Người dọn xác đứng trên đường, nghe thấy những lời của ông lão thì sắc mặt càng lúc càng khó coi, cầm thuổng cầm búa rồi đưa tay lật thi thể trên xe bò vác lên vai, tiếp đó rảo bước tiến về phía bãi tha ma trên ngọn đồi.
Tô Tiểu Liên đi ngay phía sau ông ta, ngoái đầu nhìn Vương Tông Cảnh nói nhỏ: "Trên đồi không sạch sẽ, huynh đừng lên nữa."
Vương Tông Cảnh ngẩn ra một lúc, nhưng thấy Tô Tiểu Liên vừa nói xong đã đi theo con đường mòn dẫn lên đồi, nó ngạc nhên giây lát thì biết rằng cô bé đã hiểu lầm. Nó cùng đi theo nãy giờ, không hẳn vì cô bé Tô Tiểu Liên này mà thực ra là vì Thương Tùng đạo nhân đối với nó cũng có chút liên quan. Có điều xem ra Tô Tiểu Liên đã cho rằng nó là một người tốt hiếm có khó tìm nên cứ cảm kích trong lòng mất rồi.
Vương Tông Cảnh thấy hơi xấu hổ, nhưng miệng cũng chẳng nói nhiều làm gì, chẳng lẽ bây giờ lại nói tướng lên rằng tiểu cô nương đừng có tự đa tình, ta thực ra là vì đến xem một người chết khác…
Cứ ngơ ngẩn một lúc như thế, Tô Tiểu Liên đã theo người dọn xác đi lên đồi, bãi tha ma thê lương hoang vu, chẳng có bao nhiêu cây to, nhưng hai bên đường mọc đầy các bụi cây rậm, thêm vào con đường mòn ngoằn ngoèo mà trời đã dần tối, hai người đó đi một hồi liền biến mất khỏi tầm mắt, cũng không biết đi tới đâu rồi nữa.
Vương Tông Cảnh đứng dưới chân đồi, ngước mắt nhìn lên trên đỉnh một lúc, không hiểu sao lại cảm thấy thời gian trôi quá chậm, mà trên đồi mãi cũng không có động tĩnh gì. Sắc trời đã gần tối hẳn, trong bóng tối, trên đồi như đang dần nổi lên từng trận âm phong, quạ kêu thê thảm, cành khô rung rung, tiếng "ù ù" vọng tới cũng lớn dần.
Làn sương nhàn nhạt khi có khi không như mây khói, từ tận trên đồi lặng lẽ tỏa ra.
"Úy?"
Một tiếng kêu hơi kinh ngạc từ sau lưng nó phát ra, Vương Tông Cảnh ngoái đầu lại nhìn, thì ra chính là ông lão và đạo nhân mặt chó không biết từ bao giờ đã đứng ngay đó nhìn lên trên đồi. Đạo nhân mặt chó trông có vẻ lo lắng, còn ông lão sắc mặt có khá hơn, nhưng cũng rất ngưng trọng.
"Ở đây sao lại có quỷ vụ, không thể nào." Ông lão tiên phong đạo cốt đó lẩm bẩm, mặt tỏ ra hơi nghi hoặc, tiếp: "Nơi này tuy có quẻ tượng âm sát, nhưng xem phong thủy cũng không phải là chỗ chí âm, cho dù có quỷ vật cũng bất quá là tiểu yêu âm linh, sao lại xuất hiện quỷ vụ nhỉ?"
Vương Tông Cảnh chợt thấy căng thẳng, một cảm giác chẳng lành dấy lên trong lòng, không nhịn được hỏi: "Lão trượng, quỷ vụ đó lợi hại lắm sao?"
Ông lão gật đầu đáp: "Chỉ có những quỷ quái tuy luyện lâu năm, đạo hạnh đã thành mới có thể tạo ra loại quỷ vụ này, thường không dễ đối phó đâu. Hừ, mấy tên phế vật trong thành Lư Dương đó không biết xấu hổ tự khoa trương cái gì tu chân danh môn, ngay gần thế này có quỷ vật thành tinh mà mấy tên oắt đó cũng chẳng biết, ngu có khác gì lũ lợn đâu."
Vương Tông Cảnh đần mặt ra một lúc, không ngờ ông lão bói toán lừa người này khẩu khí lại lớn đến thế, chỉ trích cả hai đại danh môn tu chân trong thành Lư Dương một cách rõ rành rành. Bất quá trước mắt nó cũng không có lòng dạ nào nghĩ tới chuyện đó, mà bắt đầu cảm thấy hơi lo lắng. Bãi tha ma này đã bất ngờ xuất hiện quỷ vật khá lợi hại, vậy Tô Tiểu Liên theo người dọn xác đi lên đồi chẳng phải rất nguy hiểm sao?"
