Bành Xương cau mày trầm ngâm giây lát, trước ánh mắt khẩn trương của hai chị em Vương Tông Cảnh và Vương Tế Vũ, ông ta chăm chú quan sát Vương Tông Cảnh rồi trầm giọng thốt: "Kinh mạch gân cốt trong cơ thể nó có hơi khác mọi người."
Vương Tế Vũ giật nảy mình, vội vàng hỏi: "Có vấn đề gì hay sao, sư bá, liệu có ảnh hưởng tới tu đạo không?"
Bành Xương thả bàn tay Vương Tông Cảnh ra, tập trung suy nghĩ một lát, lắc đầu đáp: "Vị đệ đệ của ngươi kinh mạch gân cốt trong cơ thể rất khác với người thường, quá khỏe mạnh, hơn nữa toàn thân khí huyết cực vượng có vẻ như đã ăn phải vật đại bổ gì đó vậy. Đối với tu hành đạo thuật thì không có gì đáng ngại, thân cường khí thịnh ngược lại còn có lợi nữa.
Nhưng mà người thường sẽ không có hiện tượng lạ lùng này, thân thể cường tráng như vậy lão phu trước đây cũng chỉ mới thấy ở những thân thể yêu thú hung mãnh mà thôi."
Nói xong ông nhìn Vương Tông Cảnh, tiếp: "Tiểu huynh đệ, cậu chẳng lẽ đã gặp kỳ ngộ gì đặc biệt hay sao?"
Vương Tông Cảnh chần chừ một lát, thấy tỷ tỷ Vương Tế Vũ cũng đưa mắt nhìn qua, liền cười khổ rồi đem những tao ngộ trong suốt ba năm của bản thân nói qua một lượt. Bành Xương nghe tới đoạn kẻ áo đen thần bí kia chính là Thương Tùng, mặt cũng biến sắc nhưng rất nhanh đã kìm chế được, sau khi nghe hết toàn bộ những tao ngộ của Vương Tông Cảnh, ông ta suy nghĩ hồi lâu rồi cuối cùng gật đầu nói: "Lão phu năm xưa cũng từng đọc qua một bản tàn lưu của Thần Ma Chí Dị , nhớ trong đó có viết về Kim Hoa Cổ Mãng, loài dị thú này bản tính hung tàn hiếu sát, máu thịt toàn thân lại là vật đại bổ, có thể cường huyết, tráng khí, xem ra quả nhiên là đúng." Nói đoạn ông ta quay sang nhìn Vương Tế Vũ, miệng hơi lộ nét cười, nói: "Nếu đúng như vậy, tương lai con đường tu đạo vị đệ đệ này của ngươi không chừng còn có mấy phần cơ duyên, sẽ dễ dàng thuận lợi hơn đấy."
Vương Tế Vũ tức thì hớn hở, mặt không giấu nổi nụ cười, trong lòng vẫn còn một chút lo lắng liền tiến tới một bước nắm lấy tay áo của Bành Xương, kinh hỉ thốt: "Vậy… sư bá, người nói đệ đệ của con coi như đã vượt qua màn kiểm tra của người rồi phải không?"
Bành Xương mỉm cười, đáp: "Chính xác." Nói xong đưa tay lấy ra từ trong lòng một tấm lệnh bài bằng đồng, tiếp: "Đem tấm đồng bài này đi ra, tới chỗ cửa vào của Biệt Viện tự nhiên sẽ có người dẫn cậu ta đi thu xếp ổn thỏa, sau đó thì đợi tới ngày mùng một tháng sau, Hội Thi Thanh Vân chính thức bắt đầu là được."
Tinh thần Vương Tông Cảnh hơi thả lỏng ra, mặt cung kính hành lễ đáp: "Cảm ơn tiền bối." Vương Tế Vũ ở bên cạnh mặt mũi cũng tươi cười liên tiếp cảm tạ.
