường mấy lần, lúc đó mới xác nhận tên Vương Tông Đức kia quả nhiên đã chịu không nổi sự đáng sợ của bóng tối bên ngoài thành, chạy mất tiêu rồi.

"Kha kha kha kha…" Vương Tông Cảnh như mở cờ trong bụng, không nhịn nổi bật cười lên, nghĩ đợi tới khi lão tử trở về còn không lật mặt ngươi ra, cho ngươi từ nay trở đi khỏi dám huênh hoang trước mặt lão tử.

Tiếng cười giòn tan sảng khoái đầy vui vẻ vang vọng tứ phía, chẳng ăn nhập gì với màn đêm yên tĩnh cùng cảnh vật xung quanh. Rất nhanh sau đó, tiếng cười của Vương Tông Cảnh cũng nhỏ dần, vẻ mặt sung sướng biến mất, húng hắng mấy cái rồi nhìn bóng tối u ám xung quanh. Từ trong khoảng tối đen ngòm giữa những gốc cây cao lớn phảng phất như có ánh mắt quỷ dị đang chăm chú nhìn hắn.

Trái tim hắn bắt đầu đập mạnh, không dám nghĩ nhiều nữa, chuyển người theo con đường cũ chạy về.

"Grràorrrrrrr…"

Đột nhiên, một tiếng thú gầm trầm đục từ mảng rừng phía trước đường phát ra, hai đốm sáng lập lòe đỏ khé trong bóng tối. Vương Tông Cảnh bất giác dừng bước, chỉ cảm thấy một luồng khí lạnh run người chạy suốt sống lưng, khiến hắn không tự chủ được nín cả thở.

Bóng tối lay động, trong mảng rừng vọng ra những tiếng bước chân chậm rãi rào rạo lá khô, hai đốm lửa lập lòe như ma trơi càng lúc càng sáng. Sắc mặt Vương Tông Cảnh trắng bệch, lùi lại mấy bước, nhờ ánh sao trời hắn nhìn thấy từ trong rừng đi ra một con quái vật răng nanh nhọn hoắt, áng chừng cao hơn nửa người thường, trên lưng mọc lông trắng, hình dạng như chó sói nhưng to khỏe hung dữ hơn sói thường rất nhiều.

Đây chính là một trong mấy loài yêu thú thường thấy nhất tại khu vực Long hồ U Châu, Bạch Bối Yêu Lang (yêu sói lưng trắng).

Nói tới Bạch bối yêu lang, chúng cũng là một trong nhiều giống yêu thú được tàn lưu lại từ trận đại kiếp thú thần năm xưa, bản tính tàn nhẫn hung ác, bất qua luận thực lực thì cũng không phải là đặc biệt mạnh, nếu so với mấy giống yêu thú đáng sợ nhất trong đại loạn thú thần năm ấy thì như trời với đất, nhưng Bạch bối yêu lang lại hơn ở số lượng rất đông và tính hung tàn khát máu.

Hạo kiếp qua rồi vẫn còn tàn lưu không ít yêu lang trốn vào sâu trong Thập Vạn Đại Sơn, hiện tại thỉnh thoảng lại xông ra hại người, cực kỳ nguy hại.

Đối mặt với một con yêu thú như thế này, trong nháy mắt Vương Tông Cảnh đã đổ mồ hôi đầy đầu. Yêu lang tuy nói không phải dạng yêu thú mạnh mẽ nghịch thiên gì, nhưng nanh sắc vuốt nhọn, khỏe mạnh hung tàn, cho dù một người đàn ông trưởng thành bình thường cũng sẽ dễ dàng bị giết chết, huống hồ Vương Tông Cảnh bất quá chỉ là một đứa nhỏ tám tuổi. (*) Hắn tuy cũng xuất thân con cháu đệ tử Vương gia, nhưng tuổi còn quá nhỏ, cùng lắm mới chỉ coi như vừa nhập môn tu hành, mặc dù thuật phù lục là tổ truyền của Long Hồ Vương gia, hắn hiện tại cũng chỉ mới học tới phần vẽ bùa căn bản nhất mà thôi.

Đối phó với một con yêu thú mạnh thế này, Vương Tông Cảnh gần như không có cơ hội nào hết.