Trong lúc nó đang nghĩ ngợi không biết có nên đi kêu Tô Tiểu Liên trở về không , thì đúng lúc đó nghe thấy đằng xa vọng lại một tiếng thét the thé, ba người dưới chân đồi đồng thời biến sắc. Chẳng bao lâu sau liền nghe thấy trên đồi có tiếng bước chân vội vã, bóng người loạng choạng trong bụi cỏ dại, thì ra có người đang hoảng hốt vừa chạy vừa bò tới, chính là người dọn xác kia.
Vương Tông Cảnh phản ứng nhanh nhất, bước lên phía trước tóm lấy vạt áo của người dọn xác, chỉ thấy khuôn mặt gầy gò của ông ta trắng nhợt, đôi môi run rẩy, hai mắt trợn trừng vẻ hoảng hốt, dường như đã nhìn thấy một chuyện cực kỳ đáng sợ, miệng không ngừng nói: "Quỷ, quỷ, trên đồi có quỷ…"
Vương Tông Cảnh giật mình hoảng sợ, nhất thời chỉ cảm thấy tóc tai dựng ngược cả lên, nếu như trên quả đồi này có yêu thú cực kỳ ghê gớm có khi còn thấy dễ, có điều đám quỷ hồn âm linh trong mắt người thế tục trước giờ vẫn thần bí đáng sợ, mà nó cũng chưa từng nghiêm chỉnh tu luyện đạo thuật, đối với những thứ mà người đời ghê tởm cũng vẫn mù mờ và sợ sệt.
Người dọn xác xem ra đã bị dọa sợ hết hồn, không muốn ở lại nơi này thêm chút nào nữa liền giằng lấy xe bò định chạy đi. Vương Tông Cảnh tuy trong lòng thắc thỏm nhưng trải qua ba năm tranh đấu giành sự sống, tinh thần cũng cứng cựa hơn người thường nhiều, chỉ giây lát sau đã hồi phục trở lại, vội vàng tóm lấy ông ta hỏi lớn: "Tiểu cô nương kia đâu, cô ta sao rồi?"
Người dọn xác giãy dụa mấy lần, không ngờ sức trên tay Vương Tông Cảnh lớn một cách kỳ lạ, cứ như kìm sắt kẹp chặt lấy ông ta, giãy mãi chẳng ra nổi, đánh hét toán lên: "Ta đào cái lỗ chôn mẹ nó xuống, nó nói muốn ở bên mẹ thêm một lúc để nói thêm mấy câu cuối cùng, ta mới tự mình đi xuống."
Vương Tông Cảnh nổi giận quát: "Cái gì, ông để một đứa bé như nó ở lại trên đồi?"
Sắc mặt người dọn xác đỏ lựng lên, tay chân vẫn giãy dụa nói: "Liên quan gì tới ta, là do con bé đó tự đòi chứ."
Vương Tông Cảnh hừ một tiếng, thả tay người dọn xác ra, ông ta liền tay bấn chân loạn kéo chiếc xe bò bỏ chạy thục mạng, nháy mắt đã đi rất xa. Vương Tông Cảnh từ chân đồi nhìn lên trên, chỉ thấy làn sương như mây khói vẫn bay phiêu đãng trên đó, đồng thời tận trên đỉnh đồi vốn tối mò dần dần nhen lên những tia sáng yếu ớt như có như không, nhấy nha nhấp nháy như cặp mắt đang âm trầm tìm kiếm thứ gì đó.
Từng trận âm phong từ đỉnh đồi thổi tới, dường như còn mang theo tiếng cười thảm liệt đến dữ tợn.
Cành gãy lá khô cũng như run lên bần bật trong gió.
Trong lúc Vương Tông Cảnh còn đang do dự không quyết xem có nên đi lên đồi tìm Tô Tiểu Liên hay không, thì chỉ giây lát sau trên đồi lại có biến hóa khác thường. Đỉnh đồi vốn tối om nhưng vì có những tia sáng yếu nên cũng có thể nhìn thấy được chút ít, lúc này dưới ánh sáng ấy, từ chân đồi ba người đồng thời nhìn thấy một thân hình yểu điệu đột nhiên xuất hiện ở chỗ có âm phong mạnh nhất.
