Chương 128: Hoàn trả (1)

Đêm tối dần qua, trời hửng sáng, những tia nắng ban mai đầu tiên nhẹ nhàng tỏa xuống. Đâu đó còn chút dấu vết hơi nước đọng lại, thêm một làn sương mỏng manh như có như không. Không khí vẫn pha chút lạnh của buổi sáng sớm.

Ba Nhạc yên tĩnh ngồi trên một phiến đá, hai tay chống cằm, trong lòng dần thanh thản cảm thụ vẻ đẹp của tự nhiên. Nỗi niềm bi thương chất chứa đã lâu, theo ngày mới, từ từ trôi qua, như bóng đêm nhường chỗ cho ánh bình minh.

Ba Nhạc ngước đầu lên, cách chỗ nó không xa, một bạch bào nhân đứng thẳng tắp như thanh trường kiếm, khí thế vững chãi như thành đồng. Ánh mắt người đầy hồi ức nhìn về phía trước, nơi có một túp lều nhỏ hoang sơ hiu quạnh.

Lúc đó, sau khi rời đi, dọc đường Ba Nhạc và Lâm Kinh Vũ tâm sự rất nhiều. Những câu chuyện đẫm nước mắt và bi thương về thảm án Ba Gia ngày đó lần lượt được nó kể ra. Có lúc, tưởng chừng đau đớn dồn nén đến mức không thể chịu được nữa, người đã ở bên an ủi. Cảm nhận của nó về Đỗ Tất Thư và Lâm Kinh Vũ giờ đã hoàn toàn bất đồng. Đỗ Tất Thư luôn có gắng dỗ dành nó, rồi thậm chí còn cố gắng làm trò quỷ để chọc cười,…Lâm Kinh Vũ không như vậy, rất kiệm lời, nhưng mỗi một hành động lời nói đều đi vào lòng người, dần dần xoa dịu nỗi đau trong lòng.

Ba Nhạc ngồi lặng lẽ, chăm chú lắng nghe câu chuyện rất cũ. Theo giọng nói trầm ổn, đầy bình tĩnh, hình ảnh Thảo Miếu Thôn mộc mạc nhưng ấm êm xuất hiện. Nó không biết nơi đó ở đâu, có lẽ là rất xa nơi này. Hình ảnh đám hài tử vô tri, chạy qua chạy lại đuổi bắt nhau, hết sức náo nhiệt. Nhân vật chính là hai đứa trẻ, đứa đầu hết sức bình dị, lúc này đang bị rượt, đứa sau lớn hơi một tuổi, đang tìm cách bắt đứa trước. Những đứa trẻ còn lại, hò hét chạy theo sau trợ uy.

Về sau, bọn nó bắt gặp một lão nhân Thiên Âm Tự và khách nhân bí ẩn toàn thân đồ đen…

Câu chuyện cứ thế tiếp diễn, Ba Nhạc càng nghe càng bị cuốn hút. Bỗng nhiên thanh âm hắn lớn hơn một chút, trở nên đau thương: "Đó chính là khởi đầu của một tấn thảm kịch. Thảo Miếu Thôn vài trăm nhân khẩu, sau một đêm đều bị giết. Máu nhuộm đỏ một vùng, xác chồng chất thành gò, kinh thảm thê lương. Chỉ còn lại hai đứa trẻ ban đầu kia."

Ba Nhạc trong đầu nghe ầm một tiếng, như hiểu ra điều gì đó. Ít ra Ba gia cũng là một gia thế tu chân, đã tham gia tranh đoạt bản đồ, mặc dù kết cục hết sức đau lòng, nhưng chính là "đã làm thì phải chịu" (1), trong khi Thảo Miếu Thôn vốn dĩ là nơi phàm nhân tụ họp. Trước nay, đều không làm gì quá phận, chỉ cầu mong hai chữ bình yên, nhưng đến cùng, lại thê thảm như vậy.