Bành Xương xua tay, xoay người định đi, nhưng lại nghĩ ra gì đó quay nhìn lại Vương Tông Cảnh, sắc mặt khá nghiêm túc, nói: "Tuy lão phu vừa rồi có nói căn cốt của cậu tốt hơn một chút so với người thường, nhưng cậu đừng có tự kiêu. Phải biết trong thế gian này trước giờ có không ít anh kiệt, kỳ nhân dị sĩ nhiều vô kể. Đặc biệt như hiện tại danh tiếng Hội Thi Thanh Môn đã vang khắp nơi, mỗi lần đều tụ tập không ít kỳ tài, chưa chắc đã kém hơn cậu.
Đặc biệt những con cháu danh môn thế gia kia, tư chất thiên phú đều cực kỳ xuất chúng, lại thêm có trợ giúp từ gia tộc nên còn hơn cậu nhiều. Sau này khi Hội Thi Thanh Vân kết thúc, có thể giữ lại bao nhiêu người, cậu có thể ghi danh trong đó hay không hiện tại vẫn còn chưa biết được, cậu rõ chưa?"
Trái tim Vương Tông Cảnh thoáng lạnh. Vương Tế Vũ ở bên cạnh kéo tay áo nó, nhỏ giọng: "Còn không mau tạ ơn Bành sư bá đã dạy."
Vương Tông Cảnh thấy sắc mặt Bành Xương dửng dưng, tựa như có một khí thế không giận mà uy, liền không dám chậm trễ vội vàng nói nhẹ: "Cảm ơn tiền bối đã dạy dỗ, Tông Cảnh hiểu rồi, nhất định không dám trễ nải việc tu đạo."
Bành Xương khẽ gật đầu, cũng không nói thêm gì, xoay người đi luôn.
Hai người đưa mắt nhìn theo bóng vị trưởng bối, sau đó lại nhìn nhau. Vương Tế Vũ sắc mặt lộ vẻ kích động, sự vui mừng không sao che giấu được, tiến tới kéo tay Vương Tông Cảnh hồi lâu mà không nói nên lời, cứ như thế rất lâu mới nói giọng nghẹn ngào: "Tốt quá rồi, Tông Cảnh, chúng ta lại được ở cùng nhau rồi."
Trái tim Vương Tông Cảnh xao động, liên tiếp gật đầu, đồng thời trong lòng cảm thấy mừng vui khôn xiết, đạo môn Thanh Vân mà mình biết bao khao khát hiện tại như đã hé mở cánh cửa rực rỡ ngay trước mặt mình, việc còn lại đại khái chỉ xem bản thân mình có thể vượt lên được hay không thôi. Giờ phút này, trong lòng tên thiếu niên mười bốn tuổi Vương Tông Cảnh tràn ngập vô số ý nghĩ, đều là đang hưng phấn tự lập vô số lời thề với chính bản thân, nhất định phải chịu khó tu đạo, nhất định phải bái nhập vào sơn môn của Thanh Vân.
Vương Tế Vũ lau khóe mắt, lại nở nụ cười kéo Vương Tông Cảnh trở lại con đường lúc trước, nói :"Đi, tỷ tỷ dẫn đệ lên núi, đi xem tiên cảnh nổi danh thiên hạ của Thanh Vân."
Vương Tông Cảnh ngơ ngác, hỏi: "Chúng ta chẳng phải nên đi Thanh Vân Biệt Viện thu xếp trước sao?"
Vương Tế Vũ chợt dừng bước, lấy tay vỗ lên trán: "Đấy… tỷ thực là cao hứng quá phát hồ đồ rồi, ngay cả chuyện này cũng không nhớ, hi hi, đi, tỷ dẫn đệ tới đó."
Nói xong liền dẫn Vương Tông Cảnh vòng sang môn bên đám đông đi thẳng về phía chỗ cổng lớn của tòa Thanh Vân Biệt Viện đó. Chẳng bao lâu đã tới ngay cổng, chỉ thấy dưới tấm biển đề bốn chữ lớn Thanh Vân Biệt Viện, bên trong bên ngoài cổng đứng bảy tám vị đệ tử Thanh vân, có cả nam lẫn nữ, trông bộ dạng hầu hết đều khoảng hơn hai mươi tuổi, thần sắc ung dung vừa nhìn đám đông vừa nói chuyện phiếm với nhau, có một nữ đệ tử còn bật cười như nắc nẻ.