Vương Tông Cảnh giật mình kinh hãi, suýt nữa hét ầm lên, cùng lúc trên đỉnh đồi có một vật không nhìn rõ tựa hồ vừa phải chịu kích thích, đột nhiên nổi giận, âm phong càng mạnh, tiếng quỷ khóc nháy mắt tỏa ra che trời lấp đất, làn sương vốn đang phiêu đãng chầm chậm chợt xoay chuyển quay trở lại như có những xúc tu dài bổ tới thân hình trông như một nữ tử đó.
Là Tô Tiểu Liên sao? Đó là phản ứng đầu tiên của Vương Tông Cảnh, thế nhưng cho dù tai mắt nó linh mẫn lúc này vẫn bị đám quỷ vụ che phủ nhất thời khó mà phân biệt được rõ ràng. Chỉ thấy trên đỉnh đồi âm phong gào hú quỷ vụ quay cuồng, thấp thoáng thấy thân hình nữ tử đó tựa như không hề tỏ ra bộ dạng sợ hãi, hai tay nhắm vào âm phong khua lên mấy lượt trông như đang kết một cái thủ ấn kỳ quặc, tức thì tiếng âm phong liền nhỏ đi khá nhiều.
Tiếp đó cánh tay phải của nữ tử rung mạnh một cái, có đạo hồng quang khẽ lóe lên, một tòa tháp nhỏ bảy tầng cao ba thước đã được tế xuất lơ lửng ngay trên đỉnh đầu nàng, chỉ trong khoảnh khắc, trong cái tháp nhỏ đó hình như chứa lửa, những vầng liệt hỏa đột nhiên bùng phát kèm theo tiếng nổ lớn thậm chí ở tận chân đồi cũng cảm nhận được uy lực của nó, hơi nóng hừng hực tỏa ra tứ phía, nháy mắt đã cuộn kín cả đỉnh đồi.
Đỉnh ngọn đồi nhỏ đó vốn đang dày đặc quỷ khí, tức thì bị rơi vào trong biển lửa, đám quỷ khí đó nháy mắt bị quét sạch không. Kỳ quái chính là ngọn lửa trông nóng bỏng đáng sợ vô cùng đó lại không hề đốt cháy một cọng cây ngọn cỏ nào trên đồi, nhưng trong ánh lửa rõ ràng đang vọng ra những tiếng quỷ vật gào khóc, trong những âm thanh đó có một tiếng thét lớn nhất xen lẫn mấy phần kinh hoàng run rẩy: "A… tha mạng, thượng tiên tha mạng!"
Vương Tông Cảnh ở dưới chân đồi nhìn tới dựng tóc gáy, pháp bảo này, đạo thuật này thanh thế quả thực không phải tầm thường, lại liên tưởng tới một trường đại chiến đấu phép kinh thiên động địa của Lâm Kinh Vũ với Thương Tùng đạo nhân giữa khu rừng rậm, trong lòng nó luôn kỳ vọng, đối với đạo môn trong truyền thuyết của Thanh Vân không khỏi lại có thêm mấy phần khao khát.
Ngọn lửa trùm kín cả quả đồi như một biển lửa, đỏ rực cả một góc trời. Ở chính giữa biển lửa, tòa tháp nhỏ bảy tầng đó như trung tâm của một dòng xoáy khổng lồ, cực kỳ chói mắt. Trong ánh lửa thỉnh thoảng lại có những ác linh mặt mũi dữ tợn hiện ra, nhưng nhanh chóng đều gào thét đau đớn rồi tiêu tan trong ngọn lửa nóng bỏng, hóa thành những lằn âm khí màu trắng bị một luồng sức mạnh vô hình cuốn về phía tòa tháp nhỏ, sau đó bị hút vào tầng thấp nhất của tòa tháp. Qua một lúc sau, trong ánh lửa rừng rực xuất hiện một cái bóng quỷ lớn nhất, trông mạnh mẽ hơn những âm hồn quỷ vật khác rất nhiều, thân hình cao tới năm trượng, mặt xanh nanh nhọn, tròng mắt như nắm tay cực kỳ đáng sợ. Nhưng lúc này mặt quỷ vật đó đang đầy vẻ khiếp hãi, đau đớn quằn quại trong biển lửa, sau khi thân hình khổng lồ giãy dụa mấy lần nhưng không có cách nào thoát khỏi ngọn lửa, con ác quỷ đó đột nhiên quỳ mọp xuống trước thân hình yêu kiều bé nhỏ bên dưới tóa tháp, không ngừng dập đầu.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!