Lâm Kinh Vũ nói đến đó thì yên lặng. Câu chuyện giang dở không có hồi kết, khiến Ba Nhạc ngẩn ngơ hồi lâu. Dường như trong lòng, không còn căm thù, đã hết phẫn hận, chỉ đọng lại những nỗi xót xa…

Hồi lâu, một bầu yên tĩnh, Ba Nhạc mấp máy môi, như muốn hỏi điều gì đó, nhưng chần chờ rồi lại thôi. Bỗng trên Thanh Vân Sơn, hàng loạt tiếng chuông dồn dập vang lên, bảy hồi dài, ba đoạn ngắn. Lâm Kinh Vũ giật mình, như thoát khỏi hồi ức xưa, ngẩng đầu về hướng núi, trong mắt có vài phần kinh ngạc.

Sau lần đại chiến chính tà trên đỉnh Thông Thiên Phong nhiều năm trước, Thanh Vân Môn quyết định chỉnh tu bố cục phòng ngự của môn phái. Sắp đặt thêm hàng loạt trạm kiểm soát, tăng cường tuần tra, thậm chí điều thêm nhiều trưởng lão trong môn ra khu vực ngoại vi, tránh tình trạng địch đến nhà hồi lâu mà không ai hay biết. Tất cả đều thông qua sự chỉ đạo chu đáo của tân chưởng môn chân nhân, không hề sơ hở.

Thời gian gần đây, nhất cử nhất động trên dưới Thanh Vân sơn đều ổn thỏa, ma giáo đã biết sợ hãi tránh xa.

Lại nói, trên đỉnh Thông Thiên Phong, trong Ngọc Thanh Điện huy hoàng tráng lệ, lại gắn thêm một quả chuông đồng, chu vi gần chục người ôm, gọi là "Trấn Thanh Chung". Quả chuông tuy lớn, nhưng lại không tinh xảo, xét ra còn có vài phần thô ráp, hoàn toàn không thể so sánh được với cảnh vật tiên đồng ngọc cốt trên Thông Thiên Phong. Hơn nữa, nhiều năm qua, tiếng chuông chỉ vang lên có một lần duy nhất, đó là lúc xảy ra dị biến bên trong Mãng Cổ Thận Châu, tức là lần Thanh Vân thí luyện đầy hung hiểm năm xưa. Nghe nói lúc đó, Ma giáo cũng thừa cơ xâm nhập, nhưng Tiêu chân nhân đại triển thần uy, một kiếm chấn nhiếp lũ tà ma ngoại đạo, khiến bọn chúng không dám bén mảng trở lại. Có điều tất cả chỉ là lời đồn đại, không có căn cứ xác thực nào. (2)

Lần này, lại gióng lên mười hồi chuông, đủ biết trên đỉnh Thông Thiên Phong có việc lớn xảy ra…

Lâm Kinh Vũ thu hồi tầm mắt, bình tĩnh nói: "Chuông cảnh báo đã đổ. Ta phải tới ngay. Con hãy tạm ở đây. Không được vọng động" Trong giọng nói hắn có vài phần quan tâm, Ba Nhạc cảm thấy rất ấm áp trong lòng. Hình bóng hắn dần rời xa.

Ba Nhạc mặc dù rất lo lắng, nhưng nó hiểu được giới hạn bản thân. Nếu không thể giúp ích, thì cũng không nên là sự cản trở. Nó bỗng nhớ đến vị bá bá vui tính, dễ gần trên Đại Trúc Phong, chắc hẳn đây là dịp bá bá phô trương công phu rồi. Lần này, mình thật là bỏ uổng cơ hội ngàn năm chiêm ngưỡng thần công của người. Bây giờ, nếu biết được chút đạo pháp thì hay biết mấy, nó có thể phi thân tới đó xem náo nhiệt rồi.

Ba Nhạc lắc đầu đầy chán nản…

Thanh Vân Môn. Đại Trúc Phong.

Trong khi nhiều nơi khác, giao tranh ác liệt đang xảy ra, tại đây một cảnh kỳ lạ. Bóng ba con xúc xắc tung bay giữa không trung, lăn lăn xoay từng vòng. Nhìn từ xa tưởng như phi tinh loạn nguyệt, nhưng thực tế là bởi vì chúng không chịu sự điều khiển của chủ nhân nữa. Thật là đáng thương cho chủ nhân của pháp bảo a.

Chủ nhân của pháp bảo đổ khí này (3) ngày một chật vật, trong khi đối thủ nhàn nhã như không. Nếu tiểu tử Ba Nhạc mà có mặt ở đây, tất phải trợn mắt há mồm kinh ngạc không thôi. Vị bá bá "đại danh đỉnh đỉnh" kia xem ra đã chật vật không chịu nổi rồi!

