Chương 127: Hợp Hoan Linh

Bên trong Bàn Cổ Đại Điện, bóng tối bao phủ, một chút ánh sáng cũng không lọt vào, tương phản rõ rệt với khung cảnh bên ngoài.

Vương Tông Cảnh, từ kinh nghiệm trước đây, rút trong người ra một đống bùi

nhùi, cộng thêm một que củi nhỏ, quấn chúng lại với nhau, tạo thành một

ngọn đuốc. Xong, hắn lại rút ra một hòn đá lửa, ma sát chúng với nhau,

hành động hết sức thành thục.

Sau ít phút, ngọn lửa cháy lên,

Vương Tông Cảnh cảm thấy hơi nóng từ lòng bàn tay đang cầm ngọn đuốc

truyền lại. Có điều nói nghe thật khó tin: "vẫn không có chút ánh sáng

nào", không có gì thay đổi cả, bóng đêm hoàn toàn ngự trị nơi đây.

Vương Tông Cảnh có chút không tin, hắn thử đưa bàn tay còn lại đến gần. Nhưng hắn vội rút bàn tay đó ra, nếu để lâu thêm chút nữa, thì hắn sẽ bị bỏng luôn rồi!

Thường những người tu đạo có sự chịu đựng rất cao với

môi trường bên ngoài, có người chịu được âm phong băng giá, có người lại chịu được nhiệt lượng trăm độ, có kẻ lại vạn độc bách xâm, vân vân.

Vương Tông Cảnh từ khi ngâm mình trong độc huyết của Kim Hoa Cổ Mãng, đạt

được nhiều lợi ích như khả năng kháng độc cực cao, và chịu được âm hàn.

Tuy nhiên, cái giá phải trả là khả năng chịu nhiệt kém hẳn đi!

Ngọn đuốc vẫn đang cháy, chỉ là ánh sáng từ ngọn đuốc không thể phát ra.

Dường như có một sức mạnh huyền bí nào đó cai quản nơi đây. Vương Tông

Cảnh nghiến răng, dập tắt ngọn đuốc, kiên quyết tiến bước về phía trước.

Bỗng nhiên, một cơn gió nổi lên, sức ép như có như không hướng về Vương Tông Cảnh. Hắn cảnh giác, khẽ lùi về một bước, tất cả liền biến mất không

tung tích!

Một giọng nói bỗng vang lên trong tâm trí hắn: "Đây là Tiềm Nhập Quan, khảo nghiệm cơ duyên đầu tiên của ngươi."

Vương Tông Cảnh, tuy không tin tưởng, nhưng vẫn bình tĩnh hỏi lại: "Đạo hữu

là ai, nếu không ngại, xin hãy lộ diện? " Nãy giờ, mặc dù không thể quan sát, hắn vẫn hết sức chú ý lắng nghe động tĩnh xung quanh. Kinh nghiệm

sinh tử bao năm, khiến hắn cảnh giác vô cùng. Có điều, dù Vương Tông

Cảnh có thì thầm to nhỏ, hay nói lớn khiêu khích, thanh âm kia cũng

không xuất hiện nữa. Dần dần, hắn nhận ra, nơi đây chỉ có bản thân mà

thôi!

"Ta không thể dừng lại ở đây!" Hắn đã không còn nhà, ba chữ

Vương Tông Cảnh đã không còn ý nghĩa gì trong Vương Gia. Huynh đệ thân

thiết với hắn từ nhỏ, Nam Sơn, cũng không còn xem hắn là huynh đệ nữa

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenhay.pro.vn để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!