Chương 13: Xem bói

Bóng người chớp động, tiếng la hoảng vang lên không ngừng, Vương Tông Cảnh trong lúc kinh hãi bất thình lình liền dốc toàn lực bỏ chạy, tức thì con đường lớn đầy náo nhiệt trở nên loạn cào cào. Thể chất nó khỏe mạnh hơn xa người thường, có kẻ không kịp tránh liền lãnh kết cục bị tông cho loạng quạng nghiêng ngửa, đấy là do nó còn chưa mất đi lý trí nên dù chạy thục mạng vẫn cố gắng né tránh đám đông, bởi vậy cũng chưa tới mức cả đường bị ngã người chết ngựa nhưng bấy nhiêu đó cũng có thể coi giống như là giao long nhập hải, loạn xạ không ít.

Trông đã sắp chạy hết đường lớn, sắp phải rẽ sang một con đường nhỏ thì phía trước đột nhiên xuất hiện hai bóng người đang chậm rãi đi dạo quay lưng về phía Vương Tông Cảnh, hình như vừa đi vừa nói chuyện, nghe thấy tiếng động phía sau, hai người đó liền đồng loạt xoay người lại. Vương Tông Cảnh nháy mắt đã chạy ngay tới trước mặt, nhất thời chân dừng không kịp, thân hình liền xông thẳng vào.

Trong lúc nó hốt hoảng đang định cố gắng né sang bên một chút, thì từ miệng một người đàn ông hơi cao phía trước bật lên tiếng "Úy", nhưng không giống như hầu hết như những người khác cuống cuồng né tránh, mà y lại giơ tay phải ra chắn lấy phía trước.

Không hiểu sao trái tim Vương Tông Cảnh lại nhảy lên một cái, có điều trong lúc gấp gáp cũng chẳng kịp nghĩ gì nhiều, thậm chí còn chưa nhìn rõ bộ dạng của hai người thì thân thể đã tông vào rồi.

Không có tiếng va chạm, cũng không thấy trời rung đất chuyển tá hỏa tam tinh, trong mắt người thường có vẻ như thời gian lúc này đã bị ngưng đọng lại trong giây lát, nhưng đối với Vương Tông Cảnh thì nó chỉ cảm thấy bản thân giống như vừa tông phải một bức tường rắn chắc vô cùng, sau khi hùng hổ tông vào lập tức phải chịu một luồng lực phản chấn cực mạnh, thậm chí bản thân nó cảm thấy luồng lực phản chấn còn mạnh hơn cả lực va chạm.

Trong lúc khẩn cấp, người thường ắt phải chịu kết cục gãy xương thổ huyết nhưng Vương Tông Cảnh trong sát na đó liền xoay mạnh người nửa vòng, ôm đầu co người dùng một bên thân để tiếp lấy luồng lực, sau đó bị bắn văng ra ngoài lăn lông lốc như một quả bóng, bụi đất bay mù mịt nhưng rốt cục cũng hóa giải được luồng sức mạnh đó.

Người ở phía trước kia lại "Úy" lên một tiếng nữa, đứng im không động đậy, tựa như có hơi kinh ngạc. Vương Tông Cảnh khẽ nhíu mày đứng dậy, kiểm tra cơ thể một lượt thấy không có gì đáng ngài mới thở phào một hơi, tiếp đó nhớ ra hai người phía trước liền phát hoảng, đưa mắt nhìn qua bất giác ngẩn người.

Chỉ thấy người đàn ông phía trước vừa chặn mình lại thân hình cao gầy, còn cao hơn mình cả nửa cái đầu, nhưng khuôn mặt lại xấu xí hung ác, da mặc đen thùi, mắt ti hí, miệng lớn răng nhọn, mũi vừa to vừa thô trông có mấy phần giống như chó, khiến người ta vừa nhìn đã sợ, xem ra ắt không phải là người tốt.

Có điều trước mắt người tốt hay người xấu chưa bàn tới, người đàn ông này chắc chắn là một nhân vật rất rất rất lợi hại, thực lực tuyệt đối vượt xa mình, nhìn lại y thấy trên người mặc một cái đạo bào hơi cũ, phía sau lưng có vác một cái bao lớn căng tròn, cũng không biết chứa gì bên trong, cặp mắt tuy ti hí nhưng lọt ra những tia tinh quang rất sắc bén.

"Xú tiểu tử, ngươi muốn chết à!"

Quả nhiên không phải là loại hiền lành mà, vừa nói là đã rất thô tục rồi, lại thêm bộ mặt hung ác đầy vẻ khó chịu, trăm phần trăm hình tượng một tên ác nhân cũng chỉ đến thế là cùng. Vương Tông Cảnh gượng cười nhưng không dám chần chừ, tuy so ngoại hình với Thương Tùng đạo nhân thì người đàn ông mặt chó này tuyệt đối ghê gớm gấp trăm lần, nhưng mức độ sợ hãi của Vương Tông Cảnh đối với Thương Tùng thì cũng tuyệt đối hơn người đàn ông này gấp trăm lần.

Cho nên Vương Tông Cảnh chỉ cúi đầu, hàm hồ nói mấy câu xin lỗi chứ không dám nói nhiều rồi định tiếp tục chạy. Người đàn ông mặt chó thấy thế liền ngoác miệng ra, nhưng cũng không tới mức như tên ác bá xông tới tay đấm chân đá, mà chỉ hậm hực nói: "Coi như người thức thời, cũng không biết làm cái gì mà không bị ai đuổi cũng chạy nhanh thế, gấp đi đầu thai à?"