Bị người khác đùa bỡn hồi lâu, hắn không hề tức giận, lại còn làm mặt khôi hài hướng đối phương nháy nháy mấy cái. Xong, hắn kiên quyết thu hồi lại pháp bảo. Đối phương xem ra bị giật mình không nhẹ…

Đoạn, hắn không hề sợ hãi mở miệng châm biếm: "Hừ hừ, ta thật xúi quẩy, lại gặp phải cái lão đầu bất tử nhà người." Thấy đối phương không có biểu hiện tức giận, hắn tiếp lời: "Nhiều năm như vậy, không ngờ ngươi vẫn chưa chịu xuống lỗ, giờ lại tới đây hại ta thảm hại như vậy. May cho ngươi là lão thất nhà ta đã hạ sơn. Hừ hừ, bằng không…" Hắn huơ huơ tay giơ nắm đấm biểu thị ý đe dọa, có điều hành động, lời nói với biểu hiện trên mặt hắn hoàn toàn không chút giống nhau…

Nhìn lại, đối phương là một bạch diện thư sinh, khuôn mặt có nét nhu hòa, tuy nhiên ẩn sâu trong đáy mắt một nét bá đạo khó lường. Năm xưa, khi Quỷ Vương Tông chủ đời đầu khởi nghiệp, một thân đạo hạnh thâm sâu, cộng thêm Thiên Thư đệ nhị quyển, trong mười năm, đã biến chi phái từ một nhánh nhỏ trong Ma Giáo, trở nên cường đại. Bài danh trong tứ đại phái, bao gồm Vạn Độc Môn, Quỷ Vương Tông, Hợp Hoan Phái và Trường Sinh Đường. Công sức trong đó, không thể không nói đến Tứ Đại Thánh Sứ.

Đối phương chính là người đứng đầu trong tứ thánh: Thanh Long!

Về sau, Quỷ Vương Tông, dưới sự lãnh đạo của quỷ vương tông chủ Vạn Nhân Vãng hùng tài đại lược, hợp nhất ma giáo, đánh một trận một mất một còn với Thanh Vân Môn. Tu La Huyết Trận tàn khốc, lãnh huyết, đấu với Tru Tiên Kiếm Trận uy danh hiển hách. Kết cục là Thanh Vân Môn đại thắng, Quỷ Vương Tông bại trận thảm liệt.

Hậu quả là danh tiếng của Quỷ Vương Tông xuống dốc không phanh, dần dần không còn nhiều điều để nhắc tới, trôi vào quên lãng. Tiếng tăm của Thanh Vân Môn lại như gió đẩy diều, nâng cao lên một tầm cao chói lọi, lẫy lừng khắp Thần Châu hạo thổ một lần nữa…

Trở lại Đại Trúc Phong, bạch diện thư sinh chỉ cười mà không nói, cũng không có ý tiếp tục động thủ. Hắn ngửa mặt ngắm sắc trời, hết sức thong thả. Người vừa chật vật giao đấu, vừa ăn nói loạn xạ khi nãy, nếu không phải là Đỗ Tất Thư thì còn ai vào đây.

Đỗ Tất Thư tất nhiên thoáng giật mình. Ngẫm nghĩ lại mọi việc diễn ra hết sức trùng hợp, cứ như có bàn tay ai đó đã sắp sẵn mọi việc. Lão thất vừa xuống núi không lâu, chương môn chân nhân vì công việc quan trọng phải ra ngoài, nhân lúc hai đệ nhất nhân trong môn vắng mặt mà tiến hành đột kích. Nếu nói chỉ là trùng hợp thì thật là... Nhưng lúc này, Đỗ Tất Thư hắn nào quản được nhiều chuyện như vậy. Địch thủ trước mặt quá mạnh mẽ, may mắn là đối phương không hề nghiêm túc.

Có điều là hắn không thể hiểu được tại sao địch thủ lại nhàn nhã như vậy, nếu đã lựa chọn thời điểm thích hợp, thủ đoạn tất phải sấm vang chớp giật, đằng này lại giống như lên Đại Trúc Phong để dạo chơi!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!