Một nỗi sợ hãi phi thường xâm chiếm toàn bộ tinh thần, Vương Tông Cảnh nhìn vào cặp mắt đỏ khé hung dữ của Bạch bối yêu lang trước mặt, căng thẳng tới mức gần như không thể thở nổi. Thế nhưng con người ai mà chẳng muốn sống, hắn cũng vốn không phải là loại tiểu nhân rũ người một đống. Trong cơn nguy cấp vạn phần, hắn đột nhiên nghiến răng dùng hết sức bình sinh xoay người bỏ chạy.

Đường quay về đã bị Bạch bối yêu lang cản trở, lúc này muốn xông qua chính là tự tìm chết, Vương Tông Cảnh nghĩ thông rất nhanh, hiện tại con đường sống duy nhất chỉ còn lối nhỏ dẫn lên Ô Thạch Sơn mà thôi. Chỉ có vị tiên trưởng Thanh Vân Môn mà tên béo Nam Sơn nhắc tới đang ở trên Ô Thạch Sơn mới chính là sinh cơ duy nhất của hắn bây giờ.

Vừa chạy như điên thẳng lên núi, vừa dùng hết sức bình sinh hướng về phía đỉnh núi đen ngòm, hướng về phía đêm tối sâu thẳm vô tận đó gào lớn:

"Cứu mạng, cứu mạng…"

"Ngàorrrr…" Phía sau, con Bạch bối yêu lang giận dữ gầm lên, hai mắt lộ rõ vẻ hung tơn tham lam, bốn chân phóng đuổi theo như bay. Con yêu lang này thân hình to lớn mạnh mẽ, bốn chân chạm đất thì đã cao tới hơn nửa người thường, nó ra sức đuổi tốc độ đương nhiên nhanh hơn chân của Vương Tông Cảnh nhiều, chẳng bao lâu thì đã tới sát sau lưng rồi.

Vương Tông Cảnh chảm cảm thấy hơi gió sau lưng tanh khẳm, tiếng thú gầm càng lúc càng gần, lại thêm những tiếng chân dồn dập như gió đòi mạng đuổi tới. Ý nghĩ hắn run rẩy, sắc mặt thoáng lộ ra một tia tuyệt vọng. Không đợi cho hắn kịp phản ứng, Bạch bối yêu lang phía sau đã ra sức nhảy lên, vồ thẳng tới trong tiếng gầm lớn, há miệng lớn như chậu máu, răng nanh nhọn hoắt lấp lóe trong đêm cắn thẳng vào yết hầu Vương Tông Cảnh.

Trong lúc nguy cấp, đột nhiên từ phía trên Ô Thạch Sơn chợt nháng lên một ánh kiếm trắng toát, phá không bay tới mang theo tiếng rít chói ráy, tựa như chớp giật, sét rền nháy mắt đã tới mang theo uy lực vô cùng vô tận khiến cho cả núi lập tức trở nên tĩnh lặng, cả tiếng gió lẫn tiếng côn trùng đều tắt ngóm, chỉ trong sát na đã nổ oành một tiếng, kích trúng thân hình Bạch bối yêu lang.

Luồng sức mạnh đáng sợ như thế, đương nhiên đem toàn bộ thân hình mạnh mẽ hung hãn của con yêu thú đánh bay ra ngoài, lộn mòng mòng trong không trung suốt mấy trượng xa rồi mới rơi tòm xuống. Con Bạch bối yêu lang chịu một đòn quá nặng, từ đầu tới đuôi chẳng kịp phản ứng chút nào, chỉ ngẩng đầu gào lên tuyệt vọng giữa chừng không trong giây lát rồi cứ thế mà chết ngỏm giữa đám cỏ cây hoang dại.

Vương Tông Cảnh chỉ cảm thấy hơi tanh trong thoáng chốc ập vào mặt, mùi tanh vừa xộc vào mũi thì thấp thoáng thấy bạch quang xông lên chói mắt với khí thế ầm ầm như sét giật, sau đó liền hóa thành một thanh tiên kiếm dài ba thước từ từ hạ xuống rồi quay trở về trong tay một người đang phóng tới từ trên con đường dẫn lên núi. Hắn phen này từ cõi chết trở về, vẻ mặt vẫn còn chưa hết ngơ ngẩn. Giây lát sau thì chân tay mềm nhũn loạng quạng suýt nữa thì ngã vật ra đất.

Cũng may Vương Tông Cảnh cuối cùng vẫn còn có mấy phần ngạnh khí, thân hình chỉ lảo đảo vài lượt thì cố gượng lại được, tuy cảm thấy cổ họng khô rát, cơ thể vẫn không ngừng run rẩy nhưng cố lấy dũng khí, đưa mắt nhìn lên phía trên con đường.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!