Đồng thời trong Thanh Vân Biệt Viện cũng thỉnh thoảng cũng có mấy người trẻ tuổi không mặc đạo bào Thanh Vân đi ra, xuyên qua cổng lớn ra ngoài hoặc nhìn đông ngó tây, hoặc đi dạo lung tung, mấy vị đệ tử Thanh Vân cũng không có ý ngăn cản, xem ra mấy người từ trong Thanh Vân Biệt Viện đi ra đó chắc là đã thông qua kiểm tra từ trước, chuẩn bị sẽ tham gia Hội Thi Thanh Vân.
Thấy Vương Tế Vũ dẫn Vương Tông Cảnh đi tới, mấy vị đệ tử Thanh Vân đứng ở ngoài cổng đều quay đầu nhìn lại, trong đó có hai vị tươi cười chào hỏi trông có vẻ khá quen biết với Vương Tế Vũ, một trong hai vị là nữ, tướng mạo khá xinh cười nói: "Vương sư muội, hôm nay chưa tới phiên trực, sao lại chạy tới đây thế?"
Vương Tế Vũ cũng có vẻ quen với bọn họ, nghe thấy liền nói đùa: "Liễu Vân sư tỷ, lâu rồi không gặp, chẳng phải muội nhớ tỷ sao?"
Vị sư tỷ đó cười hi hi, ánh mắt nhìn vào người Vương Tông Cảnh đằng sau Vương Tế Vũ, quan sát một lượt rồi hỏi: "Úy, vị này là ai?"
Vương Tế Vũ mỉm cười: "Nó là đệ đệ của muội, tên là Vương Tông Cảnh, lần này cũng coi như có mấy phần may mắn qua được cửa ải kiểm tra, sau này sẽ ở tại Thanh Vân Biệt Viện tu hành. Về sau chư vị sư huynh sư tỷ nể mặt muội xin hãy chiếu cố thêm cho nó một chút."
"Ồ…" Lời vừa nói ra tức thì ánh mắt vài đệ tử Thanh Vân lập tức chiếu qua, Liễu Vân cười đáp: "Chúc mừng, chúc mừng, Vương tiểu đệ thật là đẹp trai thanh lịch, không biết năm nay bao tuổi rồi?"
Vương Tông Cảnh trước sự chú ý của mọi người không hề lúng túng, cười đáp: "Mười bốn."
"Úy?" Mấy vị đệ tử Thanh Vân đều ngẩn người, Liễu Vân cũng nhìn lại nó mấy lần đầy vẻ kinh ngạc, sau đó cười nói với Vương Tế Vũ: "Vương sư muội, đệ đệ của muội thân hình thật cao lớn, tỷ còn cho rằng ít ra cũng phải mười bảy mười tám rồi cơ đấy."
Vương Tế Vũ cười cười không đáp, đúng lúc ấy từ một con đường nhỏ trong Thanh Vân Biệt Viện xuất hiện một người đàn ông, thân mặc đạo bào Thanh Vân, dáng vẻ cao lớn còn hơn Vương Tông Cảnh nửa cái đầu, mặt vuông mày rậm, sắc mặt có hơi nghiêm nghị, đi tới chỗ cổng lớn của biệt viện.
Cả đám đệ tử Thanh Vân nhìn thấy người này lập tức tránh ra nhường đường, xem ra thân phận của người này trong đám đệ tử Thanh Vân cũng không thấp, nhưng mọi người cũng không vì thấy sắc mặt của y nghiêm nghị mà sợ hãi, ngược lại có mấy vị hiếu kỳ còn mỉm cười chào hỏi với y: "Mục sư huynh, huynh tới rồi à."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!