Vương Tông Cảnh cắm đầu bước đi, không có ý đáp lời, có điều giây lát sau nó lại ngẩn người, lập tức dừng bước ngoái đầu nhìn lại, quả nhiên trên con đường đông đúc, hầu hết người đi đường đã ổn định, lại khôi phục vẻ ồn hào huyên náo như trước, còn vị Thương Tùng đạo nhân mà nó khiếp vía kia chả thấy bóng dáng đâu cả.

Thế mà lại không đuổi theo?

Vương Tông Cảnh ngược lại ngẩn ra một lúc, đứng ở bên đó mà nghi ngờ không hiểu, bất quá rõ ràng đây là chuyện tốt chứ không phải xấu, nó thở phào một hơi, nhưng lại nghĩ chỗ này tuyệt không nên ở lâu, liền xoay người đi luôn.

Đúng lúc đó, đột nhiên từ phía sau lưng vọng tới một giọng nói: "Vị tiểu ca này, xin dừng bước."

Vương Tông Cảnh xoay đầu nhìn lại, vừa nhìn thấy khuôn mặt chó của người đàn ông đang bực dọc trợn mắt thì lại thấy phiền, cũng đồng thời có một cánh tay từ sau lưng thò lên đẩy người đàn ông mặt chó sang, lộ ra một người khác đứng phía sau.

Trời thì xanh, đường thì to, người thì đông, một cơn gió nhẹ khoan khoái thổi qua cuốn theo mấy mảnh lá rơi nho nhỏ nhẹ nhàng bay đi, bóng người lớp lớp, từ nơi hồng trần phồn hoa của thế tục, một ông già cười ha ha bước ra, hạc phát đồng nhan, thanh nhã tiêu sái, mặt mũi hiền từ, râu tóc như tuyết, thật là một bậc thần tiên vượt hẳn chúng sinh, khiến lòng người kính ngưỡng, nhất định là một lão thần tiên tu luyện đắc đạo rồi.

Lại thấy ông già này khí độ bất phàm, tiêu diêu tự tại, tay phải khẽ cuốn tay áo, tay trái chống một cây trúc xanh năm thước bên trên có treo một tấm vải trắng dài ba thước, ghi bốn chữ lớn khí thế càng trang nghiêm hơn: Tiên Nhân Chỉ Lộ!

"Hử?" Vương Tông Cảnh ngẩn người ra một lát, trong lòng sinh ra ba phần kính trọng, không dám thất lễ nói: "Lão trượng, là người kêu con ạ?"

"Đúng thế." Ông lão khí độ như thần tiên đó quan sát Vương Tông Cảnh một lượt, khẽ gật đầu như chỉ liếc mắt đã biết hết mọi thứ, mỉm cười với nó, nói tiếp: "Vị tiểu ca này, ta trông cậu khí vũ hiên ngang, ắt không phải là vật trong ao. Có điều lão phu thấy ấn đường cầu thoáng đen, hẳn có hung tinh chiếu mạng, trên mặt ba nét thì loạn mất hai, đầu mày bị hãm chính là số mệnh không ổn, nên sớm hóa giải đi là hơn. Đạo gia có câu:

Nếu giữ được tĩnh thì có thể thăm dò thiên cơ, cậu với ta vốn không quen biết, mà có thể ngẫu nhiên gặp mặt giữa đường ắt cũng có mấy phần duyên phận, bởi vậy mới gọi lại xem có thể nói vài câu được chăng?"

Vương Tông Cảnh nhất thời chưa có phản ứng, thì miệng ông lão đã thao thao bất tuyệt, nghe như muốn nói chuyện dông dài với mình, có điều trước mắt vẫn còn không biết rốt cục đã thoát khỏi Thương Tùng đạo nhân đó hay chưa, nào có thì giờ lãng phí ở đây. Nghĩ vậy nó liền định nói mấy câu qua quít rồi bôi dầu vào chân mà lỉnh. Nhưng không ngờ người đàn ông mặt chó bên cạnh thấy mặt Vương Tông Cảnh có vẻ nghi ngờ, lại nhìn ông lão thần tiên đi cùng mình, không hiểu sao lại giống như rất bực bội, cười lạnh một tiếng rồi quát lên với Vương Tông Cảnh: "Ê, ngươi nghe không hiểu à?"

Vương Tông Cảnh vẫn chưa hiểu thật, liền lắc đầu.

Đạo nhân mặt chó hừ một tiếng, nhanh chóng giải thích: "Ông ta nói để ông ta xem tướng cho ngươi, một lần bốn lượng bạc."

"Xì!"

Ông lão tức thì sa sầm mặt, trừng mắt nhìn đạo nhân mặt chó quát: "Dã Cẩu, đừng có nói năng bậy bạ!"

Người đàn ông bị gọi là Dã Cẩu lại trợn mắt lên, ông lão xoay đầu lại vẻ mặt hiền từ nói: "Tiểu ca, xem tướng đi, lão phu có bí thuật gia truyền Thiên cơ thần tướng, hành tẩu giang hồ mấy trăm năm nay chưa từng xem nhầm, bốn chữ Tiên Nhân Chỉ Lộ này," Ông ta đưa tay chỉ lên tấm vải, mỉm cười tiếp. "Chính là do giang bồ bằng hữu tặng cho lão phu đó."

"Xem tướng một lần, chỉ cần mười lượng bạc thôi." Ông lão cười ha hả nói.

Vương Tông Cảnh lắc đầu đáp: "Con không có tiền."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!